Mình tên là Trần Nguyễn Phương Khanh, tên tiếng Anh trên X của mình là Kay. Mình đã tốt nghiệp ngành Quản trị kinh doanh, Quản trị nhà hàng khách sạn và Tâm lý học.
Trước đây, mình học tập và làm việc tại Sài Gòn. Vị trí mình từng đảm nhận là Account Manager tại một công ty truyền thông. Đến năm 2015, mình quyết định lên Đà Lạt để bắt đầu hành trình kinh doanh của riêng mình. Ban đầu, mình làm thời trang thiết kế dành cho khách nước ngoài, sau đó dần mở rộng sang nhà hàng, quán cà phê, cocktail bar và cơ sở lưu trú. Đến hiện tại, tất cả những cơ sở đó vẫn đang hoạt động. Và trong năm vừa qua, mình quay trở lại Sài Gòn và mở thêm nhà hàng thứ 3 tại quận 7.
Tại sao mình muốn học về xuất nhập khẩu.
Lý do đầu tiên là mình muốn tạo ra giá trị. Mỗi lần nhìn thấy một sản phẩm mang dòng chữ “Made in Vietnam” xuất hiện trên kệ siêu thị hay được bán ở một quốc gia khác, mình đều cảm thấy rất tự hào. Trong lòng mình nó vui khi thấy ngày càng có nhiều doanh nghiệp Việt Nam đưa sản phẩm của mình ra thế giới, và mình muốn góp một phần nhỏ vào hành trình đó. Với mình, bất kể đó là thương hiệu của ai, chỉ cần nhìn thấy một thương hiệu Việt Nam hiện diện trên kệ hàng ở nước ngoài là trong lòng mình đã thấy hãnh diện, tự hào.
Lý do thứ hai là mình muốn kiếm tiền. Mình muốn kiếm tiền và mình muốn lấy tiền từ các bạn Tây. Mình muốn kiếm nhiều hơn hiện tại để dù kinh tế khó khăn, chiến tranh hay bất kỳ biến cố nào xảy ra, mình không chỉ có thể chăm lo cho gia đình và những anh chị em đang đồng hành cùng mình trong công việc, mà còn có thể giúp đỡ những người xung quanh mà không phải đắn đo quá nhiều. Không phải lựa chọn rằng mình chỉ có thể giúp người này, còn người kia thì để sau. Tiền không phải là mục tiêu giá trị mình theo đuổi nhưng nó là phương tiện và là công cụ để mình thực hiện mục tiêu giá trị cuộc đời mình.
Vì vậy, với mình, học về xuất nhập khẩu không đơn thuần chỉ là học thêm một lĩnh vực mới hay tìm kiếm một cơ hội kinh doanh mới. Mình hy vọng rằng trong tương lai, mình có thể góp phần đưa nhiều sản phẩm Việt Nam đi xa hơn. Và nếu làm tốt điều đó, mình cũng sẽ có thêm khả năng để bảo vệ, chăm sóc và giúp đỡ nhiều người hơn trong cuộc đời của mình. Có câu tiếng Trung dạo này mình khá thích 我的人生, 我画得漂亮. Và mình muốn vẽ vòng tròn cuộc đời mình to hơn và đẹp hơn.
——
Dạ thưa Dượng @Tony_Buoi_Sang,
Chào lớp trưởng @pvantai26
Con Khanh | Kay xin nộp bài “Qualified” - Lớp tập xuất khẩu Nông sản V2
Về nhà ở, mình sẽ có 1 cái, sạch sẽ, nhỏ để chỉ cần 15-30 phút dọn dẹp lau chùi là xong. Về xe ô tô, mình sẽ sắm 1 chiếc, có xấu xí chút cũng được miễn đạt max về an toàn. Nhà và xe chỉ là phương tiện trú ngụ và đi lại. Mình sẽ chọn một ngành nghề làm thật rành để kiếm tiền mỗi ngày, không phân biệt việc gì miễn lương thiện, hợp pháp. Và mình sẽ làm cật lực, mỗi sáng mở mắt dậy là nghĩ đến việc phải làm điên cuồng để tích luỹ. Và mình phải tập luyện, chơi thể thao để không bao giờ nặng quá 70kg, với chiều cao 1.78 thì nặng 70 ký sẽ không còn thanh thoát nhanh nhẹn nữa đó Tèo. Không được ngưng việc đọc sách, có thể không còn thời gian đọc nhiều, nhưng nhất định tháng nào cũng có một cuốn mới trong túi xách. Mình sẽ không học thêm lên nữa vì không theo con đường học thuật, nhưng mình sẽ để ý các khoá ngắn hạn ở nước ngoài để năm nào cũng đi bồi dưỡng và có quan hệ quốc tế. Trong 3 năm tới, làm được bao nhiêu thì mình sẽ đưa hết tiền mình có cho 2 chị mua nhà trước, họ là người đã giúp đỡ mình rất nhiều, còn lại thì rong chơi xuyên Việt 1 lần nữa và đi các nước Đông Nam Á.
Mình phải tách ra khỏi lòng ham muốn sở hữu thêm nhà cửa đất đai. Trần gian, dù chung cư, nhà thuê hay biệt thự biệt điện biệt phủ thì cũng chỉ là chỗ trọ để qua 1 kiếp người thôi. Cuộc đời mình, nhất định phải đầy ắp sắc màu, đầy ắp trải nghiệm, đầy ắp tình thương yêu, sự tôn trọng của người khác dành cho.
