Cái tên từng được gọi là ta, giờ chỉ còn âm thanh không dính vào ai
Gắn lại như gắn nút đứt chỉ, kéo thì rách, buông thì mất.
Quên được chi tiết nhưng lại quên không được cái thói ngoái lại
Ừ là ta và một cái tên không còn chủ.
Nhưng rồi cũng chả còn bao nhiêu sức lực, cho dù có dốc hết sức, cũng không làm được gì
Bất lực, từ ngữ thật khiến người khác đắng cay
Và đôi lúc, bất lực chính là bất lực.
Rõ ràng đã dốc hết toàn bộ, nhưng kết quả, lại chẳng thay đổi được điều gì.
Niềm vui của con người, không phải đến từ việc "hưởng thụ" mà là từ "đau khổ"
Khi ta khổ đến mức khó có thể chịu đựng được nữa, đột nhiên nhận được một chút quả ngọt, thì sẽ liều mạng muốn sống tiếp.
Quả ngọt đó, có thể chả là gì đối với người khác
Nhưng vào thời khắc đó đối với ta lại trở thành niềm vui lớn nhất.
Từng là hiện tại, đổi thay, và rồi lại trở về với hiện tại, những gì đã cũng chỉ tồn đọng trong biển quá khứ, rồi chỉ có thể phủ nhận bản thân chứ không thể nào phủ nhận thực tại.
Trời vẫn là trời đấy, đất vẫn là đất đấy, cứ miệt mài tìm cách thoát ra xong chung quy vẫn vậy, lại là điểm bắt đầu đấy, lạc giữa những vách ngăn mới hiểu rằng bản thân từng ngộ nhận rằng mình đã từng thoát ra, cái chớp mắt đấy thật chóng vánh.
Đã từng rực rỡ hoặc chưa, khi mọi thứ tan biến cũng lại là thứ quy luật đấy nhấn chìm sự tồn tại đó vào trong ký ức của người khác, và tiếp tục chuỗi hành trình của khái niệm, cho đến khi "tôi còn không chả biết đấy là ai".
Nhìn bằng gáy và tiến lên từ phía gót chân, đằng trước - đằng sau giống một khái niệm, cho đến một thời điểm nhất định những khái niệm tái hiện, và ta lạc trong những dư vị rực rỡ nhất đời rồi lại gục ngã sau những cú tát của cuộc đời,
Giống cái cách học được sự hy vọng là khi tiếng khóc đầu tiên cất lên khi mở cửa sổ tiếp nhận ký ức, hoặc khi mọi sự đau đớn không thể cất thành tiếng theo đúng nghĩa là không một âm thanh với những thứ gọi là ký ức méo mó tràn về,
Là một thứ gì đấy che đi một thứ khác, một tiếng thở dài cho đến khi ngưng lại, những thứ bụi bặm không thể nhớ cũng không biết cách phát âm, nếu chưa chắc đã có thể hoàn thiện, chỉ thiếu xót càng thêm thiếu xót
Chỉ còn là cái xác vì thứ gì đấy đã thoát ra, vẫn cứ đi nhưng bằng một cách nào đấy những gông xiềng vẫn trói chặt lấy thân thể, cảm giác có thể vỡ vụn và tan biến bất cứ lúc nào. Đã lường trước cái kết cục như vậy, cũng đã tập làm quen,
Nhưng không hiểu sao cứ thấy khó, thở cũng khó, sắt đá rồi cũng tan chảy huống gì là con người phải không? Mọi thứ cứ xoay tròn trao đảo ở trong một cái trọng tâm cũng rung lắc không ngừng, chỉ biết quay tròn.
Bạn có quyền viết tiếp, sau đó đặt tất cả vào vòng tròn luẩn quẩn, tôi vẫn còn rất nhiều dấu phẩy, mọi thứ hỗn tạp giống hợp âm kéo dài của máy đo nhịp tim vậy, nó rất mâu thuẫn như sự giằng co cuối cùng để dành giật điều gì đó, thật kỳ quặc.
Lặp lại vô số lần nhưng điều đấy không hẳn là một thói quen, có thể ghét nhưng vẫn sẽ vô thức hoặc có chủ đích lặp lại, giống như thở, đôi lúc hành động là nhàm chán nhưng suy cho cùng vẫn không thể ngừng lại được,
Như thể tôi cho bạn một dấu phẩy, còn việc bạn viết cái gì phía sau đó là nằm ở bạn, miễn đừng là dấu chấm, nhưng thứ đằng sau dấu phẩy lại quá vô nghĩa và nhảm nhí, bạn có cảm thấy xứng đáng với dấu phẩy không?