Người ta không quan tâm bạn nhiều như bạn nghĩ đâu.
Tập trung vào chính mình.
Mình của tương lai nhìn về mình của hiện tại bằng nụ cười nhẹ nhàng, hay là cái chép miệng “giá như”…
Vấn đề này tui đã nói đi nói lại cả chục lần rồi nhen các bé. Giờ tui đăng bài cô này nói để khách quan hơn.
Không ai quan tâm mình nhiều như mình tưởng đâu. Đó là sản phẩm của trí tưởng tượng và sự suy diễn. Người ta nói hay viết cái gì đó, mình cứ nghĩ là nói đến mình, không có đâu, mình có là ai đâu mà người ta dành nhiều thời gian vậy? Câu thành ngữ "có tật, giật mình" nghĩa vậy. Mình đăng bài, còm bài và cứ sợ người này người kia phán xét, đánh giá...thực chất là người ta không có để ý, hoặc không có nhớ đâu.
*Tui viết bài từ năm 2013, rất nhiều bài share và còm, "tâm đắc quá, đây là bài học lớn, lưu về đọc 1 chục lần để suy ngẫm", hay "đúng là con có cái khuyết điểm này, cần phải sửa chữa". Nhưng năm 2015 tui đăng lại, cũng những bạn đó, đọc và nói "mới mẻ quá, điều này con chưa từng biết trước đây". Trí nhớ của con người không có tốt, họ chỉ nhớ tạm thời vài bữa thôi.
Người đời chê khen, 6 tháng sau, 1 năm sau người ta đã quên sạch, chỉ còn mình là ghim miết trong lòng rồi u uất. Dại quá, không việc gì phải như thế, bản lĩnh không có nên bị tác động. Người ta nắm điểm yếu này để hạ mình dễ như trở bàn tay. Như ngày xưa, thầy cô nói tui đừng có đi thi, thi sẽ rớt 100%, nghe lời thầy đi, nghe lời cô đi. Tui vẫn cứ đăng ký, xong đậu, cũng chính ông thầy bà cô đó tới chúc mừng, họ quên mất bữa họ khuyên gì. Nên lời khuyên hay bình luận của thiên hạ, miễn phí nên không có giá. Tui xưa nay ai khuyên thì đều "phản tỉnh", nhìn bản thân người khuyên, xem có thành tựu thì còn để ý chút, còn họ không có thì tui chỉ cười, rồi "nước đổ lá khoai", trôi tuột hết. Kiểu ba má hay thầy cô khuyên về việc làm ăn vậy, họ có doanh nghiệp đâu, có quản lý ngàn người ngàn tỷ bao giờ đâu mà khuyên đúng. Họ đứng 1 góc quan sát, hiểu biết nhỏ nhoi và nói theo nhận thức của họ thôi. Ai làm thật, thành hay bại gì cũng đều có cái hay, may ra mới nên nghe theo.
Còn lời đàm tiếu (đàm: nói, tiếu: vui) cũng là vì bản thân họ cần chút vui sướng, lấy người khác ra làm vui nên cùng 1 đề tài, họ sẽ hết thấy vui khi nói lại. Giống chuyện cười, mình sẽ hết cười khi nghe lần thứ 2. Muốn xây dựng được nhân hiệu (thương hiệu cá nhân) thì phải hiểu điều này trong tâm lý học. Non bản lĩnh, non gan quá thì không làm ăn được. Vì luôn sợ người khác nói, đánh giá, chê cười.
Ai cười cợt chế giễu gì kệ mẹ nó. Họ không có nhớ đâu. Cứ không vi phạm pháp luật, không hại người là mình take action!
Con đường mần ăn các bé có thể làm theo như thế này nhen
1. Bán online trước để có khách. (1) Xây dựng hệ thống nhà phân phối (đại lý) & (2) tung các chiến dịch marketing để thương hiệu được biết tới rộng rãi, kích thích người ta phát sinh ra nhu cầu. Hai cái này phải toàn tâm toàn ý và có 1 ê-kíp thì mới làm tốt được. Ê-kíp là từ mượn từ tiếng Pháp équipe, nghĩa là đội ngũ cùng làm việc, phân công phối hợp nhịp nhàng. Người Việt mình xưa không có khái niệm này, hoặc 1 mình ên, hoặc vợ chồng anh em làm với nhau kiểu hộ gia đình, không thuê người ngoài nên thường rất nhỏ.