Về lâu dài, mình chọn là người khá giả, nhưng tri túc (biết đủ), dừng lại ở mức muốn mua gì thì mua, muốn đi đâu thì đi. Mình không phấn đấu trở thành nhà tài phiệt hay trở thành ông quan có quyền lực đỉnh cao, cũng sẽ không trở thành người nổi tiếng, vì mình biết, khi đã chọn những cái ấy thì đời không còn bình yên.
(Trích những dòng tui tự viết dặn lòng mình, vào đêm sáng hôm sau đi nhận bằng tốt nghiệp ĐH, đã từ rất lâu, viết trong cuốn sổ. Mới nhờ AI gõ lại. Thời đó, vòng tròn giúp cho đi của tui chỉ dừng lại ở những người thân trong gia đình, tầm mắt của tui cũng chỉ vươn tới các nước Đông Nam Á).
1. Tui thi bằng lái xe mấy lần mới đậu. Tui biết nguyên nhân của mình là học ít quá, nên tui vẽ ô trong sân nhà, hàng ngày lái ra vô ra vô cả mấy chục lần, ghép dọc ghép ngang liên tục, thậm chí tập chạy lùi cả mấy chục mét trong mấy tháng. Xong thi lại, 1 phát đậu ngay. Lúc đó tay nghề mình thuần thục rồi. Học nhiều thì thi cái gì cũng đậu hết.
2. Bạn Ất (sinh viên) đã học tiếng Anh rất nhiều năm nhưng nói sao con gặp khách Tây, họ nói con nghe không hiểu, nguyên nhân là gì. Tui nói: nghe không được là do học ít quá. Học nhiều lên, lấy mốc IELTS đạt 8.0 đi, Tây Ấn Mỹ Úc gì nói nghe được hết. Lúc còn đi học (sinh viên) phải tập trung học, ra mục tiêu IELTS 6.5 hay 7.0 đi, ở phần reading đủ mọi lĩnh vực, ra đời ng ta nói gì, mình nghe cũng sẽ hiểu hết.
3. Bạn Giáp học tiếng Trung, nói sao chữ viết (Hán tự) quá khó, con đã tập viết nhiều lần mà viết lại không được, nhìn chữ nhận mặt không được. Tui nói: do học ít quá. Cứ học nhiều lên, viết 1 chữ 100 lần, học HelloChinese 10 lần, như tui đã rành tiếng Trung (nghe nói từ năm 2001), nhưng khi học viết (hồi dịch Covid), vẫn học cái App HelloChinese 4 lần, học đi rồi quên, học lại miết, viết chi chít đầy cả chục quyển tập. Đi TQ, thấy cái bảng hiệu nào cũng chụp lại rồi về tự dịch xem là cái gì. Kể cả cái hoá đơn mua cà phê tui cũng chụp lại để dịch.
Ai nói mình chưa giỏi trong học hành, thì chỉ có 1 nguyên nhân thôi: học ít quá.
Để có thể làm việc có năng suất, khi là học sinh hay sinh viên, cần học với cường độ cao. Ví dụ như ở ĐH top 100 thế giới, nhiều môn SV phải đọc 3 cuốn sách dày cộm trong 1 tuần, lên lớp giảng bài chứ thầy không giảng, thầy chỉ ngồi nghe. Những bạn này khi ra trường đi làm, hồ sơ giấy tờ dù có chất cao như núi thì cũng ko ngán, xử lý rốp rẻng trong mấy nốt nhạc. Còn người năng suất lao động thấp thì nó ngâm cho 6 tháng chưa xong, người học ít thì làm việc rất lâu.
Học còn là động từ suốt đời. Khi ra trường đi làm, cũng phải học thêm cái mới vào buổi tối or cuối tuần. Học có thể không ứng dụng ngay, nhưng nó sẽ từ từ cải tạo con người mình.
Có bạn nói vô lớp bậc thầy giao tiếp, D kêu đọc sách, thấy vô nghĩa nên rời lớp. Giao tiếp tốt cần gì đọc sách, mấy người tiểu thương chợ, mấy MC đám cưới có đọc sách đâu mà vẫn nói rào rào, bạn ấy nghĩ vậy. Nhưng cũng có bạn tin theo và đang miệt mài.
Ai tin rồi sẽ thấy, học quá trình nạp lá dâu mỗi ngày để đến 1 lúc nào đó, nhả ra những sợi tơ óng ánh.
Có vài bé rời X, tui hỏi lý do thì nói "tại rao trên X ít người mua, không như kỳ vọng!". Bé ơi, X là 1 ngôi trường khổng lồ để học tập, còn khi kiếm tiền thì sang các nền tảng khác, nhưng nền tảng nào thì cũng phải tiếp xúc con người với nhau, ko gặp mặt trực tiếp thì cũng điện thoại, mới chốt được đơn hàng. Trên X, chủ yếu là các hoạt động sau:
- Rủ nhau làm
- Rủ nhau học
- Rủ nhau đọc
- Rủ nhau đi đây đi đó
- Rủ nhau tập luyện thể dục thể thao
- Rủ nhau hái ổi, bằm xoài...
