Có duyên không phận, nên người đến rồi đi, để lại trong ta một khoảng trống rất sâu. Khoảng trống ấy không ồn ào, không dữ dội, mà âm ỉ, dai dẳng. Là những lúc bất chợt nhớ về một giọng nói quen. Là những chiều lặng gió, lòng chợt chùng xuống
Nhưng đời không chỉ có duyên. Đời còn có phận. Phận là con đường mỗi người phải đi. Phận là hoàn cảnh, là thời điểm, là những ràng buộc vô hình mà con người không dễ vượt qua. Có những người đến với nhau đúng người nhưng sai lúc.
Duyên đến nh��� như gió thoảng, không báo trước, không hẹn ngày quay lại, nhưng khi đã đến rồi thì lòng người khó mà bình thản như xưa. Duyên là khi hai tâm hồn cùng tần số, chưa kịp nói đã hiểu, chưa kịp nắm tay đã thấy ấm.
Có những cuộc gặp gỡ trong đời, không phải ngẫu nhiên mà đến. Giữa muôn trùng người xa lạ, ta lại chạm mặt nhau, hiểu nhau, thương nhau, rồi khắc sâu vào tim nhau như một dấu ấn không thể xóa nhòa. Người ta gọi đó là duyên. Duyên đến nhẹ như gió thoảng
Trung Quốc : Sau khi mua về để chuẩn bị nấu và cung cấp suất ăn,người ta đã cho vào thùng cá một vài giọt nước ( không biết là nước gì ) khiến cá trở nên kích động và chết sau vài giây.