Mình dần bị tan vỡ bởi những điều thất vọng nhỏ góp lại trong một khoảng thời gian. Nó nhiều đến mức, mình chẳng thể nhớ rõ cụ thể những điều ấy là điều gì.
"Nuôi dưỡng con bằng cả trái tim, nếu con không phải thiên tài thì cũng là một đứa trẻ hạnh phúc. Mà trong xã hội thời sau khi con lớn lên, có khi dám sống hạnh phúc cũng là một tài năng rồi."
Mình là người cần rất nhiều thời gian để move on. Không phải vì mình còn luỵ người cũ, cũng không phải vì nhớ kỉ niệm, chỉ là mình cần rất rất nhiều thời gian để có thể tin vào tình yêu một lần nữa.
Hôm nay mình đi xe bus, lúc ngồi trên xe mình cứ nhìn lên trần xe nghĩ mãi nghĩ mãi cho đến khi đau cả đầu, nước mắt cũng vô thức rơi nhưng vẫn không hiểu được sao ngày hôm đó họ có thể đối xử với mình như vậy.
Em luôn đấu tranh lựa chọn giữa độc thân hay lại chật vật và chìm đắm trong tình yêu. Nhưng em nghĩ giây phút em đắn đo lựa chọn, em đã biết câu trả lời rồi.