100 BÀI THUỐC QUANH TA RẤT CẦN CHO SỨC KHOẺ
1. Cảm lạnh tía tô cùng củ sả
2. Cảm nóng kinh giới, bạc hà
3. Nấc cụt uống nước táo mèo
4. Trào ngược dùng nước vối
5. Viêm loét dạ dày ăn bắp cải
6. Lẹo mắt bồ công anh đun uống
7. Xuất huyết đã có hoa hoè,cỏ nhọ nồi
8. Nôn đi ngoài ăn khoai lang sống
9. Đau bụng do lạnh uống trà gừng
10. Táo bón thì nhiều uống sữa tươi
11. Tiêu chảy lá ổi là cầm thui
12. Phân sống nước củ riềng
13. Phân vàng bọt đã có lá mơ
13. Phân nhầy đã có rau sam
14. Phân đen ra máu hoa hoè
15. Chảy máu mũi cỏ nhọ nồi
16. Chuột rút bấm huyệt Dũng tuyền
17. Đau mắt đỏ uống lá Dâu , Diếp cá
18. Mắt mờ ăn quả Dâu chín, Vừng đen
19. Ngứa mũi uống Kinh giới
20. Mũi nước vàng dùng quả Ké
22. Nhịp tim nhanh uống Khổ sâm
23. Huyết áp cao uống cỏ Mần Trầu
24. Huyết áp thấp uống trà Gừng, Quế
25. Sạch mạch máu củ dong Riềng đỏ
26. Mất ngủ dùng Lạc tiên., tâm Sen
27. Chân tay miệng uống rau Sam
28. Ho đờm do lạnh dùng vỏ Bưởi
29. Ho do nóng có Diếp cá, nước vo gạo
30. Ho lâu ngày lá Mơ, lá Đinh lăng
Hen Suyễn ăn nhiều củ Cải Trắng
31. Sỏi thận có Kim Tiền thảo, trái Thơm
32. Sỏi gan mật có quả Sung, rễ Đu đủ đực
33. Tắc sữa lá Đinh lăng, Bồ công anh
34. Lợi sữa thì uống chè Vằng, sữa bò
35. Cai sữa ta lại dùng lá Dâu , lá Lốt
36. U tiền liệt , tử cung Tam thất cùng Trinh nữ
37. Hôi miệng bấm chỗ lõm ở lòng bàn tay
(nội lao cung)
38. Hôi nách lá Bỏng ép nước uống
39. Hôi chân ngâm nước lá Lốt, lá Mùi
40. Mồ hôi khi ngủ uống lá Dâu, ăn con trùng trục
41. Mồ hôi khi thức ta dùng Nhân Sâm , tắm nắng
42. Đau thắt ngực uống lá Đinh lăng sao vàng
43. Sốt, viêm amidal uống Diếp cá, nước vo gạo
44. Viêm họng uống hạt Mướp Đắng
45. Chân tay nhức mỏi dùng Lá Lốt
46. Khô khớp dùng nước Dừa đỗ Đen
47. Tràn dịch khớp gối, thân và rễ Đinh lăng
48. Ít mồ hôi ăn lá Tía tô, củ Sả, cúc tần
49. Lưỡi bản đồ uống nước rau Má
50. Vàng da uống nước Nhân trần
51. Lòi dom ăn nhiều hoa Thiên lý
52. Viêm đại tràng uống lá Vối, lá Mơ
53. Gút uống nhiều lá vối tươi
55. Béo bụng uống trà Giảo cổ lam
56. Gầy quá ta ăn nhiều Ngô luộc
57. Tai đột nhiên điếc thì dùng Cối xay
58. Tai chảy nước uống lá Mơ, Rau má
59. Thoát vị lá Lốt, tía Tô đun uống
60. Zo na nhai búp ổi đắp vào
61. Ong đốt nhái lá Tía tô rịt vào
62. Rết cắn lá ớt giã nát đắp thui
63. Quai bị mài hạt gấc với Dấm bôi
64. Kiến ba khoang đốt rượu hạt Gấc bôi
65. Bong gân lá Láng xào nóng đắp vào
66. Cầm máu đốt giấy lấy tro mà rịt
67. Bí tiểu, tiểu buốt có nước Mã đề, râu Ngô
68. Lợi tiểu quá mức ăn củ Súng để mà giảm đi
69. Nghiến răng dái Lợn kiếm mà nướng ăn
70. Động kinh hỗ trợ uống nhiều Lạc tiên
71. Điên cuồng do nóng sừng Trâu mài uống