2. Bán offline vào các mối lớn, lưu ý không ký gửi (tức gửi cho các cửa hàng bán được bao nhiêu thì bán) mà phải đàm phán sao để mua đứt bán đoạn với thương nhân đó. Thương nhân bỏ tiền ra rồi thì họ mới có áp lực bán, còn ký gửi thì không thiết tha bán đâu.
3. Ban đầu mình đi gia công, nhờ người ta sản xuất, gắn thương hiệu mình vô. Khi số lượng bán nhiều thì sản xuất để chủ động nguồn, kiểm soát chặt chất lượng và quản trị chi phí.
https://t.co/6Q33ReCmSg
VÌ SAO MÌNH BẮT ĐẦU TỰ XÂY KÊNH TỪ SỐ 0 VÀ ĐÃ CÓ CHUYỂN ĐỔI
Mình bắt đầu học làm clip từ tháng 11/2024 nhờ sự hướng dẫn của chị @Vi_Fleur_VN & @masapnho0602 có kinh nghiệm làm TikTok. Thời điểm đó mình và CapCut đúng nghĩa là hai người xa lạ. Từ chèn video, nhạc, phụ đề, thu âm đến ảnh bìa… gần như mình không biết gì. Có những clip mình ngồi làm gần 2 tiếng mới xong. Còn bây giờ, tuỳ nội dung dài hay ngắn, mình thường làm trong chưa tới 30 phút.
Tính đến hiện tại mình đã xây 2 kênh. Một kênh có video viral trên TikTok từ video thứ 12, một kênh có video viral trên Facebook từ khoảng video thứ 60. Có clip đạt hơn nửa triệu view và kênh cũng bắt đầu có chuyển đổi từ đó. Nhưng hành trình này không hề đến nhanh như mình từng nghĩ. Tổng cộng mình đã làm hơn 100 clip, sửa từng video một để rút kinh nghiệm.
Trong đó cũng có một kênh không viral. Nhìn lại mình thấy lý do rất rõ: lúc đó mình chưa hiểu về STP — một nền tảng rất quan trọng trong kinh doanh và cũng cực kỳ quan trọng khi xây kênh. Mình thích gì thì làm đó. Sau này mình mới nhận ra đây chính là điểm mấu chốt: cái mình thích và cái thị trường quan tâm phải có điểm giao nhau. Khi hai thứ đó chưa gặp nhau thì rất khó để nội dung đi xa.
Sau khi nắm được những thứ cơ bản về edit, toàn bộ thời gian còn lại mình gần như dành cho việc tự học. Mình tham gia các nhóm xây kênh, quan sát mọi người làm, đọc thêm, thử thêm rồi sửa tiếp. Mình không chọn thuê ngoài vì mục tiêu ban đầu là xây thương hiệu cá nhân nên mình muốn tự hiểu cách mọi thứ vận hành từ bên trong. Một phần cũng rất thực tế, là thời điểm đó với một mẹ bỉm như mình, mình không có nhiều ngân sách để đầu tư cho việc này.
Nhưng chính việc tự học lại giúp mình học được nhiều hơn mình nghĩ. Mình hiểu rõ hơn cách định vị một kênh nếu xây thương hiệu cá nhân thì nên đi theo hướng nào, nếu xây kênh với mục tiêu kinh doanh thì nên bắt đầu ra sao. Mình cũng hiểu vì sao có kênh tăng rất nhanh, và vì sao có những kênh đăng rất đều nhưng mãi không ra kết quả.
Gần đây có một vài anh chị em nhắn mình hỏi về cách xây kênh. Thật ra để làm tốt, theo mình điều quan trọng nhất không nằm ở edit đẹp hay bắt trend nhanh. Điều cần làm trước tiên là rà soát lại xem trong cuộc sống, công việc hoặc việc kinh doanh của mình đang có những chất liệu gì có thể khai thác liên tục mà không thấy chán. Sau đó mới tính đến nội dung.
Mình thấy nhiều anh chị chuyên gia trong lĩnh vực này đúc kết nó bằng 3 chữ: ĐÚNG – ĐỦ – ĐỀU. Và đến bây giờ mình thấy nó đúng thật. Đúng tệp khách hàng mình muốn hướng tới. Đủ chất liệu để kể lâu dài. Và đủ đều để đi đường dài.
