Tôi không biết tự bao giờ, vô hình chung tôi lại cảm thấy khoảng cách. Có những điều đôi lúc muốn giải bày, chia sẻ với họ nhưng nghĩ lại nên thôi. Bởi nói ra cũng được gì đâu. Chưa chắc gì nhận được sự cảm thông, đồng cảm hay đổi lại là sự trách móc?
Xin cám ơn cuộc đời này vì đã cho tôi gặp họ. Để giúp tôi nhận ra rằng không có gì là mãi mãi và những lời ngọt ngào chưa hẳn là sự thật! Thật buồn! Lao lực còn mau khoẻ. Lao tâm khó mà khoẻ nhanh được. Thôi thì cứ cố gắng an nhiên mà sống mỗi ngày.