72. Yếu sinh lý ăn nhiều sầu riêng
73. Kém tinh trùng ăn nhiều hải sản
74. Xuất tinh sớm ta dùng quả Sim
75. Cương dương kém ta dùng rễ Cau
76. Cường dương quá ăn rau Răm giảm bớt
77. Mộng tinh uống tâm Sen trừ tâm hỏa vượng
78. Đái ra tinh luộc củ súng ăn
79. Thiếu tinh chẳng có cao Ban long tuyệt vời
80. Hạ đường huyết lá củ Mài , thìa canh
81. Giảm ăn nhiều dùng cà tím luộc
82. kích thích tiêu hoá dùng củ Sả
83. Hay khát uống nước từ thân cây Chuối
84. Không khát không mồ hôi dùng củ Khúc khắc
85. Đắng miệng uống nước rau má
86. Giãn tĩnh mạch chi tập hít vào co chân
87. Đại tràng co thắt uống trà Bạc hà
88. Giải độc ăn canh đỗ xanh còn vỏ
89. Giải độc nấm độc dùng hoa kim ngân
90. Giải độc thuỷ ngân dùng củ khúc khắc
Giải độc thạch tín dùng đậu ván trắng
91. Giải độc chì dùng hoa thiên lý
92. Bù mất nước uống nước gạo rang
93. Chữa say nắng dùng vỏ dưa hấu
94. Cảm cúm nước trà vắt chanh uống ấm
95. Đau vai gáy cành dâu đun uống
96. Mỏi khớp lá lốt đun uống
95. Mỏi lưng cành đinh lăng đun uống
Update on my book Freedom of Money.
The launch is set for next week. Unless the editors pull me in for one more round 😂
E-books are now available for pre-order.
English 👉 https://t.co/UxgYxYJ3NF
Traditional Chinese 👉 https://t.co/ItFd8FEyuK
The English physical book will also launch next week. Regional language editions will follow in the coming months — taking a bit longer, but we’re on it.
KHI NGƯỜI GHÉT CHIẾN TRANH BUỘC PHẢI ĐÁNH
Tôi nhớ rõ nhiệm kỳ đầu của tổng thống Trump. Bốn năm. Không một cuộc chiến tranh mới nào. Trong khi mọi đời tổng thống trước đó — dù Cộng hòa hay Dân chủ — đều để lại ít nhất một cuộc xung đột quân sự mới. Trump thì không. Ông đàm phán với Kim Jong-un. Ông ký Hiệp Định Abraham. Ông nói trước toàn dân rằng ông muốn mang lính về nhà, không phải gửi lính đi chết. Đó không phải lời nói suông. Bốn năm không có chiến tranh mới là bằng chứng.
Vậy tại sao, ở nhiệm kỳ hai, người đàn ông ghét chiến tranh ấy lại ra lệnh tấn công Venezuela vào đêm 3 tháng 1 năm 2026, bắt sống Maduro, rồi chưa đầy hai tháng sau đó phối hợp với Israel dội bom hủy diệt kho vũ khi hạt nhân của Iran?
Câu trả lời nằm trong một nghịch lý mà nhiều người không chịu hiểu: đôi khi, để giữ hòa bình, bạn phải sẵn sàng đánh. Và phải đánh trước khi quá muộn.
Thượng Nghị Sĩ Lindsey Graham, trong cuộc phỏng vấn trên Fox News với Sean Hannity, đã nói một câu mà tôi nghĩ mọi người cần nghe kỹ: khi Trump biết Iran sắp có 10 quả bom hạt nhân, ông hành động. Không chần chừ. Không họi ý kiến Liên Hiệp Quốc. Không chờ một nhiệm kỳ nữa để người kế nhiệm giải quyết. Ông hành động.
