Cách đây cũng lâu lâu, tui sang Quế Lâm học. Gần ký túc xá có 1 nhà hàng siêu lớn, nổi tiếng về vịt quay, tui thỉnh thoảng ghé ăn. Ông chủ già chắc cỡ 80 tuổi, hay ngồi trên bàn đặt trước cửa, đon đả chào mời khách, tui hay trò chuyện với ông lúc đợi xe. Ông nói ông là đời thứ 10 của nhà hàng này, họ có chi nhánh ở Úc, NZL, Mỹ, Canada, châu Âu, Hongkong,.. quản lý các chi nhánh cũng là người trong dòng họ. Có lần tui hỏi ông về câu thành ngữ "không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời", ổng nói trong tiếng Trung cũng có câu này, nhưng gia tộc ông thì 10 đời vẫn thịnh vượng. Bí quyết nằm ở đâu, tui hỏi. Ổng nói là 2 chữ đàng hoàng, "uy tín như tính mạng", mất uy tín thì không làm ăn gì được nữa. Ví dụ có tin đồn, đứa đó mượn tiền không có trả, hoặc lâu mới trả, hoặc huy động tiền xong lặn mất...thì xác định, 1 lần và mãi mãi không bao giờ làm ăn được nữa. Người ta đồn nhau nhanh lắm, nhất là vụ tiền nong. Và người đó bị thánh thần quở phạt nữa, người ta thương, người ta tin thì mới móc hầu bao ra gi��p mình, cho mình vay mượn không lãi. Mình tự dưng lợi dụng cái lòng tin ấy vì tham lam bất nghĩa bất nhân, không còn 1 chút nhân phẩm nào, thật là đê hèn.
Ông tổ tui dặn, phải giúp đỡ người nghèo khó trong XH, hễ có phúc thì sẽ có lộc, ai chịu chia lộc thì được thọ. Những người làm công ở hệ thống nhà hàng này đều là con em của người nông dân nuôi vịt ở quê, lên Quế Lâm được cấp nhà cho ở, ngoài giờ đi học thì làm bán thời gian, trả lương đầy đủ. Nhà trọ miễn phí, bao luôn học phí. Luân phiên nhau về thăm cha mẹ ông bà ở quê, sẵn mang vịt lên. Ông chủ nói, người ta có thể chọn làm phúc với người già neo đơn hoặc người trẻ mồ côi, nhưng gia tộc tui thì chọn thế hệ sau để giúp đỡ, vì đó là tương lai.
Ông nói thêm, nhiều người nói ông tổ của ngộ bán thịt vịt, sát sinh, trước sau gì cũng lụi tàn. Mà 10 đời rồi, người già thì khoẻ m���nh, con cháu thì thông minh hạnh phúc, du học trời Tây, thành danh cả. Vịt, cá, gà, heo, bò, cừu... là những vật nuôi dùng cho thực phẩm, con người chủ động muốn nuôi bao nhiêu thì nuôi. Giờ muốn 1 triệu con thì ấp 1 triệu trứng, đơn giản vô cùng, như 1 cỗ máy sản xuất thực phẩm thôi. 1 triệu con vịt con gà con cá đó là sinh kế của bao nhiêu nông dân. Mình tiêu thụ là cũng góp phần giúp họ có tiền, xây cái nhà cao lên chống lũ lụt, con cái họ đóng được học phí, người già đủ tiền đóng viện phí. Triết học mênh mông và khó, con người đứng góc độ nhỏ mà phán xét thì như con kiến trên bức tường khổng lồ. Tất cả đều không bao quát. Ai ăn chay thì ăn, ai ăn mặn thì ăn, miễn đừng hại người và trái pháp luật. Thú cưng là thành viên tình cảm của gia đình người ta, như dân Ngọc Lâm (1 thành phố ở Quảng Tây) ăn chó mèo dữ lắm, người ở đó tính tình hung dữ, đi đâu cũng bị người ta kỳ thị, làm ăn không lên được. Vì nó hại người. Còn như trên Nam Ninh, mấy ông quan chức với mấy ông trọc phú thì luôn chọn ăn thú rừng khi nhậu nhẹt, rồi ông nào cũng kết cục bi đát. Vì nó phạm pháp. Thú rừng là để cân bằng sinh thái, con này ăn con kia, cộng sinh tồn tại, triệu năm qua nó vẫn như thế.