- Rủ nhau cho, hiến, tặng, giúp đỡ ng lạ....
Trên X, các hoạt động của mọi người chỉ xoay quanh những động từ trên thôi. Không nên xem các cư dân ở đây là đối tượng khách hàng để rao, chào mời rồi khi họ không mua, không đem lợi cho bản thân mình thì khó chịu.
Trên X này, các bạn siêng đăng bài để tập viết, đăng nhiều videos để tập làm clip, mở radio hay live stream để thực tập cho BẢN THÂN MÌNH. Hiệu quả hay kết quả cụ thể không quan trọng, không ai đọc hay không ai xem vẫn không sao, đây là môi trường để mình thực hành, học tập. Coi như đây là "thao trường", "phòng tập". Bữa nào "biểu diễn" thì mới "bán vé" chứ đang "tập" mà cũng đòi "thu tiền", nó quánh cho bầm mắt.
Ai trên X này cũng đang ngày đêm tự phát triển bản thân, cùng nhau xây dựng các mối quan hệ và kỹ năng để "gặt lúa" ở ngoài xã hội (có hơn 100 triệu dân nói tiếng Việt và 8 tỷ nhân loại). Mình đủ trình đủ lực thì sẽ đến lúc lúa tự động chảy về.
Nơi tập dượt, học tập, rèn luyện thì gọi là thao trường, còn thực tế thì gọi là chiến trường. Thương trường khốc liệt, nên người ta ví như chiến trường. Đội quân nào tập nhiều ở thao trường thì sẽ chiến thắng ở chiến trường. Cá nhân cũng vậy.
Tui biết 1 câu bằng tiếng Anh như dưới hình, tiếng Việt dịch là "thao trường đổ mồ hôi, chiến trường bớt đổ máu". Ai lười nhác luyện tập, ngại ra mồ hôi thì sau này sẽ đổ máu nhiều thôi. Trên X này không tập thật nhiều thì khi ra đời, mất mát nhiều lắm.
"Con năm nay 25 tuổi, độ tuổi chông chênh nhất của đời người. Ở lứa tuổi này, người ta mới đủ trưởng thành để biết cuộc đời mình ra sao, nhưng cũng bàng hoàng nhận ra hiện tại có quá nhiều lối rẽ. Rẽ trái, phải hay đi thẳng? Ai có được misssion, biết ham muốn tột bậc của mình là gì thì mới kiên định con đường đi, trở nên xuất chúng. Còn lại, cứ nhấp nha nhấp nhổm với đa mục tiêu, rồi thành hạng xoàng cho đến khi nhắm mắt xuôi tay.
Con học chuyên Anh ở một trường cấp 3 ở Sài Gòn, rồi vào ĐH ngoại thương. Ra trường, con đậu vào chương trình quản trị viên tập sự của một công ty đa quốc gia. Họ cho con 2 năm rèn luyện ở mọi phòng ban, nhằm đào tạo cán bộ quản lý với rất nhiều bài học vô cùng hay. Các sếp đến từ các quốc gia phát triển như Mỹ, Anh,…với lịch sử cơ chế thị trường hàng trăm năm, nên chiêu trò của họ cũng lắm. Người tiêu dùng một quốc gia nông nghiệp mới đi lên như nước mình, chỉ biết rơi vào vòng xoáy của các chương trình quảng cáo PR của họ, chỉ biết dốc hầu bao để mua. Lương tháng của công nhân chỉ có vài triệu chứ sẵn sàng bỏ nửa tháng lương mua mấy sản phẩm của công ty con, dù không phải là hàng hoá thiết yếu.
Tình cờ con đọc cuốn Trên đường băng trên một chuyến bay. Có một câu dượng viết mà làm con bàng hoàng, đó là sinh viên ngoại thương tức được đào tạo về xuất nhập khẩu, ra trường không làm xuất khẩu giúp người dân mình bán hàng Made in Vietnam với giá cao, mà cứ lao vô các phòng marketing các công ty nước ngoài để nhận lương tháng mấy trăm đô. Mà đúng thế thật, con học xuất nhập khẩu, cũng bill tàu, cũng thư tín dụng, cũng vận tải này nọ…nhưng quên hết rồi. Nước mình tới 60% là nông dân, nông sản làm ra cứ đổ đống, hoặc lũ lượt chờ ở cửa khẩu Tân Thanh, điệp khúc được mùa mất giá. Suy nghĩ điều này khiến con day dứt mãi. Lớp con, các bạn phần lớn đi làm tài chính ngân hàng kiểm toán, marketing, dạy tiếng Anh, đi làm sale cho các hãng tàu, còn lại đi du học lên thạc sĩ. Tụi con được đào tạo để trở thành cán bộ XNK mà sinh viên tốt nghiệp phần lớn làm trái nghề hết dượng ơi.
