Người miền Nam trước năm 1975 ! Ai cũng biết bịch này .
Nhưng hỏi thiệt :
Đã bao lâu rồi bạn chưa nhìn thấy nó ?
Và trong quá khứ..Bạn đã dùng nó lần nào chưa ?
TẠI SAO TRƯỚC 1975 TẤT CẢ THẦY CÔ DẠY LỚP 1 ĐỀU LỚN TUỔI
( TẠM GỌI LÀ GIÀ ) ?
Điều này có lý do mà không phải ai cũng biết .
Các bạn nào trên 40 hoặc trên 50 tuổi thử nhớ lại coi thầy cô dạy mình hồi lớp 1 có phải rất lớn tuổi ?
Trước 1975 tại miền Nam ( phía Bắc thì tôi không biết) giáo viên vừa tốt nghiệp Sư phạm không bao giờ được giao dạy lớp 1 .
Chỉ những giáo viên lớn tuổi có kinh nghiệm nhiều năm đứng lớp mới được giao dạy lớp 1. ( điều này còn duy trì đến những năm 1980).
Tại sao ?
Học sinh lớp 1 hoàn toàn chưa biết gì .
Từ tư thế ngồi học , cách cầm cây viết , cầm quyển sách cho đến những kỹ năng khác...
Tất cả đều mới bắt đầu được làm quen, để từ đó hình thành kỹ năng riêng.
Đây là giai đoạn rất quan trọng của trẻ mới bắt đầu vào lớp 1 , cho nên cần những nhà giáo ngoài kiến thức chuyên môn còn phải có kinh nghiệm nuôi dạy con, sự tỉ mỉ, nhẫn nại...
Điều này thì những thầy cô giáo tuổi đôi mươi không thể đáp ứng. (tốt nghiệp Sư phạm Tiểu học chỉ tầm trên dưới 22 tuổi).
Đó là lý do vì sao các thầy cô dạy lớp 1 thời đó đều lớn tuổi ( già) .
Giáo dục lớp một ngày xưa được chăm chút từ cách chọn thầy cô dạy như thế.
Đó là “ Chưa Nói “… đến sách Giáo Khoa còn được chọn lọc kỹ càng hơn nữa.
Ngày nay thì sao ?
Câu chuyện sách tiếng Việt lớp 1 đang ồn ào.
Là câu trả lời rõ nhất về cách làm giáo dục thời nay.
TẠI SAO TRƯỚC 75, Ở SÀI GÒN KHÔNG TÂNG BỐC CA SĨ LÀ "DIVA"?…
Trong từ điển Oxford, chữ “diva” được mượn từ tiếng Ý, ban đầu nghĩa là “nữ thần" để gọi những…
- Nữ danh ca opera, đặc biệt cho giọng hát soprano.
Còn
- Nam danh ca opera giọng tenor thì được gọi là “divo”.
Nhưng về sau "diva" đã trở thành một danh từ dùng để dè bĩu đối với loại phụ nữ ngạo mạn…” thượng đội hạ đạp" - ("diva is a woman regarded as temperamental or haughty”
(một người đàn bà bị xem là có tính nết cáu kỉnh hay ngạo mạn, khinh rẻ nhân gian).
Chưa hết, tiếng lóng ở các đô thị nói tiếng Anh còn dùng chữ “DIVA” với một nghĩa rất ư kinh khủng. Urban Dictionary định nghĩa “diva” là “female version of a hustler,” nghĩa là… GÁI ĐIẾM.
Thành thử Patti LaBelle (nữ danh ca từng đoạt giải Grammy) cho biết: “'
“ DIVA là một chữ mà tôi không muốn gọi chính mình.
Nó chẳng còn hay ho gì nữa” [“Patti LaBelle Slams Today's Divas as ‘Little Heifers Who Can't Sing’"]
Nhiều người viết báo hiện nay sanh tật chèn tiếng Tây vào cho nó sang, chẳng hạn viết:
“ Thái Thanh dường như là người duy nhất xứng danh diva trong âm nhạc Việt Nam “.
Ắt hẳn họ muốn dùng chữ “diva” để ca ngợi cô Thái Thanh.
Tuy nhiên, xin mượn nhận định của nhà từ điển học Allison Wright: “Khi ta gọi một người nào đó là một DIVA thì giống như ta vạch ra một đường chỉ rất mỏng để bước đi lên đó, và đường chỉ ấy có rất nhiều hậu quả mang tính ngữ nghĩa” ("Calling someone a diva is a fine line to walk and one that has vast semantic consequences").
Thay vì dùng chữ “ diva “…
Tại sao ta không dùng tiếng Việt để ca ngợi ai đó là một…
“ Nữ ca sĩ thượng thặng”.
“ Nữ danh ca".
Hay
“ Tiếng hát vượt thời gian ?”
Giới ký giả, văn sĩ Sài Gòn trước năm 1975 không tâng bốc ca sĩ là "diva", bởi vì nó có thể gây ra những ngộ nhận hết hồn.
Kêu "diva", có khi là nhục mạ (ca sĩ) người ta thúi đầu luôn!.
