Nay tui chỉ cho các bé vài đặc điểm đặc trưng để nhận ra 1 người có phúc hay không.
1. Lên hình xấu và già hơn ngoài đời. Lý do, ở ngoài họ có "hào quang" toả ra từ tâm hồn thánh thiện, mong muốn tốt cho người khác, nói lời hay (ái ngữ) cho người khác, làm hành động tốt (điều thiện) cho người khác, giúp đỡ người lạ 1 cách vô tư không vì lợi ích vật chất. Trong tim họ có những cái này thì bên ngoài họ có "hào quang", một dạng năng lượng đặc biệt xuất phát từ trái tim người. Hiện tại chưa có máy ảnh nào có thể chụp được. Do vậy, họ lên hình không có ăn ảnh. Họ nhìn rất duyên, dù không đẹp thậm chí xấu.
2. Họ mang 1 luồng sinh khí năng lượng dương đến cho người khác. Họ mở hàng xong 1 cái là sau đó khách đông nghẹt. Vì khi thấy họ ngồi ăn, khách vãng lai đi ngang, bị thu hút bởi từ trường hấp dẫn của họ nên ghé vào.
Còn nữa, các bé thích nghe hem? Các bé có 2 đặc điểm trên hem?
Ở gần nhà tui có tiệm bán bánh bèo nóng ngon lắm, gia truyền mấy chục năm, chỉ bán buổi xế, từ 3 giờ đến 6 giờ chiều thôi. Họ pha bột vừa phải, bánh mỏng, chà bông tôm rắc lên rất thơm, bánh mì vụn chiên giòn và nước mắm đầu tôm nấu với đường phèn ngọt, tui ghiền lắm. Bà mẹ sau mấy chục năm thì già, truyền nghề lại cho cô con gái. Cô này nổi tiếng hay chửi khách. Mấy chị tui nói: “Cái chỗ gì mà người bán hàng tào lao vậy, cậu cũng ghé ăn, hay thiệt.” Tui nói chắc con bé đó bị khùng nhẹ, thông cảm người ta đi, đừng có để bụng. Bán hàng mà chửi khách như hát thì đầu óc phải sợi nhớ sợi thương sao sao đó. Nhưng mấy cô nói: “Dẹp, tụi chị không ăn được, ngồi nghe nó chửi ức chế.”
Chiều nay tui ghé. Hỏi bữa bánh bèo bao nhiêu một khay, cô đáp 15 ngàn. Rồi chả lụa bao nhiêu một cái, cổ nói 5 ngàn. Không cười, không dạ thưa, không chủ ngữ, vị ngữ. Tui nói: “Bé hấp giùm tui 4 cái chả lụa đi.” Cổ hất hàm: “Chả mới làm, mắc gì hấp? Có ăn không!” Tui sợ quá, nói: “Ok, ok, ăn, ăn.” Cổ lườm rồi hứ một cái cắc. Cô này toán học dở lắm, luôn tính sai, mà ai thắc mắc là cổ chửi phủ đầu “Bộ hồi nhỏ không đi học hả?”. Năm ngoái tui đi với mấy đứa cháu, ăn 6 khay bánh bèo, cũng giá 1 khay 15 ngàn mà cổ tính sao đó ra 70 ngàn. Đứa cháu tui thắc mắc thì cổ nói: “Không thuộc bảng cửu chương hả!”
Nãy tui ăn 2 khay bánh bèo và 4 cái chả lụa, hỏi bao nhiêu tiền, cổ nói 45 ngàn. Tui nhắc lại: “Tui ăn tới 4 cái chả lụa đó nha.” Cổ nói: “Đúng rồi, 2 khay bánh bèo và 4 cái chả lụa, tổng cộng 45 ngàn.” Tui đưa 50 ngàn, cổ thối lại 5 ngàn. Tui lật đật cảm ơn rồi đứng lên, cầu mong tiệm bánh đừng có phá sản, để tui có chỗ mà xế xế đi ăn.
