@Tony_Buoi_Sang Sáng vô cty gặp đồng nghiệp com hay nói : Morning_ morning..../ Hé lô_ hé lôôôô. ( Mà cậu khách trong vd của D quá trời quá đất thiệt á, gặp cô lễ tân cũng bé đẹo( bá đạo) nữa😊😊)
@Tony_Buoi_Sang Cánh đồng quê nước Anh thật là rộng lớn, sạch đẹp quá D ơi. Đồng quê Việt Nam mình cũng c�� những cuộn rơm như này nhưng không được rộng lns và thẳng tắp như này, có lẽ do họ làm lúa mì còn mình làm lúa nước chăng🤔🤔
@Tony_Buoi_Sang Con chẳng bao giờ có tính tò mò tọc mạch chuyện thâm cung bí sử gì của ai luôn á D. Nhiều khi họ hào hứng kể những tưởng con sẽ bàn tán ghê lắm, ai dè con chỉ ừ ừ vậy thôi nên mấy người nhiều họ ko thích chơi với con🤣🤣🤣
Trong các bài viết và hai cuốn sách nổi tiếng "Cà phê cùng Tony" và "Trên đường băng", tác giả Tony Buổi Sáng luôn phê phán sự đắn đo, cân nhắc thái quá và gọi đó là căn bệnh "dùng dằng", "tiểu nông" hay tư duy "cứ từ từ, để suy nghĩ đã". Theo Tony, sự đắn đo, cân nhắc, tính toán quá mức chính là rào cản lớn nhất khiến 1 người bỏ lỡ cơ hội, mãi không thể "cất cánh". Sở dĩ người ta đắn đo, cân nhắc là vì "chắc ăn thái quá", "thích an toàn", "sợ mạo hiểm, sợ rủi ro", chung quy là sợ mất. Nỗi sợ này càng lớn thì càng kém tự tin, càng khiến cuộc đời bé nhỏ.
💡 Các bài học cốt lõi của Tony về sự đắn đo, cân nhắc:
•Càng đắn đo càng sợ hãi: Tony cho rằng việc ngồi suy tính quá lâu chỉ làm tích tụ thêm nỗi sợ hãi hư cấu. 99% nỗi lo lắng của 1 người là tiêu cực và không xảy ra.
•Tư duy vụn vặt làm mất thời gian: Người trẻ hay cân nhắc những chuyện nhỏ nhặt (như giá vé, tiền ăn, công sức bỏ ra) thay vì nhìn vào giá trị lâu dài và trải nghiệm nhận lại.
•Thành công đến từ hành động: Người giỏi không đợi mọi thứ hoàn hảo; họ vừa đi vừa sửa, sai thì làm lại. Mất tiền và mất thời gian là cái mất về vật chất, còn cái được là sự trưởng thành. Không mất, không thể trưởng thành.
•Trì hoãn giết chết thanh xuân: Khi bạn dành quá nhiều thời gian chỉ để đắn đo chọn lựa, người khác đã đi được một chặng đường rất xa.
📌 Những trích dẫn và quan điểm thấm thía của Tony
Để giúp bạn hiểu rõ hơn, dưới đây là tư duy loại bỏ sự đắn đo được đúc kết theo phong cách trào phúng, thẳng thắn đặc trưng của Tony:
1. Đừng hỏi "Tiền đâu?" hay "Được gì?" trước khi làm
Khi bắt đầu một cơ hội, một công việc mới hay kế hoạch học tập, thói quen chung là đắn đo về thu nhập hay chi phí ban đầu. "Muốn làm ăn thì đừng hỏi “tiền đâu”, muốn đi làm để phát triển bản thân thì đừng quá quan tâm “lương bao nhiêu”, muốn học cái mới đừng hỏi “có mệt không, có lâu không”, muốn đi đến nơi chưa từng đi thì đừng nói câu "có xa không, có nguy hiểm không". Đứa nào biết tự bơi, tự tích lũy trải nghiệm từ cái nhỏ nhất thì đứa đó mới master được cuộc đời mình."
2. Nhiều người trẻ tự ngụy biện sự lười nhác và sợ khổ của mình bằng danh nghĩa "phải cân nhắc kỹ". Tony chỉ ra rằng, cơ hội tốt trên đời không bao giờ đứng yên một chỗ để chờ bạn suy nghĩ từ tháng này qua năm nọ. Nếu đã thấy điều đó có ích cho bản thân, hãy chọn liền. Chính tác giả chia sẻt thời trẻ, ông "chọn 10 thì hết 9 cái sai".
3. Tư duy "Đi rồi sẽ đến" thay vì đứng im nhìn bản đồ. Trong bài viết gửi cho những bạn trẻ đang hoang mang trước các ngã rẽ cuộc đời, tác giả nhắn nhủ:
"Có một bạn trẻ hỏi dượng Tony ơi, dượng có nhiều trải nghiệm con nghĩ là chỉ phải va vấp mới có được. Đúng vậy, cứ đi đi, sai thì sửa. Đi cọ xát thực tế, làm tiếp thị, giao tiếp, học hỏi... mới giỏi lên được, chứ ngồi im một chỗ đắn đắn đo đo thì ngàn năm vẫn thế". Trái đất có bi nhiêu đó thôi, đo miết nó vẫn vậy.
🎯 3 bước hành động để loại bỏ sự "dùng dằng" theo tinh thần Tony:
Nếu bạn đang đứng trước một quyết định và cảm thấy quá đắn đo, hãy áp dụng "bộ lọc" thực tế này:
1. Quy tắc 5 giây: Nếu nảy ra một ý tưởng tốt (như đọc sách, học ngoại ngữ mới, tập thể lực, 1 mình đi đến nơi xa lạ, xây dựng thương hiệu cá nhân trên mạng XH mới là X...), hãy đếm từ 1 đến 5 và làm ngay, không cho não bộ có cơ hội tìm lý do sợ hãi để trì hoãn.
