Một chàng trai kế toán, đam mê những con số, có sở thích chơi thể thao, đọc sách và yêu mến Dượng Tony. Luôn tư duy tích cực và thay đổi để giúp mình tốt hơn
Các bạn xem hết clip này và quan sát kỹ, thật kỹ nha
- Lúc đầu clip, người chủ cửa hàng đang cầm gì trên tay, để làm gì? Vì sao buôn bán luôn phải cầm trên tay cái đó? Mình đang làm ăn, có thói quen này ko?
- Người bán khuyên gì với người sản xuất? Mình thấy lời khuyên này có hợp lý ko? Mình có máu làm ăn, máu làm ko?
Nay tui cho các bé 3 câu này.
1. Tục ngữ: muốn ăn thì lăn vào bếp.
2. Thành ngữ: há miệng chờ sung.
3. Ca dao: Có làm thì mới có ăn. Không dưng ai dễ mang phần đến cho.
Tục ngữ là 1 câu có vần đầy đủ ý, có bài học và kinh nghiệm; còn thành ngữ là 1 cụm từ ngắn, miêu tả 1 trạng thái hoặc tính cách hoặc hành động; còn ca dao thì dài hơn, có nhịp điệu, từ 2 câu trở lên dạng thơ ca, dễ ngâm dễ hát.
Câu tục ngữ (1) và ca dao (3) trên luôn thường trực trong đầu, trên miệng, trên chân tay của người thông minh lanh lợi. Muốn ăn, lăn vào bếp, lấy cái này cái kia ra nấu nướng, rồi ăn. Họ giành thế chủ động với cuộc đời nên hầu như mọi của cải trong thiên hạ đều nằm trong tay nhóm người này.
Câu thành ngữ (2) thì lại có ý phê bình người thụ động, chờ người khác giúp hoặc chờ may mắn, nằm dưới gốc sung, há miệng, chờ quả nào rơi xuống thì ăn, không có thì đói. Họ không leo lên hái vì lười, hoặc sợ,...Nhóm này không có của cải gì, hoặc chỉ có 1 chút xíu xiu. Người nhóm này nếu bản chất hiền lành thì bonus thêm sự u uất, buồn bã (vì không có tiền), nếu bản chất hung dữ thì ghen ghét, tức giận, phẫn uất, đòi đấu tranh, đòi công bằng,...nhưng họ không biết rằng xã hội tự thân nó sẽ vận hành theo quy luật riêng. Người chủ động, năng động sẽ ở thế thượng phong và người thụ động, khờ khạo sẽ ở cửa dưới. Người giỏi, thông minh, lanh lợi, chăm chỉ, dám chịu rủi ro sẽ giàu, và ngược lại sẽ nghèo. Đó là sự công bằng trong xã hội.
Chỉ có 1 cách duy nhất để nhóm cửa dưới vượt lên, đó là chủ động, năng động, lăn vào bếp để kiếm ăn. Ai vẫn tư duy như cũ, vẫn há miệng chờ sung thì quên đi. Ở chung 1 nhà từ nhỏ, cha mẹ nào tư duy lanh như tép nhảy, chủ động làm việc này việc kia thì con cái cũng bắt chước theo mà lanh lợi, khôn khéo. Còn cha mẹ thuộc hệ khờ căm khờ đục, cứ trông chờ may mắn như quánh số đề, mua vé số, cúng kính xin xỏ...thì con cái cũng bắt chước thế.
Ví dụ như trên mạng X này, có người lanh lợi chủ động, vô tìm hết bài này tới bài kia để tương tác, còm hỏi thăm làm quen dù chưa quen biết, miệng mồm xởi lởi,...thì người ta cũng còm lại, xởi lởi lại. Khi mình cần gì, ng ta giúp ngay. Còn người thụ động, khờ căm khờ đục, cứ đăng bài lên rồi chờ ai còm mới trả lời thì cứ như người ở ngoài đời, ai hỏi thì mới đáp. Khi cần, không ai giúp.
*Nay các bé chủ động nhảy qua nhà hàng xóm, chủ động làm quen. Họ không trả lời kệ họ, có thể họ quá bận rộn hoặc nghèo chữ nghĩa, không biết nói lại cái gì. Họ ko rep là lý do vậy á, chứ không phải khinh khi gì mình đâu.
Việc của mình là chủ động làm quen, khi nào họ block luôn thì mới coi như là họ đóng cửa, không cho mình vô nhà. Còn lại, cứ xông vô, lăn vô. Ai hiểu được việc này thì còm 1 cái khí thế cho tui. Nội dung: để con xông vô, để con lăn vào..
Nay tui đi nhạo với đối tác, họ nói tui làm ăn với họ mấy chục năm rồi nên cả gia đình ra tiếp đãi. Họ bảo tui Tony, nị thấy hào hải vị gì, món gì đắt nhất ở nhà hàng này thì cứ gọi nhen. Xong tui gọi dĩa ốc và chén cơm, thêm mấy cọng rau thơm. Họ ngạc nhiên hỏi vì sao ăn vậy, tui nói kiếp trước tui là con vịt, nên chỉ thích ăn ốc. Tui không thích ăn thịt cá, cũng ko thích ăn tàu hũ nấm gì hết, mặc dù chay mặn gì đều dùng được.
Xong trên đường về, ông chủ tập đoàn đích thân kêu tài xế ghé nhà thuốc, mua cho tui gói thuốc này. Các bé search thử Grok hay ChatGPT là cái gì nhen.
Nay câu thành ngữ tui học được từ ông nội của ông đối tác tui, năm nay 90 tuổi mà vẫn rủ tui đi nhạo. Đó là câu "lo lắng hại thận, nóng giận hại gan, bi quan hại não".
Các bé học thuộc câu thành ngữ giúp ông giàu có, khoẻ mạnh, minh mẫn lanh lợi ở tuổi 90. Gõ lại để thuộc heng.