Nhiều người sẽ hỏi: tại sao phải vội? Tôi xin hỏi ngược: bạn có hình dung được thế giới sẽ như thế nào nếu chế độ Giáo chủ Iran có trong tay mười đầu đạn hạt nhân? Một chế độ thần quyền đã công khai tuyên bố muốn xóa sổ Israel khỏi bản đồ, tài trợ Hezbollah, Hamas, và hàng loạt nhóm khủng bố khắp Trung Đông. Một chế độ có tên lửa đạn đạo tầm xa, và giờ lại sắp có đầu đạn hạt nhân để gắn lên đó.
Graham nói thẳng: “Trump không phải Obama, không phải Biden. Nếu chúng ta chờ thêm, họ sẽ làm giàu uranium lên 90% và cả thế giới sẽ bị bắt làm con tin. Bạn lo giá xăng tăng ư? Hãy tưởng tượng thế giới sẽ ra sao nếu Iran có mười quả bom. Khốn khổ. Họ sẽ giữ cả nhân loại làm con tin, và rồi họ sẽ hủy diệt Israel. Một cuộc diệt chủng là đủ rồi.”
Câu nói ấy nghe tàn nhẫn, nhưng bạn hãy nghiền ngẫm. Obama ký thỏa thuận hạt nhân JCPOA năm 2015, tin rằng ngoại giao sẽ giải quyết. Kết quả? Iran rút khỏi thỏa thuận, tiếp tục làm giàu uranium, và đến cuối năm 2025 đã có lượng uranium làm giàu 60% đủ để chế tạo nhiều đầu đạn. Chỉ cần nâng lên 90% nữa thôi — và với công nghệ họ đã có, việc đó chỉ là vấn đề thời gian. Trump nhìn vào con số ấy và hiểu rằng: cửa sổ hành động đang đóng lại. Nếu không đánh bây giờ, sẽ không bao giờ đánh được nữa.
Ngày 28 tháng 2 năm 2026, Mỹ và Israel phối hợp tấn công. Giáo chủ tối cao Ali Khamenei thiệt mạng. Cơ sở hạt nhân Natanz và hàng loạt địa điểm hạt nhân khác bị dội bom. Đúng, giá dầu vượt 100 đô một thùng. Đúng, eo biển Hormuz bị Iran đóng. Đúng, Iran bắn trả tên lửa vào căn cứ Mỹ ở Vùng Vịnh. Cái giá là lớn. Nhưng cái giá của việc không làm gì sẽ lớn hơn gấp vạn lần.
Graham nói : “Tiền đầu tư tốt nhất mà Mỹ từng bỏ ra. Phá hủy một chế độ phát xít tôn giáo đang tìm cách chế tạo vũ khí hạt nhân để đe dọa nước Mỹ — đó là một khoản đầu tư xứng đáng.”
Hai tháng trước khi đánh Iran, Trump đã thực hiện một nước cờ mà nhiều người không ngờ tới: đêm 3 tháng 1 năm 2026, lực lượng đặc biệt Mỹ tấn công Caracas, bắt sống Nicolás Maduro và vợ ông ta, đưa về New York để đối mặt cáo buộc buôn ma túy. Trump tuyên bố: “Sự thống trị của Mỹ ở Tây bán cầu sẽ không bao giờ bị nghi ngờ nữa.”
Nhiều người chỉ thấy bề mặt: Mỹ lật đổ một nhà độc tài. Nhưng nếu bạn đọc sâu hơn, bạn sẽ thấy một bàn cờ địa chính trị tiình vi hơn nhiều. Venezuela có trữ lượng dầu mỏ đã được chứng minh lớn nhất thế giới: 300 tỷ thùng, chiếm 17% toàn cầu. Và ai là khách hàng lớn nhất của Maduro? Trung Quốc. Mỗi ngày hơn 600.000 thùng dầu Venezuela chảy về Bắc Kinh. Maduro gặp đặc phái viên Trung Quốc Khâu Tiểu Kỳ chỉ vài giờ trước khi bị bắt. Vài giờ. Nghĩ lại đi.