Hai năm qua, con thật sự là trải qua một công việc mà bạn bè mơ ước, nhưng con thấy tẻ nhạt. Hàng ngày lên ngồi họp hành với sếp Tây sếp Tàu, các buổi uống rượu trong các khách sạn 5 sao với đối tác với hoá đơn cả chục triệu, các buổi tập huấn ở nước ngoài gọi là team-building chứ thật ra là đi du lịch, xài tiền…. Nhiều lúc con nghĩ đến những cô gái chàng trai trong các công xưởng hầm hập nắng, tăng ca ngày đêm, tháng cầm mấy triệu bạc và vui mừng khôn xiết, sao con thấy chạnh lòng. Rồi con đi các tỉnh chơi, thấy bà con hái thanh long cho bò ăn, cà chua đổ đống, điều tiêu xơ xác tiêu điều, cà phê bao bao chất cao ngất…chỉ vì phụ thuộc vài thương lái bán cho các thành phố lớn và xuất tiểu ngạch qua Trung Quốc. Một bác nông dân ở Di Linh nói với con sao mấy cô học cao hiểu rộng, tiếng Tây tiếng Tàu rành rẽ vậy mà không giúp tụi tui. Tụi tui là nông dân ít chữ, một nắng hai sương, cắm mặt vô đất làm ra những cái này, nhưng giờ không biết bán cho ai. Tụi tui biết là thế giới ngoài kia rộng lớn, người ta mua nhiều, nhưng không dám đi. Tiếng không biết, thủ tục không rành,...Sau chuyến đi Di Linh đó, con về suy nghĩ để chọn một lối rẽ khác. Ngày con nhận được thông báo là chương trình tập sự kết thúc, được vô phòng marketing làm với mức lương cao…thì cũng là ngày con thông báo xin nghỉ việc. Mấy sếp ngạc nhiên lắm, vì thấy con đủ năng lực, cống hiến trong 2 năm đó hết mình, đóng góp khá nhiều cho công ty. Các sếp chỉ cho con thấy gương thành đạt của thế hệ các anh chị các khoá trước đang làm cho các tập đoàn đa quốc gia, ai cũng có xe hơi, chung cư cao cấp, ăn mặc sành điệu…Nhưng con không thấy đam mê như vậy nữa. Con muốn xuất khẩu nông sản, đồng thời tạo dựng một cơ sở vững chắc để mình nghỉ hưu khi tuổi bước qua 40. Con nghĩ đã đến bên kia con dốc của khả năng lao động, mình nên đầu tư có một mức thu nhập ổn định, chứ tóc bạc rồi mà phải vật lộn với báo cáo, giờ bấm thẻ, ăn trưa vội vã vào làm, 10h giờ đêm còn ở văn phòng bàn bạc kế hoạch này kế hoạch kia, rồi đi nhậu đi nhảy với các agency (công ty quảng cáo)…sao con thấy mệt quá. Nhường lại cho đàn em nó làm, mình chỉ tham gia quản lý, hoặc đi dạy, hoặc nghỉ hưu, rong chơi chăm lo gia đình. 20 năm quần quật cho công ty nước ngoài, nghỉ hưu ở tuổi 44-45 là được rồi dượng ơi. Bữa nhậu đó con nói hết tâm tư của mình. Sau khi nghe con nói, ông sếp người Ấn Độ trầm ngâm không nói gì, còn ông sếp Mỹ thì nâng ly lên chúc mừng con, ổng nói đó là sự trưởng thành về tư duy của mày rồi đó. Chỉ có chị sếp người Việt, sau khi uống 1 hồi, chị xỉn và khóc khi con đề cập đến sứ mạng (mission) của cuộc đời. Chị nói chị từng có suy nghĩ như vậy, nhưng vòng xoáy cơm áo gạo tiền không cho phép chị dứt bỏ công việc hiện tại để theo giấc mơ. Chị còn 2 đứa con đang học trường quốc tế với mấy trăm triệu đồng/năm, còn cha mẹ già phải chăm sóc, còn mấy cái chung cư trả góp. Chị quen với tháp ngà ở đây, giờ lăn lộn từ đầu theo mission ngày xưa cũng khó....
Con đậu vào một Văn phòng đại diện công ty nông sản của Mỹ nhưng không làm. Vì làm ở văn phòng trên phố, cái mình biết chỉ là phần ngọn. Con quyết định xuống một tỉnh miền Tây làm cho một công ty xuất khẩu nông sản, bắt đầu từ con số không tròn trĩnh. Ai cũng nói con khùng. Ba mẹ con cũng nghĩ con bị thần kinh nặng. Bạn trai con cũng nói con đi là ảnh bỏ, ảnh không thể rời xa Sài Gòn, ảnh nói đã bỏ quê lên đây học rồi thì có điên mới trở về quê, đi Mỹ thì trốn bên Mỹ có thẻ xanh mới về, mình phải khôn, lo cho mình trước, ai nói gì nói, đầu óc chim sẻ, thóc ở đâu ngon thì tìm tới mà ăn thôi. Ảnh nói “có nhà lầu ở quê cũng không bằng ngồi lê ở phố”, dù ngột ngạt khói bụi chen lấn nhưng mình tranh thủ, chen lấn với người ta, chờ thời. Bạn trai con ảnh ra trường 3 năm rồi, lương cũng có mấy triệu, chả có tương lai gì nhưng kiên quyết không đi tỉnh khác, có đổi công việc cũng xoay vòng ở trung tâm quận 1 để “chờ thời”. Con thì không rõ là thời gì nên quyết tâm đi. Kệ, bỏ hết. Con biết con đường trở thành doanh nhân là con đường cô độc, mấy ai hiểu mình. Con lặng lẽ đón xe xuống dưới đó, thuê nhà gần công ty và bắt đầu một cuộc sống mới.
