Nói về Nội Tiết cho chị em thì không gì tốt bằng Gấc Lên Men chị em nhé. Bổ máu, đẹp da, nội tiết tốt hiệu quả thấy rõ ràng. Rất dễ sử dụng vì nó ngon. Xúc 1,2 thìa ăn ngọt, ngậy, béo, ngon trẻ con dùng còn nghiền ấy.
#gnhfoods#anmaitri#songkhoe
Vị cao sẽ có đắng, chua nhẹ, ngọt nhẹ...đắng khá mạnh nhưng cơ bản dễ uống. Cách sử dụng đơn giản chỉ cần pha với nước ấm uống sáng và tối là ok. Mình đóng hũ 360gr zá chia sẻ thôi nhé
Còn vài hũ Cao Lá Tre Gai cuối cùng đợt này. Anh chị em nào chưa biết thì nhắn mình lẹ nhé. Món này rất rất đặc biệt cho việc thanh lọc, g,iải đ,ộc, các vấn đề liên quan đến máu huyết, chắc thành mạch, tan cục máu đông, bổ can thận...
Cao Lá Tre Gai này trẻ con dùng rất tốt anh chị em nhé. Nhất là những bé hay bị chảy m,áu cam, nóng trong...năm sau chính thức mở món này mình sẽ viết sâu hơn.
Thành phần gồm có Lá Tre Gai chủ, Dứa Thơm, Đương Quy, Mật Nhân, Cỏ Mực, Mía
@Tony_Buoi_Sang " Làm cha mẹ là làm gương, con cái ở bẩn là do mình" con tâm đắc câu này, dạy con đơn giản từ những hành động của mình mỗi ngày, chứ không phải giáo điều từ sách vở ạ.
Nơi thần tài gõ cửa
1. Ông lão thở dài. Mấy năm nay, cửa hàng pha lê của ông không bán được cái nào. Ông nghĩ, nguyên nhân do vị trí cửa hàng nằm trên đỉnh 1 con dốc, chẳng còn ai muốn leo lên đây. Mình đã già rồi, chẳng còn thời gian để đổi nghề nữa, đành làm cho qua ngày. M���t buổi sáng nọ, có chàng thanh niên ngoại quốc (Santiago) xuất hiện trước cửa hàng với dáng vẻ gầy đói. Santiago vào gặp ông, với lời cam kết là “con sẽ lau chùi toàn bộ cửa hàng, đổi lại một bữa ăn”. Ông chủ bảo không cần, vì có ai mua đâu mà phải dọn dẹp cho đẹp chứ. Nhưng ông nhớ lời kinh Quran là “phải cho người ăn xin 1 bữa cơm”, nên ông đồng ý, “dù sao thì phải cho nó ăn”.
Sau khi lau chùi sạch sẽ, bỗng dưng có khách đến xem. Rồi có người mua đầu tiên sau nhiều năm, điều kỳ lạ nhất với ông chủ tiệm. Cứ thế, ngày ngày, có khách hay không có khách, Santiago vẫn cần mẫn lau sàn nhà, trần nhà, mặt trước mặt sau, lau từng mm kệ hàng, kể cả nhà vệ sinh để khách vào xin đi nhờ. Santiago chỉ đứng, không ngồi, vì “đã làm bán hàng, tiếp tân thì không được ngồi như khách”. Rồi dưới phố, người ta thấy ai mang bình pha lê xuống thì lặn lội leo lên đồi để mua. Khi khách lên dốc và thở vì mệt, Santiago bèn đề xuất ông chủ cho mở quầy bán trà. Cứ thế, tiền vào tấp nập. Ông chủ cửa hàng nói, đúng là người tài, nó vào 1 năm đã khiến mọi thứ thay đổi hết. Người có tài thì có sự sạch sẽ và ngăn nắp trong não.
Đó là nội dung 1 chương trong tác phẩm “Nhà giả kim”. Chỗ làm đẹp tươi hay bẩn thỉu nhếch nhác, đó là do óc quan sát và khả năng quán xuyến của người quản lý. Những ngôi nhà mà mình đi ngang qua thấy lúc nào cũng có hoa nở, thì chủ nhân ắt hẳn rất có đầu óc và chịu khó, vì không phải lúc nào cũng có thể thuê người làm. Singapore, Thuỵ Sĩ, Đức, Anh, Nhật,…đường phố của họ sạch sẽ kinh khủng, dù thành phố lớn hay nhỏ đều rất sạch. Ngược lại là các nước Nam Á như Ấn Độ, Bangladesh, các nước Đông Nam Á còn lại,…khu trung tâm nhất vẫn “rác đầy miệng cống”, vì người dân không biết sạch sẽ để làm gì, “quét xong lại có rác”. Đại loại như “ăn xong vẫn lại đói, nên thôi khỏi ăn”.
