@Tony_Buoi_Sang Bố mẹ con làm nông cả, nên con ảnh hưởng sâu sắc của văn hóa phong kiến của nông thôn Huế xưa. Con rất muốn thoát nhưng chưa làm được ạ
“Thứ hai là ngày đầu tuần
Bé hứa cố gắng chăm ngoan.
Thứ Ba, thứ Tư, thứ Năm, thứ Sáu, thứ Bảy
Ngày nào cũng luôn cố gắng “
Chúc mọi người ngày mới, tuần mới nhiều năng lượng và thành công
Buổi sáng trước khi bắt đầu công việc 🍃
Trước văn phòng có mấy cây trà xanh, sáng ra tiện tay hái vài đọt non, rửa sạch rồi pha một ấm trà nóng.
Chẳng cần gì cầu kỳ, một chút hương trà tươi, vài phút chậm rãi rồi bắt đầu một ngày làm việc mới.
Có cây xanh quanh nơi mình làm việc cũng thú vị như vậy — đôi khi niềm vui chỉ đơn giản là hái một nắm lá, pha một ấm trà và bắt đầu ngày mới. ☕🌿
#TraXanh #MorningRoutine #CuocSongHangNgay
V���n đề này tui đã nói đi nói lại cả chục lần rồi nhen các bé. Giờ tui đăng bài cô này nói để khách quan hơn.
Không ai quan tâm mình nhiều như mình tưởng đâu. Đó là sản phẩm của trí tưởng tượng và sự suy diễn. Người ta nói hay viết cái gì đó, mình cứ nghĩ là nói đến mình, không có đâu, mình có là ai đâu mà người ta dành nhiều thời gian vậy? Câu thành ngữ "có tật, giật mình" nghĩa vậy. Mình đăng bài, còm bài và cứ sợ người này người kia phán xét, đánh giá...thực chất là người ta không có để ý, hoặc không có nhớ đâu.
*Tui viết bài từ năm 2013, rất nhiều bài share và còm, "tâm đắc quá, đây là bài học lớn, lưu về đọc 1 chục lần để suy ngẫm", hay "đúng là con có cái khuyết điểm này, cần phải sửa chữa". Nhưng năm 2015 tui đăng lại, cũng những bạn đó, đọc và nói "mới mẻ quá, điều này con chưa từng biết trước đây". Trí nhớ của con người không có tốt, họ chỉ nhớ tạm thời vài bữa thôi.
Người đời chê khen, 6 tháng sau, 1 năm sau người ta đã quên sạch, chỉ còn mình là ghim miết trong lòng rồi u uất. Dại quá, không việc gì phải như thế, bản lĩnh không có nên bị tác động. Người ta nắm điểm yếu này để hạ mình dễ như trở bàn tay. Như ngày xưa, thầy cô nói tui đừng có đi thi, thi sẽ rớt 100%, nghe lời thầy đi, nghe lời cô đi. Tui vẫn cứ đăng ký, xong đậu, cũng chính ông thầy bà cô đó tới chúc mừng, họ quên mất bữa họ khuyên gì. Nên lời khuyên hay bình luận của thiên hạ, miễn phí nên không có giá. Tui xưa nay ai khuyên thì đều "phản tỉnh", nhìn bản thân người khuyên, xem có thành tựu thì còn để ý chút, còn họ không có thì tui chỉ cười, rồi "nước đổ lá khoai", trôi tuột hết. Kiểu ba má hay thầy cô khuyên về việc làm ăn vậy, họ có doanh nghiệp đâu, có quản lý ngàn người ngàn tỷ bao giờ đâu mà khuyên đúng. Họ đứng 1 góc quan sát, hiểu biết nhỏ nhoi và nói theo nhận thức của họ thôi. Ai làm thật, thành hay bại gì cũng đều có cái hay, may ra mới nên nghe theo.
Còn lời đàm tiếu (đàm: nói, tiếu: vui) cũng là vì bản thân h��� cần chút vui sướng, lấy người khác ra làm vui nên cùng 1 đề tài, họ sẽ hết thấy vui khi nói lại. Giống chuyện cười, mình sẽ hết cười khi nghe lần thứ 2. Muốn xây dựng được nhân hiệu (thương hiệu cá nhân) thì phải hiểu điều này trong tâm lý học. Non bản lĩnh, non gan quá thì không làm ăn được. Vì luôn sợ người khác nói, đánh giá, chê cười.
Ai cười cợt chế giễu gì kệ mẹ nó. Họ không có nhớ đâu. Cứ không vi phạm pháp luật, không hại người là mình take action!