Hàng ngày, con đọc tài liệu hướng dẫn nông dân trồng xoài, trồng nhãn, chôm chôm, sầu riêng, măng cụt, rau củ quả…. theo tiêu chuẩn GlobalGAP và ký hợp đồng bao tiêu. Con tiếp các đối tác nước ngoài sang mua hàng, dắt nó đi ăn uống, hỏi cho ra lẽ quy chuẩn hàng đủ tiêu chuẩn vô siêu thị Âu Mỹ Nhật Trung Đông. Rồi con làm chứng từ xuất nhập khẩu, lên phòng thương mại xin giấy chứng nhận xuất xứ, giấy khử trùng này nọ. Con tham gia coi việc xử lý sơ chế đóng gói, đã nắm được bí mật vì sao nông sản để cả tháng trên tàu đi sang tới nước ngoài vẫn không bị chín rục hay hư hỏng…Con còn theo cả mấy anh tài xế xe container chở hàng lên cảng để xuất khẩu, ai cũng nhìn con ái ngại vì thân gái dặm trường mà bản lĩnh quá, người ta tưởng con phóng viên không đó dượng. Con lao vô làm thủ tục xuất, rành rẽ 6 câu chỉ trong có 3 tháng thui. Làm việc dưới tỉnh, nhiều lúc cũng buồn, cũng nhớ thành phố quay quắt. Sài Gòn là nơi con sinh ra lớn lên, bạn bè rất nhiều. Nhưng con suy nghĩ lại, mình ấp ủ làm một cái gì đó lớn lao, một tập đoàn xuất khẩu nông sản của riêng mình, mình phải bắt đầu từ dưới bưng biền, từ cánh đồng, từ nhà máy, từ một cô công nhân xếp loại đóng gói. Chứ nào có ai làm chủ nhà máy mà bước ra từ bàn phím và cao ốc máy lạnh bao giờ? Có vài ba cơ hội du học nhưng con cũng không quan tâm vì phải toàn tâm toàn ý cho sứ mạng lớn lao. Con bỏ gia đình, bỏ bồ, bỏ các cơ hội khác....để theo đuổi 1 mục tiêu duy nhất thôi. Con thấy ai "đa mục tiêu" cái gì cũng muốn thì đều chỉ có thể đạt được "những thành công nho nhỏ" mà thôi. Hồi đi học, học sinh nào mà học tiếng Anh 1 h gấp sách học toán 1h, rồi đàn 1h, bơi 1h, võ 1h,...thì đều nhàn nhạt hết. Còn ai giải toán 12/24h không chán mới thành Ngô Bảo Châu, ai đánh đàn say mê 14/24h mới thành Đặng Thái Sơn, cả ngày trên sân tập mới thành Messi, Ronaldo,....NĂNG LỰC CỦA 1 NGƯỜI LÀ KHẢ NĂNG TỰ HỌC. Ai đợi training mới biết, có thầy mới học được là còn dở. Còn ai mà bị gia đình ép, nhắc nhở việc học hay làm thì thua.
Con mới trở về từ hội chợ nông sản châu Âu. Con bận áo dài, đội nón lá, nói tiếng Anh như chim hót và vui vẻ như hình ảnh của Dượng ở London á. Con gặp ai cũng "ú oà, cút hà" cho khách hết hồn rồi nói “welcome to Vietnam”. Một tuần ở bển, con toàn hẹn gặp khách Tây để tiếp thị. Ăn sáng cũng hẹn tiếp khách, sau đó ra gian hàng, ăn trưa cũng hẹn khách, rồi quay lại gian hàng, ăn tối hẹn 2-3 khách luôn. Con về khách sạn lúc 1h đêm, may mà thành phố lớn ở châu Âu 1h sáng cũng như 1h chiều, vẫn nhộn nhịp. Con chốt được 10 hợp đồng, mức cao nhất mà công ty con làm được xưa nay ở một kỳ hội chợ. Tự dưng, con nể mình quá cơ, sao ở đâu ra một đứa con gái vừa giỏi lại vừa xinh đệp (cái này con bị lây từ dượng, dượng cắt đoạn này kẻo con bị ném đá).
Bữa nay con rảnh, đang ngồi quán chờ khách xuống đây ăn trưa, mà khách bị kẹt xe ở cao tốc Trung Lương nên con mới có thời gian viết như vầy á. Miền Tây đóng góp tới 90% nông sản và thuỷ sản xuất khẩu của Việt Nam, mà có mỗi độc đạo quốc lộ 1A chật chội thì kẹt xe kinh khủng. Nước mình cần phải bỏ ngân sách đầu tư cả chục cao tốc ở miền Tây thì sẽ giúp xuất khẩu nông sản gấp chục lần, rồi đóng góp lại cho ngân sách nhanh chóng. Đầu tư cơ sở hạ tầng cho miền Tây, nước mình sẽ có nhiều đô la hơn.
Và cuối thư, con xin cám ơn hai cuốn sách của dượng. Có dượng, con đã tìm đúng mission của cuộc đời mình. Có dượng, tuổi 25 của con đã không còn chông chênh”.