Đến một nhà, dù đang nghèo, nhưng sạch sẽ, thì do người sống ở đó rất ngăn nắp, có triết học rất sâu, trước sau gì cũng giàu có. Vào phòng 1 người trẻ, trai cũng như gái, thấy sạch sẽ tinh tươm, thì tương lai tiền đồ rất xán lạn. Biết để chọn bạn chọn vợ chọn chồng, chớ có lấy người dơ dáy luộm thuộm, khổ 1 đời vì hầu hạ, bệnh tật suốt vì vi khuẩn đầy nhà. Vào một văn phòng, nhà xưởng….thấy sắp xếp khoa học, hợp lý, thơm tho thì phong thuỷ và trình quản lý ở đó rất tốt, rất nên hợp tác làm ��n. Tới một khách sạn nhà hàng cửa hiệu hay trung tâm thương mại, thấy gián bò lổm ngổm, váng nhện giăng giăng, trai gái cười cợt bông tình, quản lý cặp bồ nhân viên…việc đóng cửa sẽ rất sớm. Vì đơn giản là người quản lý ở đó không thấy đó là rác, là bẩn, là kiêng kỵ ở chốn làm ăn.
2. Nếu thấy bế tắc về đường đi, chán chường vì mong ước cá nhân không đạt được, hãy nghĩ đến chuyện thay đổi não trạng. Có cái gì đó đã sai sai. Ví dụ thử thay đổi cho may mắn hơn. Bắt đầu bằng những việc cho đi như gửi dăm ba triệu cho quỹ từ thiện nào đó bạn thích, hiến tí máu ở BV đa khoa tỉnh. Đổi kiểu tóc, bỏ quần áo cũ đi, thay đổi chỗ ngủ, thậm chí dọn đến địa phương khác sinh sống (nếu ở 1 nơi nào đó cỡ 5 năm mà không thấy sự nghiệp gì như mình mong muốn là mình không hợp nơi đó), phải dọn dẹp chỗ ở và chỗ làm, sạch sẽ từng mm, từng ngóc ngách, kẹt cửa, trần, sàn, nhà vệ sinh….sau bắt đầu làm đẹp và làm thơm nó. Mặc ấm rồi tới mặc đep. Ăn no rồi thì tới ăn ngon. Đủ ăn đủ mặc rồi thì nghĩ đến văn hoá nghệ thuật. Có da có thịt rồi thì bắt đầu chỉnh đốn body. Chiều cao thì có thể do di truyền nhưng cân nặng thì chắc chắn là do lối sống. Một người có cơ thể cân đối là một người kỷ luật.
Ở chỗ ở hay chỗ làm, cắm những bình hoa tươi, trồng những chậu cây cảnh để học cách chăm sóc những sinh vật sống, những cuốn sách văn học, những bức tranh trừu tượng, mở nhạc cổ điển, nước hoa thoang thoảng….và bạn đã thay đổi phong thuỷ của mình. Vì ai có đầu óc thì mới sắp xếp logic được, có đầu óc mới biết quán xuyến và chỉ người khác làm. Có đầu óc mới có gu tinh tế, mới biết thế nào là khoa học, là hợp lý, là đẹp, là sạch, là thơm, là tốt….
3. Một người mà chỗ ngủ bề bộn như chuồng gia súc, chỗ làm thì nhếch nhác như bãi rác, dẫu có vạn vạn trí khôn, làu làu kinh sử, thiên văn địa lý rành rọt hay quan hệ, vốn chống lưng dày cỡ nào rồi cũng sẽ phá sản. Một người có mùi hôi hôi, người lúc nào cũng bẩn bẩn, xuề xoà với việc ăn và mặc của mình thì cũng không thể làm ra tiền, không thể có thành tựu, không thể quản lý hay lãnh đạo người khác được. Chắc chắn 100%. Chẳng cần hỏi ngày sinh tháng đẻ gì, vì cùng 1 giây 1 khắc đó, có vạn vạn đứa trẻ ra đời trên khắp thế giới, tử vi trong sách chẳng thế giống nhau. Tử vi số mạng 1 người là do cá nhân người đó quyết định. Cứ ��� chung với 1 người trẻ 1 thời gian, sẽ biết tương lai của họ. Cha mẹ cũng có thể nhìn thấy tử vi lá số của đứa con mình, thông qua cách chúng quán xuyến chỗ ở, chỗ học, chỗ làm, chỗ vui chơi. Làm cha mẹ là làm gương, con cái ở bẩn là do mình.
