Christians gather in the street to pray.
An immigrant walks up, spits at them, and tries to shut it down.
Bad move. He picked the Christian who doesn’t turn the other cheek.
Bạn muốn được nhớ đến như một người như thế nào?
Có người dành cả đời để đổ lỗi cho hoàn cảnh.
Có người dành cả đời để chờ đợi cơ hội.
Cũng có người lặng lẽ đứng dậy mỗi lần vấp ngã, tự sửa mình, tự bước tiếp.
Năm tháng rồi sẽ lấy đi tuổi trẻ.
Thời gian rồi sẽ xóa mờ nhiều thứ.
Nhưng cách bạn sống sẽ quyết định bạn trở thành ai.
Không ai thay đổi được cuộc đời bạn, ngoài chính bạn.
Không ai gánh thay những lựa chọn của bạn.
Không ai bước thay con đường của bạn.
Đến cuối cùng, điều đáng tự hào nhất không phải là bạn đã đi xa bao nhiêu.
Mà là trên suốt chặng đường ấy, bạn chưa từng từ bỏ chính mình.
Vậy nên hôm nay, hãy sống sao để ngày mai nhìn lại, bạn có thể mỉm cười và nói:
"Tôi đã cố gắng hết sức cho cuộc đời này."
Có một người đàn ông ngồi một mình bên hiên nhà lúc hoàng hôn.
Ông nhìn những đứa trẻ chạy chơi ngoài sân, nhìn người vợ tóc đã điểm bạc đang tưới mấy chậu hoa trước cửa.
Bất chợt ông tự hỏi:
"Nếu hôm nay là ngày cuối cùng của mình, liệu có điều gì phải tiếc nuối không?"
Ông nghĩ đến những lần muốn nói lời yêu thương nhưng lại ngại ngùng.
Những chuyến đi luôn hẹn "để khi nào rảnh".
Những người thân luôn nghĩ "mai gọi cũng được".
May mắn thay, ông không thấy tiếc vì những thứ mình chưa có.
Điều khiến người ta day dứt nhất khi nhìn lại cuộc đời thường không phải những điều đã làm.
Mà là những điều đã muốn làm nhưng cứ mãi trì hoãn.
Cuộc sống không có nút tua lại.
Vì vậy, nếu có điều gì quan trọng với bạn, đừng đợi đến một ngày nào đó.
Hãy bắt đầu từ hôm nay.