Maduro không chỉ là nhà độc tài. Ông ta là mắt xích trong cái mà Washington gọi là “mạng lưới năng lượng thù địch”: Venezuela cung cấp dầu cho Trung Quốc, Iran cung cấp xăng tinh chế và linh kiện cho Venezuela, hai chế độ này hỗ trợ nhau lách lệnh trừng phạt của Mỹ, và cả hai đều là đồng minh chiến lược của Bắc Kinh. Bắt Maduro không chỉ là bắt một kẻ buôn ma túy — mà là chặt đứt một cánh tay của Trung Quốc ở Tây bán cầu.
Và bây giờ chúng ta đến phần quan trọng nhất, phần mà Graham đã nói toạc ra trên Fox News và nhiều người vẫn chưa chịu nghe:
“Venezuela và Iran chiếm 31% trữ lượng dầu mỏ toàn cầu. Chúng ta sẽ có quan hệ đối tác với 31% trữ lượng đã biết của thế giới. Đây là cơn ác mộng của Trung Quốc. Đây là một khoản đầu tư tốt.”
Ba mươi mốt phần trăm. Bạn hãy để con số đó ngấm vào. Venezuela có trữ lượng lớn nhất thế giới, khoảng 17%. Iran đứng thứ ba hoặc tư, khoảng 10-14% tùy nguồn. Cộng lại: gần một phần ba trữ lượng dầu đã biết của hành tinh. Và cả hai nước này, cho đến trước khi Trump hành động, đều nằm trong quỹ đạo của Bắc Kinh.
Trung Quốc nhập khẩu gần 75% nhu cầu dầu. Đó là gót chân Achilles của họ. Nếu bạn kiểm soát nguồn cung, bạn kiểm soát người mua. Và đây chính là cái mà Trump đang làm: không cần đánh Trung Quốc trực tiếp — chỉ cần siết năng lượng. Kiểm soát Venezuela để cắt nguồn dầu giá rẻ mà Bắc Kinh đang hưởng. Thay đổi chế độ Iran để đưa Trung Đông vào quỹ đạo Mỹ. Kết quả: các quốc gia sản xuất dầu lớn nhất thế giới — Saudi Arabia, UAE, Iraq, Kuwait, Venezuela, và nếu thành công, cả Iran — đều nằm trong hệ sinh thái của Mỹ. Sáu trên bảy quốc gia có trữ lượng dầu lớn nhất. Trung Quốc bị bịt thở.
Bạn có thấy không? Đây không phải một cuộc chiến tranh bốc đồng. Đây là một chiến lược năng lượng toàn cầu — và nguồn gốc của nó là sự thấu hiểu rằng: ai kiểm soát dầu, người đó kiểm soát thế kỷ 21.
Mưu Đồ Bá Chủ Của Bắc Kinh — Điều Không Ai Nói To
nhưng ai cũng nhận ra rằng Bắc Kinh không có tham vọng chiếm lãnh thổ bằng quân sự kiểu cũ. Họ chơi một ván cờ khác: kiểm soát bằng kinh tế, bằng năng lượng, bằng cơ sở hạ tầng, bằng nợ. Sáng kiến Vành đai và Con đường không phải là dự án nhân đạo — nó là mạng lưới kiểm soát. Cảng biển, đường ray, đường ống dầu, cáp quang — tất cả dẫn về Bắc Kinh.
Và chìa khóa của toàn bộ bàn cờ ấy là năng lượng. Trung Quốc không có đủ dầu để tự nuôi nền kinh tế khổng lồ của mình. Họ phải mua từ bên ngoài, và ba nguồn cung lớn nhất của họ là: Trung Đông, Nga, và Venezuela. Khi Trump kiểm soát Venezuela và thay đổi chế độ Iran, ông không chỉ đang bảo vệ Mỹ — ông đang chặt hai trong ba nguồn sống của Trung Quốc.
