Hồi còn nhỏ ước mình mau chóng lớn
Nay lớn khôn lại ước lúc trẻ thơ
Nhưng thời gian nào có đợi bao giờ
Cứ trôi mãi nửa đời người thoáng chốc.
Nếm trải hết bao lo toan khó nhọc
Mới hiểu đời quang gánh nặng bao nhiêu
Kiếp nhân sinh chịu khớp lệch đủ điều
Đâu suôn sẻ như ngày thơ thường nghĩ.
Nửa đời rồi bây giờ thì cũng chỉ
Mong bình an đi qua hết cuộc người
Mỗi ngày đều được vui vẻ thanh thơi
Không phiền muộn lo toan gì thêm nữa.
Nửa đời rồi đâu còn chi lần lữa
Đã kinh qua mấy thập kỷ kiếp này
Đã thấu rồi nghiệp vay trả - trả vay
Buồn, vui, thương, nhớ, đủ đầy dư vị...!
DƯ VỊ THỜI GIAN
- Thiển Thiển -
Đừng viết hết những nỗi buồn lên mặt
Bởi chẳng ai giúp đỡ được ta đâu
Có đói - no, có nóng - lạnh dãi dầu
Tự cảm nhận, giữ hay buông tuỳ bạn.
Đời ai chẳng dăm ba lần hoạn nạn
Cứ xem như là học phí trưởng thành
Đừng mãi ngồi mà trách phận than thân
Ai kiên nhẫn đến dỗ dành ta mãi.
Ai thành công mà chưa từng thất bại
Ai khôn ra mà chưa dại bao giờ
Thời gian trôi chẳng có đợi có chờ
Ta vui vẻ hay ơ hờ cũng vậy
Đặt đau khổ xuống chân rồi đứng dậy
Hít thở sâu để lấy lại tinh thần
Dòng máu hồng đang chảy khắp châu thân
Ta hạnh phúc gấp vạn lần người khác.
Em đi mần đây các bác ạ! Mời các bác ghé em nhé ạ..