- Đầu óc lanh lợi, làm việc tốc độ
- Phương tiện công cộng có làn đường ưu tiên, chung cư công viên to
- Làm việc tốc độ luôn tay chân
- Sếp giao mục tiêu, deadline
- Không nhiều chuyện đời tư drama
Não lanh thì giàu
1. Ai giàu có, tui đều thấy có 2 đặc điểm nổi bật là (1) đầu óc lanh lợi, (2) tác phong nhanh nhẹn. Hãy đi Singapore để thấy đại đa số người dân nước này rất lanh lợi, nên nước họ rất giàu. Các bạn phải tận mắt quan sát, mới có thể về nước, tự điều chỉnh nhận thức của mình. Đi mới thấy nhà ống lô nhô thò thụt, hẻm nhỏ ngõ nhỏ cần phải dẹp bỏ, đập bỏ cả khu phố lộn xộn để xây thành 1 chung cư (15%) và 1 công viên khang trang (85%), ai cũng có 1 chỗ đậu xe hơi dưới hầm của công viên đó. Vỉa hè phần lớn có mái che để người dân đi bộ từ các toà nhà chung cư ra các trạm xe buýt. Thị dân phải chấp nhận từ bỏ sự tiện lợi nhưng lộn xộn của xe máy. Sẽ thôi chen ngang khi xếp hàng, bóp còi khi lái xe, cười nói to nơi công cộng. Sẽ thấy việc bán buôn vỉa hè, tiểu ngoài đường, khạc nhổ, xả rác xuống đất, xuống sông, giành vô thang máy, không xếp hàng nơi công cộng, không chịu đi bộ, chụp hình người khác mà không xin phép, vô quán cà phê nhìn người này người kia soi mói, quan tâm đời tư, bốc phốt, hóng drama, …là do còn quá rảnh.
Nước ta chưa hề có thành phố. Sài Gòn, Hà Nội… chỉ là các thị trấn khổng lồ dân đông, tương tự Băng Cốc, Manila, Jakarta. Nếu muốn xem một thành phố, mình có thể đến New York, London, Paris, Thượng Hải, Seoul, Quảng Châu, Hongkong, Dubai... Cả Đông Nam Á, chỉ có mỗi Singapore là thành phố đúng nghĩa. Mình có hộ chiếu Việt Nam, Singapore cho qua du lịch miễn visa 1 tháng. Biết tiếng Anh thì tự đi. Hem biết thì mua tua. Nhưng phải đi bộ rất nhiều, đại đa số người mình 1 phát leo xe máy nên sang chỉ 1 buổi là than thở mỏi chân. Họ đi bộ cả chục km 1 ngày, lên lầu xuống lầu, lên cầu vượt xuống cầu vượt, nối trạm xe buýt này sang trạm tàu điện kia. Ai không quen đi bộ thì đừng đi Singapore, sẽ khóc lóc đòi về.
Phần lớn người Sing đi lại bằng phương tiện công cộng. Mọi con đường dù to dù nhỏ đều có lane riêng của xe buýt, ghi chữ BUS ONLY. Vỉa hè có mái che cho người đi bộ từ bến vô các toà nhà. Xe buýt hưởng mọi đặc quyền ưu tiên trong giao thông là dấu hiệu nhận biết một thành phố. Khi bạn muốn trở thành cư dân đô thị, bạn phải nắm bản đồ, thời gian biểu của các tuyến xe buýt, tàu điện.
2. Công sở cty ở Sing mở từ 9-10h sáng đến khuya. Ở Marina Bay, nhìn sang bên kia, bạn sẽ thấy nhiều cao ốc sáng đèn cả đêm. Đừng ngạc nhiên nếu bạn bè hẹn mình đi cà phê hay uống bia lúc 11h tối, vì giờ đó họ mới xong việc. Lương lao động phổ thông được trả theo giờ, ví dụ 8-12SGD/h nếu bưng phở. Ở Sing, làm gì cũng phải thiệt nhanh, bưng ra xong chạy vô bưng tô khác liền, ai đi chậm sẽ bị chủ xô té ngã dập mặt vô tô phở. Lúc không có khách, nhân viên phải nhìn ngó khắp, lau chùi từng mm bàn ghế, kính, toilet, …TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐƯỢC NGỒI mà không làm gì hoặc ôm ĐT. Nếu mặt mũi nhăn nhó cau có thì cũng bị chủ đuổi. Cuối ngày nó kêu mình lại trả tiền rồi nói “you are very good but not suitable in here lah”(người dở thì chớ nên nói thật về năng lực của họ, cứ khen nức nở nhưng nói không phù hợp).