Đừng hy vọng chỉ với vài video là nền tảng sẽ đẩy mình lên, trừ khi bạn sở hữu một chất liệu cực kỳ khác biệt hoặc gây chú ý mạnh ngay từ đầu. Nhưng nếu chọn đi theo hướng đó thì cũng cần chuẩn bị tâm lý thật kỹ, vì khi nội dung lên nhanh thì sóng toxic cũng lên rất nhanh. Đôi khi câu chuyện của mình rất bình thường nhưng phản ứng từ cộng đồng mạng lại không nhỏ.
Không nghĩ sau này mình lại học được nhiều đến vậy chỉ từ việc bắt đầu đăng những nội dung đầu tiên.
Và vì hành trình đó cho mình nhiều bài học nên mình muốn viết lại từng chút một để chia sẻ cùng mọi người. Hy vọng những ai đang loay hoay với việc xây kênh có thể tìm thấy đâu đó một góc nhìn hữu ích.
Thú thật hiện tại mình đang nhận 3 dự án truyền thông cho doanh nghiệp, và việc kinh doanh tại Vada House nên sẽ không thể trả lời hết từng trường hợp mà anh chị em nhắn hỏi. Vì vậy mình chọn cách viết lại những gì mình đã đi qua. Nếu bài viết này hữu ích với anh chị em, để lại cho mình một comment bất kỳ để mình biết ngoài kia có người đang đọc và mình sẽ có thêm động lực để chia sẻ tiếp 😊
Dặn dặn dò dò
1. Ai biết làm việc nhà, tháo vát, chịu khó...mới quan sát được cơ hội kiếm tiền. Ai luôn bức bối vì không có tiền nhưng không biết bắt đầu từ đâu, là do không chịu động tay động chân. Trí chưa có hoặc không có thì dùng chân tay để kiếm tiền, cũng có tiền vậy. Không nên chê ít. Trước ít sau nhiều, nhỏ nghèo già giàu.
2. Không có khái niệm thất nghiệp, chẳng qua là do mình từ chối làm việc nào đó mà người ta trả không xứng, hoặc việc không xứng tầm với mình. Nếu không thấy xứng thì mình tự trả cho mình đi.
3. Việc nhỏ không làm được thì sẽ không làm được việc lớn. Chỉ thông qua lao động chân tay + có đầu óc, người ta mới nghĩ ra được cách tăng năng suất.
4. Những người thành đạt trong lĩnh vực họ chọn, hay các tỷ phú....đều giỏi việc nhà. Họ có thể tự mình nấu nướng, lau chùi, giặt giũ, tự mình làm tất cả khi còn nhỏ, thậm chí đều là phu khuân vác hay lao công để kiếm tiền. Nhưng vì có đầu óc, họ quan sát và suy nghĩ động não để rút ra cách làm tốt hơn. Khi về già, họ chỉ đạo người khác làm, thuê người khác làm để coi như là 1 cách tái phân phối thu nhập.
5. Lãnh đạo tốt nhất là người từng ở vị trí thấp nhất. Có kinh qua thì mới hiểu và quản lý tốt được.
6. Biết các điều trên để nhìn người và tuyển người, cho công việc lẫn cho các mối quan hệ khác trong cuộc sống. Thấy ngồi nói tào lao không, cho dù học xuất sắc cỡ nào mà chẳng biết làm việc nhà gì hết, thì cứ tránh xa. Chỉ là học giỏi do trí nhớ tốt thôi, chẳng phải tinh hoa gì đâu mà đầu tư khen ngợi. Có leo 100 đỉnh Olympia hay đoạt giải quốc tế quốc gia hay Ha vợt ha vẹt gì mà không có óc quán xuyến này thì chẳng bao giờ làm được cái gì ra hồn cả đâu, 100% chắc chắn luôn. Tui có cơ hội gặp cả 1000 người trong 10 năm qua rồi, nhóm này chưa có 1 người nào làm nên sự nghiệp, cuối cùng thấy ngồi chơi tiền ảo với quánh chứng khoán trong quán cà phê. Làm mấy cái "sáng quánh chiều ra kết quả" liền đó không sai, chỉ là không giúp được ai.
7. Chỉ cần dồn hết năng lượng vào làm việc, không bỏ cuộc trong 6 năm, thì cây sẽ ra quả. Còn cứ phân tán năng lượng thì kết quả cứ bình bình mãi. Có những giai đoạn, không thể cân bằng work-life, đơn giản không có đủ thời gian. Khi dành 16 giờ/ngày, cả tâm cả huyết dồn vào 1 mục tiêu duy nhất, thì mới vượt được vũ môn, mới hoá rồng. Còn không rớt lại dưới nước, vẫn là cá.