Trong các bài viết và hai cuốn sách nổi tiếng "Cà phê cùng Tony" và "Trên đường băng", tác giả Tony Buổi Sáng luôn phê phán sự đắn đo, cân nhắc thái quá và gọi đó là căn bệnh "dùng dằng", "tiểu nông" hay tư duy "cứ từ từ, để suy nghĩ đã". Theo Tony, sự đắn đo, cân nhắc, tính toán quá mức chính là rào cản lớn nhất khiến 1 người bỏ lỡ cơ hội, mãi không thể "cất cánh". Sở dĩ người ta đắn đo, cân nhắc là vì "chắc ăn thái quá", "thích an toàn", "sợ mạo hiểm, sợ rủi ro", chung quy là sợ mất. Nỗi sợ này càng lớn thì càng kém tự tin, càng khiến cuộc đời bé nhỏ.
💡 Các bài học cốt lõi của Tony về sự đắn đo, cân nhắc:
•Càng đắn đo càng sợ hãi: Tony cho rằng việc ngồi suy tính quá lâu chỉ làm tích tụ thêm nỗi sợ hãi hư cấu. 99% nỗi lo lắng của 1 người là tiêu cực và không xảy ra.
•Tư duy vụn vặt làm mất thời gian: Người trẻ hay cân nhắc những chuyện nhỏ nhặt (như giá vé, tiền ăn, công sức bỏ ra) thay vì nhìn vào giá trị lâu dài và trải nghiệm nhận lại.
•Thành công đến từ hành động: Người giỏi không đợi mọi thứ hoàn hảo; họ vừa đi vừa sửa, sai thì làm lại. Mất tiền và mất thời gian là cái mất về vật chất, còn cái được là sự trưởng thành. Không mất, không thể trưởng thành.
•Trì hoãn giết chết thanh xuân: Khi bạn dành quá nhiều thời gian chỉ để đắn đo chọn lựa, người khác đã đi được một chặng đường rất xa.
📌 Những trích dẫn và quan điểm thấm thía của Tony
Để giúp bạn hiểu rõ hơn, dưới đây là tư duy lo��i bỏ sự đắn đo được đúc kết theo phong cách trào phúng, thẳng thắn đặc trưng của Tony:
1. Đừng hỏi "Tiền đâu?" hay "Được gì?" trước khi làm
Khi bắt đầu một cơ hội, một công việc mới hay kế hoạch học tập, thói quen chung là đắn đo về thu nhập hay chi phí ban đầu. "Muốn làm ăn thì đừng hỏi “tiền đâu”, muốn đi làm để phát triển bản thân thì đừng quá quan tâm “lương bao nhiêu”, muốn học cái mới đừng hỏi “có mệt không, có lâu không”, muốn đi đến nơi chưa từng đi thì đừng nói câu "có xa không, có nguy hiểm không". Đứa nào biết tự bơi, tự tích lũy trải nghiệm từ cái nhỏ nhất thì đứa đó mới master được cuộc đời mình."
2. Nhiều người trẻ tự ngụy biện sự lười nhác và sợ khổ của mình bằng danh nghĩa "phải cân nhắc kỹ". Tony chỉ ra rằng, cơ hội tốt trên đời không bao giờ đứng yên một chỗ để chờ bạn suy nghĩ từ tháng này qua năm nọ. Nếu đã thấy điều đó có ích cho bản thân, hãy chọn liền. Chính tác giả chia sẻt thời trẻ, ông "chọn 10 thì hết 9 cái sai".
3. Tư duy "Đi rồi sẽ đến" thay vì đứng im nhìn bản đồ. Trong bài viết gửi cho những bạn trẻ đang hoang mang trước các ngã rẽ cuộc đời, tác giả nhắn nhủ:
"Có một bạn trẻ hỏi dượng Tony ơi, dượng có nhiều trải nghiệm con nghĩ là chỉ phải va vấp mới có được. Đúng vậy, cứ đi đi, sai thì sửa. Đi cọ xát thực tế, làm tiếp thị, giao tiếp, học hỏi... mới giỏi lên được, chứ ngồi im một chỗ đắn đắn đo đo thì ngàn năm vẫn thế". Trái đất có bi nhiêu đó thôi, đo miết nó vẫn vậy.
🎯 3 bước hành động để loại bỏ sự "dùng dằng" theo tinh thần Tony:
Nếu bạn đang đứng trước một quyết định và cảm thấy quá đắn đo, hãy áp dụng "bộ lọc" thực tế này:
1. Quy tắc 5 giây: Nếu nảy ra một ý tưởng tốt (như đọc sách, học ngoại ngữ mới, tập thể lực, 1 mình đi đến nơi xa lạ, xây dựng thương hiệu cá nhân trên mạng XH mới là X...), hãy đếm từ 1 đến 5 và làm ngay, không cho não bộ có cơ hội tìm lý do sợ hãi đ�� trì hoãn.
2. Chấp nhận rủi ro: Đừng sợ mất thể diện hay sợ sai, vì "đối mặt với thất bại là một loại tài sản".
3. Nhìn vào bức tranh lớn: Hãy tự hỏi: "Nếu mình không làm việc này, 5 năm nữa mình có hối hận không?". Nếu câu trả lời là Có, hãy dẹp bỏ mọi sự cân nhắc vụn vặt và hành động ngay lập tức.