Người về hưu ở Sing cũng đi làm, đừng ngạc nhiên khi thấy toàn người già làm nghề quét dọn hay phục vụ. Phần đông là vì mưu sinh kiếm tiền, một số thì ở nhà chán nên làm cho vui, giúp thành phố họ thêm sạch sẽ. Nhân viên ở các công sở nếu ngáp sẽ bị mời vô hỏi lý do gì ngáp (công việc không thú vị hay sức khoẻ kém hay lý do gì, ai cũng phải nốc cà phê hay trà ào ào mỗi sáng mỗi trưa để không ngáp). Ai mò cả buổi chưa xong cái báo cáo sẽ bị sếp xô té dập mặt vào màn hình máy tính. Sếp giao việc sẽ không bao giờ có câu “làm sớm nha em”. Sớm là bao lâu, nói ngây nói ngô vậy thì nhân viên nó khinh á. Giao việc, giao luôn deadline (mốc) hoàn thành. Ví dụ “các cửa hàng bán Smartphone ở Orchard Road, 3h45 chiều thứ 6 nộp”, không nói tiếng nào nữa. Nhân viên tự triển. Tự hiểu là báo cáo sẽ có tên cửa hàng, chủ cửa hàng, giờ mở cửa đóng cửa, doanh số trung bình, đang bán loại ĐT gì, giá cả, nguồn hàng, khả năng hợp tác với hãng mình…chứ không có chuyện đứng ẹo 1 bên hỏi “thưa sếp báo cáo gồm những cái gì ạ”. Nếu mình hỏi như vậy, sẽ bị quánh giá là “thiếu i-ốt”. Sếp đang cầm ly cà phê trên tay, nghe mình hỏi mấy câu “ngu dưới mức bình thường này” sẽ tạt thẳng ly cà phê vào mặt cho chừa cái thói ít động não. Làm thế nào có được thông tin cho báo cáo đó thì tự suy nghĩ, nghĩ không ra thì qua Mỹ làm, nhé. Phải soáng tộ. Không có chuyện 1 tuần trôi qua mà không có kết quả gì. Báo cáo cuối tuần mà đứa nào ghi “xin báo cáo là tuần này, em không có gì mới, mọi thứ y chang tuần trước” thì "em rất là xuất sắc, nhưng không phù hợp ở đây".
3. Nhân viên thử việc, đầu óc phải lanh lợi, tay chân phải hoạt bát mới được giữ lại. Ngày xưa, sinh viên quốc tế được vay vốn, ở lại làm 3 năm trả nợ. Tuy nhiên, gần đây nhiều bạn vẫn cứ nợ hoài vì không ai nhận do chậm chạp lề mề, nên chương trình này cũng dẹp. Hãy nhìn người quét dọn ở sân bay Changi, họ vừa đi vừa chạy, chỗ nào bẩn là lao tới hút bụi hay nhặt rác lên liền. Người Singapore vào quán không hề tò mò nhìn mặt coi có ai quen không.
4. Mình qua Sing chơi thì coi như mình sống thọ tới mấy trăm tuổi, vì Sing bây giờ chính là Việt Nam năm 2100. Mình đi sau, thu nhập bình quân hiện giờ đang bằng nước bạn mấy chục năm trước. Sẽ tới lúc tươi đẹp như họ. Người mình làm việc và tư duy tốc độ chút nữa thì hay, với lại tỷ lệ người tò mò cá nhân nhiều, đầu óc quan tâm chuyện tào lao nhiều nên phân tâm, dẫn dến năng suất lao động không cao. Các nước nghèo như Bangladesh, Philippines, Indonesia, Campuchia, Lào....đều do tốc độ tư duy và làm việc chậm. Người Israel, Dubai, UAE, Qatar, Hàn, Trung Quốc đại lục, Đài, Hongkong,...tuy không tốc độ bằng người Singapore nhưng cũng rất nhanh so với phần còn lại của châu Á. Ngay cả ở nước nghèo nhất thế giới, người nhanh nhẹn tư duy lẫn tác phong đều giàu có. Mỗi cá nhân cần thay đổi chính mình. Nhanh lên nữa, làm nhiều, đi nhiều hơn nữa.
P.S: Chi tiết xô dập mặt vô tô phở hay tạt ly cà phê là hư cấu cho dễ nhớ chứ người ta không rảnh mà xô hay tạt đâu, mình chậm và não dở là họ khen, cám ơn rồi mời đi liền à. Họ thậm chí không bực mình hay tranh cãi, ngoài đường lẫn trên mạng, vì thấy tốn thời gian. Họ quý từng phút làm việc để kiếm tiền và khẳng định mình.
*Các bé đọc, ai não lanh thì tóm tắt lại để nhớ ý quan trọng. Còn khờ thì thôi khỏi.
Thăm Đàn Tế Trời - nơi Trời trao “xã tắc” cho nhà Tây Sơn !
Trước Vương có đọc ở đâu đó chuyện tại Đàn Tế Trời Tây Sơn, trước giờ xuất quân, vua Quang Trung làm lễ cáo trời. Ngài cho dâng mâm tiền đồng và nói:
“Nếu trời trao vận nước cho ta, tung lên mà đồng nào cũng sấp ấy là điềm thắng trận.”
Mâm tiền được tung lên cao.
Khi rơi xuống đất, ánh xu loé lên… tất cả đều sấp.
Ba quân reo như sấm dậy núi rừng.
Dân gian về sau truyền lại rằng:
Vua Quang Trung vốn đã cho đúc 200 đồng… cả hai mặt đều là mặt sấp.
Một mẹo nhỏ, nhưng là cách nhà vua khơi dậy niềm tin tuyệt đối cho đại quân trước giờ quyết chiến.
Từ khoảnh khắc đầy khí thiêng ấy, quân Tây Sơn mang theo tinh thần trời – người hợp nhất, tiến ra Bắc và làm nên chiến thắng lừng lẫy
Nếu đến Bình Định (cũ) nhất định phải ăn bánh tráng #bataso - Hương Vị Nhà Quê và đến chiêm bái nơi hào khí này nha!