Nhiều nhân viên của nhà hàng này cũng ra làm riêng, copy y chang mô hình nhà hàng để làm. Chỉ vài bữa thì đóng, rồi đi gặp những ông thầy - ông tăng - ông sư trình độ thấp, họ giải thích làm thất bại như vậy là do nghiệp, là do sát sinh. Không phải. Nếu một người có năng lực mà làm ăn thất bát, thì do bản thân người đó không đàng hoàng. Là thiếu đức, thiếu phúc nên thiếu lộc.
@Anhtuyet1983 Câu chuyện xúc động quá , ngẫm nghĩ cuộc đời nhiều hoàn cảnh khổ hơn mình. Vậy tại sao phải buồn ? Tại sao phải buông ? Cảm ơn bạn cho mình động lực hơn. Chúc bạn luôn luôn lạc quan và nụ cười luôn rạng rỡ.
Tình cờ gặp một anh làm ngành xuất bản sách trên chuyến bay, anh nói Tony sao lâu quá ko ra sách mới, em cứ tổng hợp các bài viết từ 2017 tới nay là ra được cuốn nữa, kiếm thêm thu nhập. Tui nói thôi anh, em làm biếng quá, thấy đời có 2 cuốn sách vậy là đủ rồi, với lại có mấy đồng bạc đâu anh. Ảnh nói trời, mấy tỷ đồng mà em nói là mấy đồng bạc hả? Tiền đó đủ mua được những căn hộ cao cấp nhất, mua được xe sang, cho con cái mình du học tự túc trời Tây cho người ta nể, còn mình thì ăn uống sang trọng, đi business class, uống vang hút xì gà đồ cho sướng tấm thân chớ. Tui nói mấy cái đó em cũng thích, nhưng sẽ lấy tiền từ việc kinh doanh của mình ra để tận hưởng, còn viết lách là cho vui, không xem là nghề nên không có quan tâm thu nhập. Anh à, 2 cái page của em, nếu chịu nhận quảng cáo cho các nhãn hàng, thì tiền thu nhập gấp chục lần tiền sách á. Nhưng em không làm, chỉ quảng bá cho mấy đứa khởi nghiệp ở tỉnh xa với đăng gì đăng, không có bị phụ thuộc ai hết. Em sống đời tự do tự tại như cánh chim trời, em mà mà chọn làm quan thì em sẽ "từ quan" để "tìm động hoa vàng ngủ say" thôi.
Nhiều người họ biết quyền lực mềm của truyền thông, nên 12 năm qua, đã ráng níu kéo tui vào "hệ sinh thái" của họ. Cả năn nỉ lẫn doạ nạt, nhưng tui lần nào cũng "anh chị thông cảm, em không gặp được vì đang bị bệnh nan y". Có ông nói, thằng quỷ Tony đó nó từ chối á, chứ bệnh nan y gì mà từ năm 2014 tới giờ vẫn chưa chết?
Dễ gì chết các bé ơi, tui lúc nào cũng vui vẻ, tránh xa người tiêu cực, không đọc không tham gia các vấn đề tiêu cực, vận động thể lực rất kinh, đi đâu cũng chọn đi bộ nên 10 hay 20km đi bộ vẫn không thành vấn đề. Sáng ngủ dậy hít xà ra mồ hôi, ăn 1 củ khoai lang và 1 lá xà lách thôi thì dễ gì chết? Mấy chục năm nay, tui chỉ mua quần đúng 1 size 31, thấy mặc chật hay lỏng là lập tức điều chỉnh cân nặng bằng cách năng lượng nạp vào = năng lượng cho ra.
Thoai chút chiều online kể tiếp nhen các bé, giờ lu bu vài việc. Các bé để lại còm chiều tui trả lời. Hình tui chụp á, các bé biết ở đâu hem. Các bé có muốn đời tự do tự tại như cánh chim trời hem.
"Đã đành máu chảy về tim
nhưng không ngăn được cánh chim giang hồ!".