Emma đang làm việc ngành tài chính Forex và kinh doanh SP handmade.
"Issues always happen in life. The key is how we face them and stand tall after all"
1. Đọc sách và gặp gỡ hàng trăm người thành đạt (trong lĩnh vực họ chọn), tôi thấy họ có một điểm chung: không bao giờ chịu thua hoàn cảnh. Như dòng sông, gặp núi chặn thì uốn quanh, cuối cùng PHẢI ra được biển lớn. Tôi ơi, xin đừng bao giờ bỏ cuộc!
Ai ơi giữ chí cho bền
Dầu ai xoay hướng đổi nền mặc ai.
Em là em chỉ nuôi cua
Dù ai nuôi chạch nuôi rùa mặc ai.
Nếu vấp ngã, tôi sẽ lập tức đứng lên. Nếu có người chặn đường, tôi sẽ quỳ xuống thoả hiệp, họ có thể lấy hết mọi thứ của tôi, chỉ cho tôi bảo toàn tính mạng để có thể tiếp tục đi, thực hiện lý tưởng của mình. Tôi chỉ cần thế. Sai lầm và trả giá, tôi không sợ mất tiền hay mất thời gian. Cứ sai thì làm lại. Nhưng tuyệt đối tôi không bao giờ "nói mà không hành động". Cứ xem thành tựu một người mà biết có nên nghe theo hay không, ví dụ các diễn giả quấn khăn rằn đi truyền cảm hứng trong các toà nhà máy lạnh, họ chẳng có công ty nhà máy xí nghiệp gì, ngoại trừ bằng cấp tiến sĩ, thạc sĩ ở 1 trường danh tiếng nào đó. Thực tế bây giờ, những tờ giấy đó không có ý nghĩa gì nếu không thay đổi được cuộc sống của những người nghèo khó trong xã hội. Bằng cấp cũng chỉ là cần câu cơm, càng nhiều bằng cấp thì càng nhiều lưỡi câu, đơn giản vậy thôi. Hoặc khi họ tự giới thiệu từng là sếp của tập đoàn to lớn nào đó trong quá khứ, chỉ là 1 cách kiếm chút nể trọng từ xã hội, rằng họ là người giỏi để có chút uy tín. Tôi chưa từng thấy ai trong số họ từng ra đường đứng bán hàng hay mặc quần áo lấm lem dầu mỡ trong gara để bắt đầu một sự nghiệp! Họ chỉ là người nhiều lý thuyết, tôi ơi, chớ có đọc và bị cuốn theo tư duy của họ. Tôi cũng sẽ không làm bất động sản, vì không muốn kinh doanh lòng tham của con người. Làm nghề gì mà liên quan đến lòng tham thì khó mà thoát lao lý. Vì mình cũng tham.
2. Tôi, bạn, ai cũng đều khao khát những ước mơ lớn, nhưng 99.99% cứ hẹn tới hẹn lui thời điểm bắt đầu. Vì cơm áo gạo tiền mỗi ngày nhắc chúng ta phải thực tế hơn với cuộc sống hiện tại. Não ta sẽ nói rằng, thôi ráng thêm chút nữa, đây chưa phải là lúc đâu, để vài năm nữa, tôi sẽ tôi sẽ.... Và cứ thế, đến lúc chết đi thì cái "tôi sẽ" ấy cũng chưa thực hiện. Nhiều lắm rồi, tôi gặp rất nhiều người 80 tuổi và phần lớn trong số họ đều tiếc nuối về những cái chưa từng làm, những nơi chưa từng đi, những lý tưởng chưa được thực hiện.
Tôi, bạn và ai cũng đều muốn sống một cu��c đời trọn vẹn ý nghĩa nhất, nhưng rốt cuộc, tôi thấy nhiều người trong chúng ta lại chỉ tồn tại lây lất. Hầu như mọi người đều tìm cách có được một sự an toàn thoải mái về vật chất, có nhà, có tiền gửi ngân hàng. Rồi đổi xe xịn hơn, nhà to hơn, thêm vài cái nhà, vài miếng đất, tiền gửi ngân hàng nhiều hơn. Lý tưởng sống ư? Chỉ còn là ký ức nhạt nhoà.
Sự tầm thường của một người mà chúng ta biết (dù đó là cha mẹ thầy cô ta) chẳng cho chúng ta bài học nào cả. Dù yêu thương và kính trọng, nhưng ai có thành tựu thì ta mới nghe theo về sự nghiệp được. Tôi không nghe lời khuyên của cha, và càng không nghe lời mẹ, thầy cô trên trường càng không. Tiếp xúc nhiều với họ, họ có khi còn kéo chúng ta xuống, vì với trí khôn nhỏ bé đó, họ sẽ khuyên bảo chúng ta đi con đường giống họ. Không, tôi sẽ mở con đường khác. Nếu được làm việc với một ông chủ và được truyền nghề, khi ra riêng, tôi sẽ làm ngành nghề khác như một cách cám ơn vì người chủ cũ đã cho tôi kinh nghiệm trong thương trường. Giữ được chữ TÌNH, chữ THUỶ, chữ CHUNG.