*Mấy câu này tui hướng dẫn mấy đứa cháu ruột trong nhà, trong đó có 1 thằng sinh năm 1999. Nó thi ĐH có 15 điểm thôi, do chỉ thích chơi game nhưng đòi học ngành công nghệ thông tin. Tui biết ở VN duy nhất có trường Troy là dạy cái này nên kêu nó đến học, dù ở Đà Nẵng không có ai quen, trong khi ở SG thì có nhà riêng. Từ năm 3 ĐH là nó đã kiếm được triệu đô nhờ làm game trên ĐT, xuất khẩu cho các hãng.
**Hình là tui mới chụp hum kia, quán Starbucks Đôn Hoàng, nơi tui chọn để trải qua mùa thu năm nay. Các bé thấy câu nào hợp với mình thì note lại nhen.
Mình thi rớt, bạn mình thi đậu. Mình trượt xổ số, bạn mình may mắn trúng. Mình bán không ra được hàng, bạn chốt đơn ầm ầm. Mình sống vất vả khổ sở vì không có tiền, bạn có tiền tiêu xài ầm ầm. Mình hôn nhân không viên mãn, bạn hôn nhân như ý. Mình chưa có nhà có xe, bạn có biệt thự, có xe sang. Mình học hành tới đó là dừng, bạn thi đâu đậu đó, học cao vút, qua Harvard làm giáo sư. Mình chẳng có chức vụ gì trong XH, bạn làm quan lớn. Mình chẳng đi đâu khỏi đất nước, bạn đi khắp thế gian. Mình cảm thấy sao mà xấu xí bệnh tật suốt, bạn cao to khoẻ mạnh khoẻ khoắn....
Đây là những cảm xúc của cặp phạm trù ĐƯỢC và MẤT khi so sánh mình và người kahcs. Lúc đó, cái tôi của con người sẽ khiến mình có cảm xúc tiêu cực: buồn, hụt hẫng, thất vọng. Nếu không quản trị tốt cảm xúc, sẽ dẫn đến 1 tiêu cực khủng khiếp hơn: ghét người ĐƯỢC, căm thù người HƠN mình, và hả hê khi người ta bị ngã ngựa. Nhiều nhà văn châu Á bị cái này, nên mới ra dòng hiện thực phê phán đọc nhức đầu. Văn của họ toàn "chửi một cách chữ nghĩa", toàn những từ vựng tiêu cực như "bóc lột, cường hào, ác bá, hà hiếp, chà đạp, đau đớn, oán hận, hờn ghen, trả thù, đáng đời, hả dạ,...". Trong mắt họ và đại đa số dân nghèo, người có tiền hay có quyền đều là người không ra gì. Ghét người giàu, ghét quan chức, ghét người hơn mình...là cảm xúc ở những xã hội chưa tiệm cận văn minh. Tui không đọc sách của nhà văn nghèo, họ tư duy không có đúng. Người nghèo là do không biết làm giàu, không chịu làm giàu, chứ đâu có ai lấy gì của họ. Chẳng ai bóc lột hay lợi dụng ai cả.
Ở những người tầm thấp, cách an ủi khi họ bị sự cố là "tao còn nặng hơn mày". Họ so sánh ĐƯỢC MẤT và vui vẻ ngay. Bạn buồn vì ly hôn, mình nói "tao cũng ly hôn rồi", bạn cười liền. Bạn bị lừa 1 tỷ, mình nói "tao mới bị lừa 10 tỷ", bạn sẽ happy ngay. Bạn bị gãy chân, mình nói "tao bị ung thư sắp chết", bạn sẽ cười đập bàn đập ghế.
*Cách quản trị cảm xúc tiêu cực, để có thể kiếm được nhiều tiền, vui vẻ, happy, khoẻ mạnh. Ai thích thì để lại dấu còm, tui sẽ kể phương pháp.
Các bạn dành thời gian nghe clip phỏng vấn một trong những phụ nữ giàu nhất VN. Đây là lần hiếm hoi bà nhận trả lời phỏng vấn báo đài.
Các bạn nghe xong 2 clips thì còm: mình học được gì từ tư duy của bà?
Phần 1: https://t.co/o8V6nDiPlQ
Phần 2: https://t.co/7aHmPTLvXU