https://t.co/RyovHDRw5n là nền tảng công nghệ kết nối nhà máy và đại lý đến người dùng. Nơi có thể tìm và mua bất cứ linh kiện công nghiệp phụ trợ cho hoạt động sản xuất và bảo trì. Giúp doanh nghiệp tối ưu hóa chi phí SX, nhân lực làm việc hiệu quả.
🌟 Dive into a full 360° immersion at Beijing’s China National Film Museum! 🎥✨ A total must-see to kick off your #NationalDay holiday vibes. Who's joining the cinematic adventure? 🇨🇳 #BeijingTravel#FilmLovers
@Tony_Buoi_Sang Đừng để bất kỳ ai định nghĩa bạn thuộc tầng lớp nào, vì giá trị của một người không nằm ở vị trí xã hội mà ở những nỗ lực, sự tử tế và trái tim của bạn. Dù bạn có gặp khó khăn hay mắc lỗi, điều đó chỉ khiến bạn trở nên mạnh mẽ hơn.
Người ta cứ chăm chăm tạo lý do để tin, để mua mà quên rằng chỉ cần một lý do nhỏ xíu để không tin, không mua là tiêu đời rồi. Bán hàng không khác gì tán tỉnh: nói trăm câu hay mà lỡ một lần hớ hênh, coi như xong! Vậy nên, ngoài việc làm người ta tin và muốn, nhớ đừng tự tạo cái cớ để người ta lắc đầu đi thẳng. ‘Reason to Believe’ nghe hoành tráng, nhưng nhớ kỹ đừng để rơi vào ‘Reason Not to Buy’ nha!
@Erik_Au_Duong Cúi đầu là để học, để làm, để khiêm tốn. Ngẩng đầu là để bước tới, để vươn xa, để ngẩng cao tự hào. Dũng khí hay ý chí, cái nào cũng cần, mà đời thì cần cả hai. Câu của anh tặng thật sâu sắc. Ngủ ngon mai nhạo online anh hen 😅
Thực ra thì đang say ngà ngà! Định đi ngủ rồi nhưng phải viết cho xong rồi mới ngủ được. Chả phải như thằng ku nào đó nhạo xong, về móc họng ói rồi nói là học Dượng! Chắc là sau câu "Đi đám giỗ bên cồn" thì câu "Tại Dượng hết ó" sẽ là câu trending từ giờ tới Tết hahah.
Sáng nay đi làm, nghe 1 bài podcast nói về introvert & extrovert - Hướng nội & hướng ngoại. Nghe xong mình thấy là mình nên viết về nó.
Số là mình có một bạn nhân viên. Bạn này lớn hơn mình 3 tuổi. Bạn này là người Nhật khá là introvert. Cách đây 2 năm bạn đến nhà hàng vào giờ trưa và xin gặp mình. Lúc đó nhà hàng đang rất đông nên mình bảo là nếu bạn chờ đc thì chờ, ko thì quay trở lại sau 2h chiều. Bạn đã ngồi chờ. Vì mình thấy bạn mặc đồ chef nên cũng hi vọng là bạn sẽ hiểu. Khi đã thư thả một chút, mình ra nói chuyện và được biết là bạn muốn xin thực tập, vì bạn đang đi học nấu ăn ở 1 trường trong thành phố.
Sau một hồi nói chuyện mình mới hỏi bạn "Sao lớn tuổi mà vẫn chọn nghề này ?" Bạn trả lời "Vì thích nấu ăn & muốn cho 2 đứa con tuổi teen thấy là mình vẫn có thể học bất cứ tuổi nào." Mình nhận bạn vào thực tập & trả lương như nhân viên bình thường. Thông thường thì người thực tập sinh ko cần được trả tiền mà chỉ cần được vào để có kinh nghiệm & đủ giờ thực tập. Mình bảo là "Tất cả mọi người ở đây làm với mình chứ ko phải làm cho mình, bạn nên học và hỏi. Vì mình cũng phải học từ các bạn" và hơn nữa là "Mình muốn các bạn học để sau này ra làm chủ chứ ko ai đi làm công hoài.
Và rồi tháng trước bạn đã nói với mình là bạn xin phép được ra mở food truck, business riêng của mình. Vì bạn đã tự tin & học đc nhiều điều trong thời gian qua. Mình cũng đã giúp bạn nhiều thứ từ những thủ tục, lên menu, design food truck... Nói chung là mình rất vui khi người của mình sẽ trở thành chef/owner. Đó là giấc mơ của những người trong nghề.
Mình thì quan niệm, thế giới này có nhiều thứ để học, tại sao mình phải khư khư giữ bí kiếp bí mật cái mịa gì đó cho gia truyền. Bỏ bớt đi cho nhẹ đầu để học thứ khác. Mình viết hết công thức ra, chef trong nhà hàng mình chỉ xong, cứ y vậy mà làm. Mình train nhân viên làm tất cả mọi việc, giao việc & khuyến khích họ coi mình như là người chủ của nhà hàng. Cứ vậy mà chăm chút mọi việc. Dĩ nhiên là phải theo tiêu chuẩn mọi người đã thống nhất. Chỉ có vậy thì mình mới rong chơi nơi này nơi kia vài ba lần một năm.
Mình theo phong cách mở nên cái bếp cũng mở. Chả có mịa gì để giấu diếm. Bếp mở phải sạch sẽ! Chef làm việc cũng phải có tác phong chuyên nghiệp. Rồi mình làm khác người là, chef cũng phải biết lấy order, phải giao tiếp với khách. Chef là người làm ra món ăn và hiểu rõ về nó nhất nên chắc phải là người tốt nhất để sales chứ ko phải nhân viên phục vụ. Bất cứ vị trí nào trong nhà hàng, chef đều có thể lấp vào. Mình hay nói, lúc quán ít khách, ko có việc gì làm thì mình nên tiếp xúc với khách nhiều hơn để hiểu hơn về họ & tạo dựng đc mối quan hệ. Có những người khách từ lúc ban đầu họ cũng ít nói, nhưng bây giờ họ xem nhà hàng mình như là người thân, cưới hỏi, tiệc tùng gì cũng ghé thăm chia sẻ. Dọn nhà đi nơi khác cũng ghé qua chào. Khi về lại cũng ghé thăm...
Đúng là đa phần người làm nghề bếp là những người hướng nội. Những người làm bếp dù cho là những người được nghề chọn hay chọn nghề thì đều là những người có sức chịu đựng hơn người thường 1 chút. Họ luôn "cúi đầu" hay cắm mặt vào mặt bàn, vào tấm thớt, vào cái chảo hay vào sàn chén... Cứ vậy mà làm! Mình cũng không ngoại lệ! Nhưng mình may mắn được một người bếp trưởng kéo mình ra và tập cho mình "ăn nói" và từ từ, mình đi ra khỏi vùng an toàn & đi lên cooking show, đi lên TV dạy nấu ăn luôn.
Mình cảm thấy vui hơn là buồn vì sẽ có 2 nhân viên can đảm, ra trước gió chấp nhận thử thách. Mình cảm thấy ít nhiều cũng đã thành công trong việc giúp các bạn hướng lên chứ ko hướng nội hay hướng ngoại.
Nhớ nha, dù hướng nội hay hướng ngoại thì cũng nên hướng lên. Chúc mọi người cuối tuần vui vẻ. Tui đi ngủ đây! 2h sáng rồi. "Tại Dượng hết ó" hhahahah