*Hình cửa sổ toilet ở Thomaso. Tui dặn dọn kỹ, 2 bạn @anhtu9810, @TNhat9999 dạ vâng dạ vâng, bọn con làm kỹ lắm. Tyson dân Hà Nội, kỹ sư tin học ĐH Mỏ Địa Chất, anh Ben là bác sĩ cơ mà. Tui vừa vào, thấy thấy thế này, lôi 2 bạn vô chỉ, 2 bạn nói, ớ thế này là bẩn à Dượng? Ở nhà con quen sống thế, áo gối dra màn chăn mền rèm cửa cả năm mới giặt. Thì dân tộc mình nghèo đói ngàn năm, chỉ nghĩ tới miếng ăn. Sau thì phấn đấu đến ăn no, mặc ấm. Xoá nghèo thì dễ, nhưng lên giàu và sang thì rất khó. Muốn giàu và sang thì phải sạch, đẹp, th��m. Tui bắt 2 bé làm lại, chà từng mm, lấy ngón tay quẹt sạch kin kít, bồn cầu cũng thơm lừng.
Cổ nhân của các nền văn hoá lớn, có lịch sử lâu đời như La Mã, Hy Lạp, Ba Tư, Ấn Độ, Trung Hoa dựa trên thống kê và tổng hợp mà cho rằng, có 3 yếu tố dưới đây 1 người có thể đạt được thành công MAX trong lĩnh vực họ chọn. Nếu có 2 yếu tố thì có thể đạt cấp trung lưu. Nếu chỉ có 1 yếu tố thì cũng sống được tốt. Còn không có cái nào thì sống chật vật.
Yếu tố 1: trí thông minh: tức năng lực thấu hiểu về toán học, triết học, mỹ thuật học, logic học. Có trình về toán học để nắm được quy luật về mọi thứ đang diễn ra, giải thích được chuyện đã xảy ra, tiên đoán được chuyện sắp diễn ra. Có triết học sâu để hiểu sâu về bản chất sự việc, không hời hợt, vội vàng, nhận định phần nổi của tảng băng (đại đa số các comment trên mạng là của người hời hợt nông cạn). Có óc mỹ thuật để nhận ra vẻ đẹp trong văn học thi ca âm nhạc hội hoạ kiến trúc, biết rung cảm và sáng tạo ra cái mới. Biết yêu thương tha nhân và dám chịu thiệt thòi cá nhân về tư hữu, dám cho đi để có may mắn phúc phần (làm thật chứ không phải chỉ nghĩ, nói hay viết). Có logic để có thể tổng hợp, phân tích, nhìn nhận, đánh giá mọi thứ khách quan đến tột cùng, không có dùng cảm xúc mà xử lý công việc. Ví dụ: con hát mẹ khen hay, đẻ ra con thì trong mắt cha mẹ đứa nào cũng thần đồng, yêu thì khóc lóc đeo bám người yêu cả ngày theo, bỏ hết mọi thứ để yêu, lúc yêu thì khen lúc ghét thì chửi....thì là 1 biểu hiện của người kém logic, không khách quan, kém về trí thông minh.
Yếu tố 2: Óc lanh lợi: tức có năng lực về ngôn ngữ và cơ thể, có trí tưởng tượng tốt, óc quan sát tốt, nắm bắt được các cơ hội nhanh, hoạt ngôn và nhanh nhẹn chân tay. Vì lanh lợi nên họ tận dụng được hết các bệ phóng họ có được để đi lên. Lanh lợi có thể theo hướng tiêu cực lẫn tích cực tuỳ theo thiện ác trong tâm mỗi người.
Yếu tố 3: sự chịu cực. Hai yếu tố đầu là trời cho, còn yếu tố 3 này là lựa chọn. Họ chấp nhận chịu đau đ��n, mệt mỏi cơ thể lẫn tinh thần để làm liên tục trong thời gian dài, cường độ làm việc cao. Họ thể làm việc lâu dưới trời nắng nóng, trời lạnh buốt, chịu được sự cô đơn 1 mình. Họ có tính thích nghi cao nên ăn gì, ngủ đâu cũng được, sống môi trường nào cũng được, làm việc với ai cũng được. Người này không có cái tôi lớn nên ít đưa ra quan điểm cá nhân và cũng chẳng nhận xét gì về người khác, đơn giản là họ làm quá nhiều nên quá mệt, đầu óc không quan tâm vào chuyện không phải là công việc. Với người này, chỉ cần ai đó vẽ cho họ con đường (nếu họ không nghĩ ra được) hoặc họ tự tìm được 1 lý tưởng sống, thì họ sẽ sống chết làm cho được, tạo ra được thành tựu. Sắt son dấn thân, thậm chí xả thân.