(cái này là tui viết cho tuổi thanh niên sổi nổi của riêng mình, có 1 file riêng, tui chỉ viết cho tui đọc, nay public lên từ từ bên X héng. Các bé thích thì còm ú ớ cho tui biết...).
Hy vọng mình làm được nhiều hơn để hỗ trợ nhiều hơn cho những người cần.
Mới trưa được nhận lì xì mà hơi hoang mang nhẹ vì không biết từ đâu. Con xin trân quý ạ.
Dạ vâng. Em có quyên góp 1 đợt đồ dùng cá nhân, bvs, thuốc men. Và đoàn khác thì thiên về văn phòng phẩm, em quyên góp áo mới cùng với quạt mini để họ có mà dùng đỡ vì tất cả đồ điện hoặc lũ cuốn trôi hoặc nước vào hỏng hết cả rồi.
Hy vọng bà con dùng đỡ qua lúc cùng cực này ạ.
Bà con vùng rốn lũ vẫn đang chịu đói rét suốt 4 5 ngày nay.
Hy vọng các đoàn chọn đúng lộ trình đến điểm mình muốn cứu hộ cứu trợ và bình tĩnh sắp xếp để được hiệu quả cao vì rất rất nhiều người đang nguy cấp lắm ạ.
Em xin tổng hợp 1 số lưu ý cho đoàn đi về Phú Yên:
1. Lộ trình đi nhanh, đường thông thoáng:
- Nếu đi từ nam ra thì đi Đường quốc lộ 14 ạ , vì đường đó qua Đăk Nông là về thẳng Sông Hình Phú Yên. Không bị kẹt xe hàng dài ở địa phận Khánh Hòa ạ (nhiều đoàn đã không thể chờ được nên chuyển hướng phải chuyển hướng cứu trợ ở Khánh Hòa thay vì điểm đến ban đầu là Phú Yên rồi ạ)
- Nếu đi từ Nha Trang-->>Tuy hòa: đang tắc nghẽn tại Hầm Đèo Cả không lưu thông được. Mọi người đi theo: Nha Trang--> Ninh Hòa-->đèo phượng hoàng M"Đrắk ( lưu thông được)--> qua QL19c--->QL29 di chuyển về Hòa Thịnh- Tuy Hoà
2. Lương thực và nhu yếu phẩm:
- Đa số bà con đã ăn mì tôm 4 5 ngày nay rồi, toàn ăn sống thôi và các đoàn đi trước họ đã mang rất nhiều mì tôm nên thay vì mì thì mua: cháo tươi ăn liền trong bịch đóng gói, lương khô, sữa, bánh ngọt, nước sạch ... những đồ dễ nuốt xíu cho nhanh lại sức.
- Thuốc men: salonpas, thuốc cảm, thuốc hạ sốt, đau bụng, tiêu chảy, giảm đau, băng gạc y tế, bông băng sát trùng, ...
- Vệ sinh: Dung dịch vệ sinh, băng vệ sinh, ...
- Đèn pin, áo mưa, chăn mền, quần áo (vì mặc ướt mấy ngày nay không có để thay)
Xin cảm tạ tấm lòng và ơn đức của các đoàn cứu tr��� hướng về miền trung. Hy vọng bà con sớm vượt qua giông bão này ạ.
https://t.co/7loUqjjR04
Cảm ơn chị. Chỉ mong càng nhiều người nhận được hỗ trợ càng tốt chị ạ. Hiện nay thì vùng Hòa Thịnh đã được phát rất nhiều trong khi các vùng cũng bị thiệt hại khác lại ít ai biết mà đến cứu trợ do thông tin không cập nhật kịp thời. Đoàn từ thiện mà trao quà đến đúng tay người cần thì họ sẽ mừng rỡ và biết ơn lắm, chuyến từ thiện của các đoàn sẽ ý nghĩa gấp 10 đó ạ.
Dạ vâng anh. Em quê ở miền trung - cụ thể là Phú Yên, tuy may mắn đang ở nơi khách nên không trải qua đợt lũ làm nên lịch sử này nhưng trông ngóng từng ngày từng giờ vì bị đứt liên lạc mấy ngày trời cúp điện, sóng điện thoại/wifi rất yếu để kết nối người nhà. Cập nhật thường xuyên mới biết họ đã trải qua những gì mình cũng không cảm nhận hết được.
Thương lắm anh ạ.
Mình lướt thấy bức ảnh này, chợt nghĩ đến 1 câu: “Sau cơn mưa, trời lại sáng”.
Mình tin là dù hiện tại chúng ta có nhỏ bé trước nhiều thách thức, nhưng cũng không làm mất đi tiềm năng mãnh mẽ ẩn chứa bên trong chính mình.