Nghĩ về điều này. Nếu Mỹ kiểm soát dầu Venezuela và đưa Iran vào quỹ đạo thân Mỹ, thì Trung Quốc chỉ còn phụ thuộc vào Nga. Và Nga đang sa lầy ở Ukraine, kinh tế suy kiệt, không còn ở thế mạnh để mặc cả với Bắc Kinh. Kết quả: Trung Quốc bị cô lập về năng lượng. Và một Trung Quốc thiếu dầu là một Trung Quốc không thể đe dọa Đài Loan, không thể bành trướng Biển Đông, không thể thách thức Mỹ. Graham nói đúng: đây là cơn ác mộng của Bắc Kinh.
Và Trump hiểu điều đó từ đầu. Ông không đánh vì thích đánh. Ông đánh vì đó là cách duy nhất để chặn Bắc Kinh mà không cần bắn một phát súng nào vào Trung Quốc.
Tôi biết nhiều người sẽ bảo: “Nói hay lắm, nhưng có người chết.” Đúng. Chiến tranh luôn có người chết. Và đó là lý do tôi muốn bạn hiểu cái logic của người ra quyết định.
Trump đứng trước hai lựa chọn. Lựa chọn một: không làm gì, để Iran hoàn thành chương trình hạt nhân, để Maduro tiếp tục bán dầu cho Trung Quốc và làm cầu nối cho ma túy vào Mỹ, để Bắc Kinh tiếp tục bành trướng âm thầm. Kết quả: năm năm nữa, Iran có bom hạt nhân, Trung Quốc kiểm soát mạng lưới năng lượng toàn cầu, và Mỹ không còn có thể làm gì được nữa.
Lựa chọn hai: hành động ngay. Chịu cái giá ngắn hạn — giá dầu tăng, dư luận chỉ trích, thế giới phản đối — để đổi lấy một thế giới không có Iran hạt nhân, không có Maduro, và Trung Quốc bị kiềm chế về năng lượng.
Trump chọn lựa chọn hai. Và nói thẳng: Obama sẽ không bao giờ dám. Biden sẽ không bao giờ dám. Không phải vì họ nhân hậu hơn, mà vì họ sợ cái giá chính trị hơn sợ hậu quả chiến lược. Trump thì ngược lại: ông chấp nhận bị mắng để làm điều cần làm.
Graham nói : “Donald Trump đang tái lập lại trật tự thế giới theo cách mà không ai có thể mơ được chỉ một năm trước. Quân đội chúng ta là mạnh nhất mọi thời đại.”
Người La Mã có câu: “Si vis pacem, para bellum” — muốn hòa bình, hãy chuẩn bị chiến tranh. Hai nghìn năm rồi mà câu nói ấy vẫn đúng như ngày hôm qua.
Trump không muốn chiến tranh. Tôi tin điều đó không phải vì ông nói, mà vì thành tích nhiệm kỳ một của ông chứng minh. Bốn năm không chiến tranh mới là bằng chứng mạnh hơn mọi lời nói. Nhưng ông cũng hiểu rằng hòa bình không tồn tại trong chân không. Hòa bình cần sức mạnh để bảo vệ. Và khi kẻ thù sắp có bom hạt nhân, khi đồng minh của kẻ thù đang tích trữ vũ khí ngay sân sau nhà bạn, thì hòa bình đòi hỏi bạn phải hành động.
Graham mô tả Trump là “người của hòa bình và kinh doanh,” đang cứu thế giới khỏi “hỗn loạn thực sự.” Có người sẽ cười khi nghe câu đó. Nhưng tôi nghĩ năm mươi năm nữa, khi các sử gia ngồi lại và cân nhắc: một thế giới không có Iran hạt nhân, một Tây bán cầu không còn là sân chơi của Bắc Kinh, một Trung Đông đang chuyển mình — họ sẽ phải thừa nhận rằng những quyết định của Trump đầu năm 2026, dù tàn nhẫn, dù gây tranh cãi, đã thay đổi cán cân quyền lực toàn cầu theo hướng có lợi cho thế giới tự do.