Nay tui kể cho các bé về việc quản lý 1 tập thể lớn nhen. Hồi tui học ĐH, bạn M được trường chỉ định làm lớp trưởng, theo tiêu chí điểm đầu vào cao nhất. Bạn ấy chỉ học giỏi thôi, còn quản lý thì non tay, thiếu tính quyết đoán nên chốt nhiều cái không được. Có lần tổ chức đi dã ngoại, dự kiến 2 ngày cuối tuần tháng sau đi, phát thông báo đã đời, đóng tiền xong rồi thì M lại lên đứng trước lớp, cầm micro nói buổi picnic của lớp sẽ lùi lại 1 tuần nữa, lý do là bạn Cúc báo không đi, nhà Cúc có đám giỗ. Tụi tui ham đi quá nên vẫn OK. Đâu vài ngày bạn lớp trưởng lại thông báo, dời 1 tuần nữa, vì bạn Hồng không đi, nhà Hồng có tiệc thôi nôi. Tụi tui vẫn OK. Xong lại dời nữa, vì bạn Mai phải đưa mẹ đi bơi hôm đó rồi. Cứ dời miết vì Cúc, Hồng, Mai, Lan, Huệ, Vạn Thọ, Cẩm Chướng, Thược Dược,...nào đó kẹt lịch. Bạn M nói, bạn muốn tất cả phải tham dự để có kỷ niệm, thiếu đứa này đứa kia thì hết vui. Cuối cùng, picnic phải huỷ.
Trong quản trị 1 tổ chức, đừng mong mọi thứ như ý. Ngay cả 1 buổi cà phê của 1 nhóm bạn thân, nếu đòi phải "đủ tụ" thì rất khó diễn ra. Triết lý của hãng Apple (iPhone iPad) là logo hình quả táo bị khuyết 1 miếng bên phải, vì Steve Jobs cho rằng, làm gì có cái gì hoàn mỹ. Đến trời đất còn không hoàn mỹ nữa là.
Chúng ta phấn đấu, ước mơ đến sự hoàn hảo, nhưng vẫn vui vẻ chấp nhận sự khiếm khuyết 1 chút. Đó là người có óc thực tế vậy.
*Nay khắp bán cầu bắc nắng qué nắng.
@HoaiNam10101 Ở chỗ chị trước khi đi hiến máo ăn sáng đầy đủ tránh thức khuya và chuẩn bị lấy máo thì uống trà đường. Chúc mừng e nha. Chúc e có thêm nhiều cuốn "sổ đỏ". Phúc đức sẽ dày cộm
LUẬN BÀN VỀ PHÚC VÀ ĐỨC
Cái này tui tự đúc kết, chứ không có sách nào nói. Tui chiêm nghiệm và thấy rằng Phúc Đức là thân thuyền, trong đó PHÚC là độ dày và ĐỨC là độ rộng, còn của cải vật chất - danh vọng - quan hệ là những thứ chất lên con thuyền đó.
Nay nhiều bé không hiểu 2 chữ PHÚC và ĐỨC nên tui giải thích như sau.
- Đức là do chính 1 người chọn lựa.
- Phúc là cái mình được hưởng từ nhiều nguồn quanh mình.
- Phúc = đức của nhiều người cộng lại, qua bao nhiêu thế hệ gia đình, kể cả hàng xóm, người cùng 1 địa phương, cùng 1 nước cũng tạo phúc cho nhau. Một dân tộc khi thiếu phúc thì sẽ nghèo đói, chiến tranh, dịch bệnh, thiên tai...Vô phúc thì diệt vong hoàn toàn.
Ví dụ: 1 đứa trẻ sinh ra lành lặn thể chất, trí tuệ bình thường, có cha có mẹ, có nhà có cửa, đủ ăn đủ mặc là có phúc. Cái PHÚC này là do nhiều người tạo thành, không phải đứa trẻ đó chọn.
Khi đứa trẻ nhận thức được, đứa trẻ đó sẵn lòng nhường 1 phần cái lợi bản thân cho người lạ, chấp nhận san sẻ miếng cơm cho người đói bên cạnh, thì đứa trẻ đó đang thực hiện chữ ĐỨC.
1. Vì sao có người sống đạo đức, làm nhiều việc tốt việc thiện mà vẫn yểu mệnh, chết sớm? Hoặc công danh, gia đình không như ý? Do thiếu PHÚC. Họ tạo ĐỨC nhiều nên độ rộng thân thuyền rất to, chất lên được nhiều hàng hoá, nhiều quan hệ nhưng vì thân thuyền mỏng quá, dễ bị vô nước nên thuyền chìm.
