Chút tình riêng gửi nhành hoa bỉ ngạn
Luyến lưu ai, đỏ Hoàng Tuyền mấy đoạn?
Thương người không thấy người, như lá chẳng thấy hoa.
Một chữ “Thương” lạc lõng trên Nại Hà
Chút tơ lòng rơi Vong Xuyên róc rách
Buồn thì không, nhưng lòng đau như cắt
Người chờ người, chờ đến phải chia xa
Thì đành thôi, ta cạn chén Mạnh Bà
Muốn quên hết nhưng lòng còn e sợ
Giữ được nhau cần biết bao duyên nợ
Người hứa rồi, mà Nguyệt Lão nỡ quên.
Đành ngày sau chẳng nhớ mặt, nhớ tên
Buông một khắc, xa đời đời kiếp kiếp.
Sáng hôm nay dậy sớm
Ra vườn hái đoá hoa
Nửa, cài lên mái tóc
Nửa, em mang về nhà
Hiện tại đẹp đến thế
Đâu cần phải đi tìm
Tập lắng lòng mình lạ
Nghe nhịp đập con tim
Ngắm sương mai buổi sớm
Nghe gió hát, chim ca
Biết mình đang còn thở
Sống, là một món quà
Thôi, không mong gì cả
Mong bình an đủ rồi
Mong sau bao vất vả
Nụ cười vẫn trên môi.