Ta có thể dễ dàng nhận thấy trong xã hội, có người không có cái nào trong 3 cái này (tỷ lệ 0/3), rất đông người chỉ có 1/3, tỷ lệ người có 2/3 thì ít, tỷ lệ 3/3 thì hiếm. Do vậy, người giàu thì rất ít và người trung bình và nghèo thì luôn nhiều.
*Các bé còm thử mình có mấy yếu tố nhen.
Một giám đốc một công ty Trung Quốc đi đàm phán với một công ty của M���. Bên Mỹ giới thiệu “Tôi là John Smith, tiến sĩ kinh tế học, rất hân hạnh được gặp ông”. Ông Trung Quốc tự ái bèn nói “Tôi là Bành Tử Cung, tôi là bố của 2 tiến sĩ”. Phái đoàn Trung Quốc vỗ tay vang dội, vì đã “cho đối tác 1 bàn thua trông thấy”, vì con tôi là tiến sĩ, tôi là bố nó, "thì mày cũng chỉ vai vế là con tao thôi". Nhưng ông John mới cười đáp lại là “vậy thì 2 đứa con ông đã có cùng học vị với tôi”. Người phương Tây không quan trọng các quan hệ gia đình chằng chịt nho giáo, chỉ quan tâm giá trị từng cá nhân. Con mày tiến sĩ thì mới ngang hàng với tao chứ mày là cha thì kệ mày chớ, vì sao tao phải tôn trọng? Mày chăm chỉ học hành, tài giỏi đi thì tao nể, thế thôi. Chứ không phải vì con mày giỏi giang đức hạnh mà tao nể mày, không có.
Tui nhận một bạn vô làm việc. Bạn sau đó nhận học bổng du học nên dắt đứa em vào gặp tui, nói đây là em con, cho vô làm thế vị trí của con nha. Thì kệ em của mày chớ, muốn thì cứ thi vào, đủ ĐK là tao nhận hết. Tao đâu phải ông vua ngơ ngơ trong truyện Tấm Cám đâu mà "Tấm chết thì đưa Cám vào", lỡ con Cám nó xấu như quỷ cũng phải chịu à? Một lần khác, tui hẹn 1 bạn đi cà phê bàn công chuyện, tới quán thì ngoài bạn thì còn 3 người đang ngồi nữa. Tui hỏi ai đây thì nó nói "dạ đây là đứa em ruột của con, còn đây là bạn thân chí cốt của con, còn đây là vợ con, mọi người muốn tới học hỏi với coi mặt Dượng". Tui bảo thôi các bạn đi về đi. Tui không gặp nữa, gặp bàn việc làm ăn với mày chứ đâu phải với các mối quan hệ của mày đâu?