Nguồn: MATTHEW NCHUONG
Bản chất của con người là vậy nếu ai củng biết yêu thương đồng loại thì thế giới này đâu còn chiến tranh,ông cha ta ngày xưa đã dạy hãy thêm bạn bớt thù. Đáng tiếc, trong bối cảnh xã hội hôm nay, người ta đang có khuynh hướng làm ngược lại. Thay vì hợp tác huynh đệ để cùng nhau giảm thiểu tội ác, chung sống hòa bình, thì người ta muốn hủy diệt và loại trừ nhau.
Nếu là Chim thì đã sao ?
Theo tài liệu, ông Nguyễn Văn Chim là một nhà vô địch về quần vợt đầu tiên của VN. Ông Chim sinh năm 1899 ,mất năm 1952.
Khi qua đời, ông được dựng tượng và chôn cất tại nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi Sài Gòn.
Tháng 10/ 1955, tên ông được phòng họa đồ (Tòa đô chánh) đặt thay cho đường Mac Pourpe thuộc quận 1. Điều đặc biệt là trong chữ Chim không biết nghĩ sao,người ta thêm vô mẫu tự ê, nên tên nhà quần vợt Nguyễn Văn Chim trở thành Nguyễn Văn Chiêm .
Sau 1975, vấn đề Chim hay Chiêm được đặt ra trong một cuộc hội thảo của Hội đồng Đặt Tên Đường Thành Phố . Rốt cuộc,tên đường Nguyễn Văn Chiêm vẫn giữ nguyên như cũ.
Nghe nói bên lề hội thảo, một số các chuyên gia đã trao đổi chuyện "Chim" hay "Chiêm" thật nghiêm túc.
Có vị thẳng thắn nói :
"Nếu là Chim thì đã sao,phải trả lại đúng tên khai sanh cho nhà quần vợt kiệt xuất Nguyễn Văn Chim" !
XE THỔ MỘ một từ quen thuộc với người dân Nam Bộ từ thập niên 80 trở về trước của thế kỉ 20.Nhưng lại lắm lạ tai với thế hệ trẻ ngày nay.Hình ảnh người xà ích đưa đón khách hàng tại chợ Bà Điểm, và xe ngựa đón khách và vật phẩm chủ yếu là trầu và cau trên hương lộ 18 Thôn vườn trầu huyện Hóc Môn cuối thập niên 70 thế kỉ 20
Trụ sở chính của hãng xăng dầu Shell,nằm trên ngã Tư Thống Nhất và Cường Để, Sài Gòn năm 1972, toà nhà này ngày nay vẫn còn chỉ đổi tên thành Petrolimex
CUỐN TẬP NGÀY XƯA CÓ HÌNH BÌA MÀ TÔI RẤT THÍCH...!
Có những kỷ niệm ngày xưa khi đi học, tuy thật đơn giản nhưng thấm đậm biết bao kỷ niệm mà ngày nay và cả mãi sau này sẽ không bao giờ tìm lại được...! Chỉ quay ngược bánh xe thời gian trở về tuổi thơ thật đẹp, thật hồn nhiên mà luyến tiếc...!
Cuốn tập hình bìa Xích lô máy này đã xưa lắm rồi...! Tôi không còn nhớ rõ khoảng thời gian mà tôi sử dụng nó, chắc cũng vào khoảng những năm 1960-1970. Đây là cuốn tập chỉ có những đứa học sinh con nhà “khá giả” mới được xài, bởi loại giấy trắng láng, giúp chữ viết nổi bật hơn màu tím rất đẹp, trang giấy trắng không bị lem mực, bìa giấy dày, được đóng kim chắc chắn nên rất khó bị rách...! Lật vào trong, hít hà mùi thơm kỳ lạ bốc lên, đó là một cái thú kì lạ ngây ngất...!
Ngày đó, những tiệm tạp hóa, những chỗ bán dụng cụ cho học trò lớn nhỏ gần trường, cô chú chủ tiệm thường xếp những cuốn tập trên tủ kiếng cao, rất kiểu bìa khác nhau: nào là: Olympic, con Nai, Cầu thủ đá banh, vua Quang Trung,... Nhưng tôi khoái nhất là bìa vẽ Xích lô máy...!
Hình ảnh chiếc Xích lô máy còn thân quen với nhiều thế hệ học trò trước 1975, không chỉ ở ngoài đời, mà còn trên vở học sinh, với hình bìa của cuốn tập đã đi vào huyền thoại này...!
Sung sướng nhất là ngày cuối năm phát thưởng trước khi về nghỉ hè...
Phần thưởng cho những học sinh Giỏi của lớp là bộ sách của lớp trên khi vào năm học sau cùng với một chục cuốn "Xích lô máy", (có ba cuốn tập loại 200 trang).
Cuốn tập xưa đã dắt tôi về một vùng miền ký ức, cho tôi nhớ lại bao kỷ niệm tưởng chừng đã ngủ yên trong tiềm thức, rồi bỗng nhiên sống lại trong lòng một thuở được làm kiếp học trò đầy yêu thương...!
Hành trang mang theo suốt cuộc đời, chắc có lẽ không có gì đẹp hơn ngày xưa ôm cặp tung tăng đến trường...!