2. Không làm việc thiện được không? Được. Việc thiện không bắt buộc, không ai ép hết. Mình cứ sống bình thường, không tốt và cũng không xấu với ai, phúc của mình bao nhiêu thì hưởng bấy nhiều. Giả sử phúc mình rất dày, tức thân thuyền dày, nhưng vì thuyền quá nhỏ (do thiếu đức) nên không thể đi xa, cũng không thể chứa nhiều hàng hoá trên đó.
3. Cách tạo đức: các bạn biết rồi. Hiến máu, hiến tạng, cho tiền người khó khăn hơn mình, nói lời ái ngữ, không nghĩ xấu về người khác, chịu thiệt thòi về vật chất hay danh tiếng, luôn nở nụ cười, cho đi là hoạt động thường xuyên. Phải là người tốt, tức làm điều tốt cho người lạ.
4. Cách tạo phúc: rủ người thân, bạn bè, hàng xóm, hoặc người lạ cùng nhau tạo đức. Phúc là kết quả của nhiều người xung quanh mình cùng nhau làm việc tốt.
5. Tuyệt đối không kết hôn, kết giao với người thiếu đức, vì họ sẽ kéo phúc mình và con cháu mình xuống. Ví dụ người lừa thầy phản bạn (tham cá nhân mà vong ơn bội nghĩa); tham nhũng (lấy của công), ăn cắp của người để thành tài sản của mình; nói dối để được lợi; đi làm ăn cắp mô hình kinh doanh và mối hàng của chủ để mở riêng làm hòng kiếm lợi riêng cho bản thân; quay bài quay phim lừa dối thầy cô để lấy điểm cao nhằm có lợi cho bản thân (khiến mình đậu bạn mình rớt, tức tranh suất của người khác không từ thực lực); vô ơn với người từng giúp đỡ mình; lợi dụng sự tin tưởng của người khác để trục lợi; sáng tác tin đồn nhằm hạ bệ người khác; vu khống, bắt nạt người yếu thế; thất hứa không giữ cam kết; thấy người gặp nạn mà không cứu; lợi dụng chức vị để trục lợi; vì cái lợi của bản thân mà gây khó dễ cho người khác... Đó là những hành vi không đạo đức, sẽ dẫn đến bản thân họ và con cháu họ không có PHÚC về sau.
6. Có thể kết giao với người LƯƠNG. Tức lương thiện. Không giúp đỡ ai nhưng cũng không làm điều xấu với ai. Nhóm này trời cho phúc bao nhiêu thì hưởng bấy nhiêu, không xây được thuyền dày to để đi xa. Người lương, không phải người tốt, những cũng không phải người xấu.
@Tony_Buoi_Sang Dạ con cũng rất thích ăn ốc và hay mua vài thứ của mấy cô chú bán rong, khi hộp kẹo xylytol khi thì vé số... Và đây phần ốc và bánh bèo con ăn ở Quy Nhơn. Mời Dượng và cả nhà cùng thưởng thức online với bé nhé.
@Tony_Buoi_Sang Con thuộc người nhóm 2 luôn cầu thị, học hỏi, quan sát, hoàn thiện và phát triển bản thân. Bỏ những cái cũ cái k tốt để phù hợp với hiện tại.
Trong cuộc sống:
- Người nào lấy tiền làm trung tâm thì người đó sẽ sống rất khổ.
- Người nào lấy tình yêu làm trung tâm thì người đó sẽ sống rất đau thương.
- Người nào lấy ganh đua, so sánh làm trung tâm thì người đó sẽ sống rất buồn khổ.
- Người nào lấy tha thứ làm trung tâm thì người đó sẽ sống rất hạnh phúc.
- Người nào lấy biết đủ làm trung tâm thì người đó sẽ sống rất khoái hoạt vui vẻ.
- Người nào lấy biết ơn làm trung tâm thì người đó sẽ sống vô cùng lương thiện.
Vì vậy, đừng nặng nhẹ cái gì quá. Hãy học cách sống cân bằng, người nào sống cân bằng được người ấy hạnh phúc.
@Tony_Buoi_Sang Con rất ngưỡng mộ ý chí và nghị lực của D. Với cái thời điểm ấy. Nhiều ng chỉ nghĩ đc ăn cho no cái bụng và tìm một cv ổn định là hạnh phúc rồi. Nhưng với ý chí, tư duy tầm nhìn của D thời ấy phải gọi đỉnh hơn cả đỉnh ạ.