Ngày xưa, cha mẹ, vua chua có quyền định đoạt con cái, thần dân của họ. “Quân xử thần tử, thần bất tử bất trung. Phụ xử tử vong, tử bất vong bất hiếu”. Vua kêu chết, hẻm chết là không trung. Cha kêu chết, không chết là bất hiếu. Trung hiếu nhân lễ nghĩa trí tín dũng…là những khái niệm rất hay, tuy nhiên các triều đình phong kiến đã đặt hàng các triết gia qua nhiều thế hệ như Khổng Tử, Mạnh Tử, Trang Tử, Tuân Tử, Lão Tử…viết thành “sách có câu, sách có câu…” nhằm dễ dàng quản lý xã hội. Mấy cái “tam tòng”, “trinh tiết”, khiến phụ nữ ở các nước này sống một cuộc đời rất tội nghiệp mà họ không hề hay biết. Sau này, tư tưởng nho giáo còn di chứng lại khá nặng nề, khiến người phương Đông nói chung sống một cuộc đời từ lúc sinh ra cho đến mất đi, luôn than “cuộc đời là vạn ngày sầu, biết tìm vui chốn nào”, nguyên nhân chính là tư tưởng “Live for others”, tức sống cho người khác. Cho mà không quên. Tự nhiên thương quá thương, cái đòi hy sinh cả cuộc đời cho 1 cá thể độc lập khác, rồi bắt mang ơn, bắt nhớ về. Nó quên ơn là khóc, bứt tóc móc mắt, hờn dỗi, trách móc…”biết vậy ngày xưa tao bóp mũi cho mày chết cho rồi!". Yêu chồng, chồng ban đêm đi nhạo là ngồi xoã tóc viết đơn ly dị, nói sao em không đi nhạo mà anh đi, em đã hy sinh tất cả cho anh, mà sao anh đối xử tệ bạc thế với em. Thì tại em thôi, em đi spa, em đi chơi, em đọc sách, em học ngoại ngữ, em live stream bán hàng, em xem phim, em đi cà phê với bạn bè, em đi từ thiện....có n việc cần phải làm, em không làm đi mà cứ đu bám anh chi cho khổ vậy? Mỗi người 1 thú vui chớ, vì sao cưới em về anh phải ngồi từ sáng đến tối ở nhà để em vui lòng? Việc nhạo với bạn của anh có vi phạm gì luật hôn nhân gia đình hay đạo đức xã hội gì đâu? Tất cả chỉ là cảm xúc vớ vẩn của em thôi. Do em rảnh quá rảnh.
Nho giáo quan niệm đẻ con ra, con cái là tài sản của họ. Họ có quyền định đoạt tất cả. Những khái niệm như “phận làm con áo không qua khỏi đầu, cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, cá không ăn muối cá ươn, con cãi cha mẹ trăm đường con hư”….Khi người cha người mẹ vắng mặt, người anh có quyền này với khái niệm “quyền huynh thế phụ” tức, quyền của anh như quyền của cha. Với người châu Á, cha mẹ có vị trí vô cùng lớn. Nhiều khái niệm như “đến bố tôi cũng không làm được” rất buồn cười. Bố mẹ ông bà rất thiêng liêng, đụng đến là không thể. Mắng chửi nhau, cũng lôi bố mẹ ông bà ra chửi. Với người phương Tây, ai sai người đó chịu trách nhiệm, muốn chửi thì vào mặt từng cá nhân, fax you, chứ không có fax your mother. Bà mẹ liên quan gì mà dược fax? Không có chuyện “cha ăn mặn con khát nước”, ông ấy ăn thì ông ấy khát nước chứ mắc mớ gì tôi. Khi làn sóng các tư tưởng phương Tây tràn tới, nhất là khi internet ra đời, giới trẻ nhanh chóng tiếp thu cái mới, dẫn đến xung đột giữa các thế hệ ở các nước châu Á diễn ra khá gay gắt. Nên người lớn ở châu Á phải điều chỉnh lại, cho phù hợp. Tiếp thu có chọn l��c. Bảo tồn cũng có chọn lọc. Cái gì hay thì giữ, cũ quá, lạc hậu quá thì bỏ. Nắm được các quan niệm mới để không phải tự mình chuốc lấy phiền não vì nói “con cái không nghe”.
Cùng cha cùng mẹ, cùng mái nhà, cùng môi trường lớn lên, mà mấy bà chị tui thì làm biếng, chẳng buồn đọc sách hay học ngoại ngữ gì, đêm là coi phim rồi ngủ nên học hành lẹt đẹt, trong khi tui chăm chỉ học tới 1- 2h sáng thì mới có chữ nghĩa, mới đi khắp thế gian. Điều kiện học hành như nhau, mà lớp cấp 3 tui, có mấy bạn từ lớp 10 đã nói tiếng Anh như bẻ cây, còn lại thì ù ù cạc cạc, xong học ĐH vẫn nói kiểu bồi "one you one dollar". Do ai? Chẳng do ai cả.
Ai làm người ấy chịu, ai tu người ấy hưởng, ai ăn thì nấy no. Không có học gì, tu giùm, cúng lạy cầu xin ban phúc ban lộc cho con mình, cha mẹ mình, anh em mình, vợ chồng mình. Ai muốn có lộc thì học hành chăm chỉ, thức khuya dậy sớm làm việc, đi đây đi đó mần ăn, tìm hết cơ hội này tới cơ hội khác kiếm tiền. Ai muốn có phúc thì tự tích đức, tự đóng thân thuyền dày để chứa được nhiều lộc. Ai ăn uống healthy, yêu thương con người, suy nghĩ tích cực, ngày ngày vận động thì ít bệnh tật, tích thọ. Thế thôi.