2. Chấp nhận rủi ro: Đừng sợ mất thể diện hay sợ sai, vì "đối mặt với thất bại là một loại tài sản".
3. Nhìn vào bức tranh lớn: Hãy tự hỏi: "Nếu mình không làm việc này, 5 năm nữa mình có hối hận không?". Nếu câu trả lời là Có, hãy dẹp bỏ mọi sự cân nhắc vụn vặt và hành động ngay lập tức.
@Tony_Buoi_Sang Dạ đúng quá D ơi! Con thấy đa số những dự định mà mình chần chừ mãi thường không bao giờ thực hiện được. Có những cái lóe lên suy nghĩ là triển liền lại được việc D à!
Một người cha Do Thái sẽ truyền lại con cái họ khi vừa tốt nghiệp cấp 3 (tức trên 18 tuổi, chuẩn bị vào đời) những câu trong bộ quy ước xã hội của họ, gồm:
- Hãy nhìn mọi người với góc độ của một ông chủ lớn. Những cái lặt vặt, bỏ qua. Những người lặt vặt, bỏ qua. Thời gian rất quý hơn tiền.
- Dù ít tiền hay nhiều tiền, phải đứng trong nhóm người giàu có để cư xử với tiền bạc.
- Tiền bạc không phải là mục đích, nó là công cụ, phải sử dụng công cụ đó hiệu quả, không được để dành hay tích trữ công cụ trong két sắt, trong nhà băng, hãy đem công cụ ra sử dụng.
- Khi có tiền là phải lập tức đầu tư vô sản xuất, mở nhà xưởng, sản xuất công nghiệp và nông nghiệp mới ổn định đời đời.
- Người lao động chân tay khắp thế giới đang dư thừa rất nhiều, hãy nghĩ cách sử dụng họ.
- Cái dở nhất của 1 người là không nghĩ ra việc gì để làm kiếm tiền. Ai nghĩ được nhiều việc để mình làm và người khác làm thì người đó đáng được kính trọng.
- Đừng ham sống ở thành phố lớn, tranh lợi ở đó sẽ khiến chúng ta kiệt sức và bệnh tật, hãy tìm chỗ hoang vắng và làm trù phú nó lên.
- Những người trí óc phi thường nhưng không lao động chân tay thì sẽ không thể thành công được.
- Dân thành phố cứ thế hệ sau thì dở hơn thế hệ trước. Con biết vậy thì sẽ phải làm sao?
- Học mà không làm thì cái học đó vô dụng. Biết nhiều, hiểu nhiều mà không triển khai để ứng dụng thì là người dở.
- Đừng nghe theo một người nói hay hoặc viết tốt, hãy nhìn thành tựu và tài sản anh ta có để biết thật sự anh ta là ai.
- Có thành tựu lớn, giúp đỡ muôn người, tài sản chục triệu đô trở lên thì mới nên chia sẻ, mới nên làm thầy, mới nên viết sách, mới nên diễn thuyết.
- Cho người khác lợi ích để họ bảo vệ mình. Mời các cường quốc vô làm ăn ở nước mình để họ bảo vệ lãnh thổ của mình, vì ở lãnh thổ của mình có tài sản của họ.
- Những ngôn ngữ phổ biến trên thế giới thì phải học, quốc hội chúng ta thống nhất chọn tiếng Anh làm ngôn ngữ thứ 2 cho cả dân tộc nói vì đây là ngôn ngữ quốc tế phổ biến nhất.
- Phát triển nông nghi��p, trồng đủ lương thực và hoa quả, nuôi đủ các loại thực phẩm để dân tộc ta tự chủ khi có sự cố xảy ra. Xuất khẩu cho cả thế giới, nắm cái ăn của toàn cầu.
- Phát triển công nghệ và công nghiệp hiện đại để đi đầu, các ĐH tuyển chọn người tinh hoa để nghiên cứu và phát triển. Các nhà tài phiệt phải rót vốn cho các nhà khoa học nghiên cứu ứng dụng ra cái mới. Phát triển công nghiệp quốc phòng để bảo vệ đất nước, đừng trông chờ ai cả vì ai cũng có lợi ích riêng của nước họ.
- Nam nữ bình đẳng, ai cũng phải có nghĩa vụ quân sự, nghĩa vụ bảo vệ quốc gia, dân tộc.
- Đi nhiều, khám phá nhiều, trải nghiệm nhiều rồi trở về quê cũ phát triển kinh tế. Quê hương là để trở về chứ không phải để nhớ thương hát hò vô nghĩa.
Kinh Thánh (nôm na là kinh của bậc thánh thần, tức bộ quy ước về tôn giáo được truyền lại từ xa xưa, riêng Kinh Thánh của đạo Do Thái là một kinh thánh mở, đời sau cứ có ai thông tuệ thông minh có trí khôn thì bổ sung vào những ý hay, và cũng có thể họp lại thống nhất bỏ 1 số điểm lỗi thời không phù hợp, nên bộ quy tắc này luôn phù hợp với các thời đại).
Hình trồng nho giữa sa mạc ở Israel. Và hình đường phố Jerusalem do tui chụp.
@Tony_Buoi_Sang Câu cuối con thấy hợp lý ạ. Ăn uống là nạp năng lượng và thú vui trần thế. Nhưng ăn phải đi đôi với TẬP để có thân hình gọn gàng. (Trước đây con ăn kiêng rất gắt gao, giảm cân tốt nhưng lại bị thiếu máu)