Tôi biết bài viết này sẽ khiến nhiều người khó chịu. Tôi biết có người sẽ bảo tôi biện minh cho chiến tranh. Nhưng tôi không biện minh cho chiến tranh. Tôi giải thích tại sao một người vốn ghét chiến tranh lại buộc phải đánh.
Thế giới không phải là lớp học mẫu giáo nơi mọi người ngồi vòng tròn cầm tay nhau hát. Thế giới là nơi chế độ Giáo chủ Iran chế tạo bom hạt nhân trong lúc tuyên bố sẽ xóa Israel. Là nơi Maduro biến Venezuela thành tiền đồn cho Trung Quốc và trạm trung chuyển ma túy. Là nơi Bắc Kinh âm thầm giăng lưới kiểm soát năng lượng trên khắp hành tinh để một ngày nào đó bóp nghẹt bất kỳ ai dám cản đường.
Trump nhìn vào tất cả những điều đó và nói: không. Không phải dưới thời tôi.
Người ta có thể không đồng ý với cách ông làm. Nhưng không ai có thể nói ông không dám làm. Trong một thời đại mà hầu hết lãnh đạo thế giới chọn an toàn, chọn im lặng, chọn đẩy vấn đề cho người kế nhiệm — Trump chọn đối mặt. Và ông chấp nhận mọi hậu quả.
Giá dầu sẽ hạ. Iran sẽ thay đổi. Venezuela đang thay đổi. Và Bắc Kinh, lần đầu tiên trong hai thập niên, đang mất ngủ.
Năm mươi năm nữa, lịch sử sẽ phán xét. Và tôi tin rằng lịch sử sẽ đứng về phía người dám hành động, không phải người chọn ngoảnh mặt.
Tác giả : Vô Danh .
1/ Kickresume | @Kickresume
Your success story starts with a resume
Create a great resume quickly with the help of artificial intelligence.
🔗 https://t.co/mAtZD3IJbs…
“Tổ tiên đã đầu thai, vậy ta đang thờ ai?”
Có người hỏi tôi: “Nếu tổ tiên đã đầu thai rồi… mỗi dịp giỗ chạp, lễ Tết… mình thắp nhang cho ai?”
Tôi im lặng một lúc. Không phải vì khó trả lời… mà vì tôi chợt nhận ra: rất nhiều người giữ nghi lễ, nhưng lại quên mất ý nghĩa phía sau. Thân người rồi cũng trở về với đất. Nhưng cái “gốc” của một gia đình… thì không nằm trong bát hương.
Nó nằm trong cách bạn nói năng. Nằm trong cách bạn đối đãi với người khác. Nằm trong việc bạn giữ gìn gia phong. Và nằm trong mỗi lựa chọn sống tử tế để không hổ thẹn với người đã khuất.
Tôi từng gặp một bà cụ rất già. Sáng nào bà cũng lau bàn thờ, châm trà, thắp nhang. Tôi hỏi: “Bà có nghĩ ông bà mình thật sự còn ở đây không?” Bà chỉ cười: “Chắc là không. Nhưng bà làm vậy để tụi nhỏ nhìn vào mà nhớ. Để cái nhà này không quên đạo làm người…”
Nên nếu hỏi… tổ tiên đã đầu thai, ta đang thờ ai?
Ta thờ lòng biết ơn của chính mình. Ta thờ cái gốc của một gia đình. Ta thờ đạo làm người giữa một đời vô thường.
St.
Thủ tướng Việt Nam Ngài Phạm Minh Chính và tôi đã gặp tại Johannesburg. Cam kết của chúng tôi đối với một tình hữu nghị bền chặt và hướng tới tương lai giữa Ấn Độ và Việt Nam vẫn luôn kiên định.
1/ A video went viral on YT this week after a US based victim lost $3.05M (1.2M XRP) from their Ellipal wallet.
Here’s the tracing of where the stolen funds ended up and the biggest takeaways for similar thefts.
🚀 The Renaissance on Solana! 🌟
NEER/NUUM are migrating to @solana, unlocking speed, user base & new opportunities!
Learn how to:
🔹 Perform token migration
🔹 What’s coming next?
... & more
Check full details 👇
https://t.co/pMENoG8xJE