Nhà với chúng ta là nơi để trở về, là nơi có mẹ có cha đang chờ, có người thân và có kỉ niệm thì đối với một vài đứa con của Quỹ nhà là nơi có ký ức sinh thời của cha mẹ, là tài sản vô giá ba mẹ để lại. Nơi mà tụi con cũng sẽ trở về ngay khi có thể và gìn giữ như báu vật vì đó là tất cả những gì còn lại về ba/mẹ mà tụi con có.
Con gái Châu Quỳnh - Bình Định (cũ) sẽ hoàn thành bảo trợ năm 2025 đang là cô sinh viên năm nhất theo học tại Đại học Quy Nhơn, con cũng đang ở trọ tại đây. Đêm bão số 13 đổ bộ vào Quy Nhơn con đang ở tâm bão. Sáng ra báo bình an xong con vội vàng chạy xe về quê xem nhà ở quê có còn nguyên vẹn không.
Vượt qua cả chặng đường dài là những đống đổ nát hoang tàn con đã nghĩ chắc nhà tạm bợ của con cũng bay mất rồi. Vậy mà "chắc nhờ ba mẹ phù hộ" căn nhà của con vẫn còn nguyên. Đọc từng dòng tin nhắn của con mà thương con nhiều lắm. Mừng cho con, mừng vì căn nhà kỉ niệm của ba mẹ để lại cho con vẫn nguyên vẹn.
Miền Trung chỉ có 2 mùa một mùa nắng cháy da và mùa mưa bão triền miên, vậy chớ sinh ra rất nhiều những đứa con giỏi giang, chịu thương chịu khó, các con của Quỹ ở miền Trung cũng vậy nè. Thương!
#quytnbs #tiepbuoctoitruong #sechiayeuthuong #mientrung
Hôm nay nhìn lại tấm hình này, mà thật ra lúc nào cũng vậy, vẫn thấy có một xíu tự hào về bản thân giai đoạn ấy. Kiểu: “đã từng không có gì, nhưng không bỏ cuộc bao giờ.”
Tuổi trẻ của mình là những chuỗi ngày đi làm, đi học suốt: phục vụ trà sữa, pizza, lau nhà vệ sinh, tư vấn viên…Việc gì kiếm được tiền để đóng học, trả phòng trọ, lo ăn uống mấy năm đại học là mình làm hết. Có giai đoạn ngày nào cũng 6h sáng ra khỏi nhà, 11h đêm mới về. Có những ngày nghèo tới mức ra ATM, tài khoản chỉ đủ để rút đúng 50k ăn sáng với đổ xăng. Ra trường thì chỉ mong muốn kiếm tiền. Làm công ty gần 7 năm, tới lúc mở kinh doanh riêng vẫn đi làm thêm song song một thời gian rồi mới nghỉ hẳn. Mà lúc có tiền rồi thì mình mê nên chăm làm và chăm chơi dữ lắm. Đi uống gụ tới 3–4h sáng, 9h có mặt ở công ty tỉnh bơ, làm tới 7–8h tối là bình thường luôn.
Có chuyện tới giờ nhớ lại vẫn buồn cười: Sáng nào cũng ghé Starbucks mua cà phê với bánh cho lẹ vì xỉn dậy trễ, chứ không phải fancy gì đâu.🤣 Và cứ mỗi lần xách 2 ly vô văn phòng (1 caramel macchiato uống liền, 1 americano để trưa) là chị giám đốc nhân sự sẽ liếc và la từ phòng: “Con quỷ nhỏ KK kia, tối qua đi bar nữa phải không?” Chị thương mình lắm. Biết mình kiếm được tiền mà xài cũng “như nước”. Dành một ít, còn lại tiêu sạch: cho mượn, cho người khác, đi chơi, đi chơi suốt…Mà sau câu: “Mày xài tiền như cái máy vậy con quỷ” luôn là câu: “Mày còn tiền không, tao cho.”
Rồi thời gian một mình lên Đà Lạt mở shop quần áo thiết kế. Cuối tuần tối thứ 7, tối chủ nhật là ngủ trên xe Thành Bưởi, 4–5h sáng về Sài Gòn, 9h đi làm tiếp. Ai cũng nói mình cực, còn mình thì nghĩ: phải làm, làm cho bằng được. Làm bao nhiêu thì chơi cũng… y chang vậy. Có lúc mình phóng xe máy vèo vèo ở Bali bị công an thổi, qua Seoul ở dorm cho rẻ để dành tiền đi bar, đi mấy quán hidden, rồi vô Crown ở Melb đánh poker cho biết đời 🤣….
Tuổi trẻ mình không có tình yêu nam nữ.
Chỉ có tình yêu dành cho làm việc, kiếm tiền, đi chơi, trải nghiệm và chứng minh với bản thân rằng: “Nghèo không sợ, chỉ sợ không cố.” Bây giờ lớn hơn rồi, có được 2 cái nhà hàng nhỏ xinh và chuẩn bị thêm cái thứ 3, 1 quán rượu, 1 quán cà phê, 1 nơi lưu trú và mình biết mình vẫn sẽ ko ngừng lại. Mình biết ơn, trân trọng dữ lắm. Không phải vì thành tựu gì to lớn, mà vì mình đã sống hết mình, chứ không đứng nhìn và dạo hồ “than thở”