Sự cố chấp ôm giữ trái tim không còn thuộc về mình giống như việc em mang sợi dây để buộc ngọn gió vậy. Khi đã mệt nhoài đứng trước vực thẳm rạn vỡ, em cũng đành chấp nhận rằng, đoạn nhân duyên em dành cả thanh xuân bồi đắp đã đến lúc phải buông bỏ.
“Khoảnh khắc ấy, trong lòng bạn giống như có một cơn sóng thần đang nổi lên, nhưng bề ngoài của bạn thì lại lặng yên bình thản đến mức không ai biết được điều đó.”