Thỉnh thoảng, tôi về thăm quê, nơi thanh bình và thân thuộc.
Hiện nay, quê tôi nhà cao và rộng như biệt thự, không gian sống như "đặc sản" mà nơi thành phố "thèm".
Về đây, nếu không thưởng trọn 4 buổi thì không cảm nhận hết được vị quê hương.
Buổi sáng, 5h thức dậy, đi bộ nhẹ thưởng bình minh, đón làn gió còn chút se lạnh.
Buổi trưa, thưởng cái nắng vàng giao mùa, hiu hiu làn gió mát.
Buổi chiều, 5h30 thưởng hoàng hôn đỏ.
Buổi tối, sau bữa cơm, thưởng sự yên bình.
Chúng ta có thể vào cùng nhà ga, lên chung một chuyến tàu, xuất phát cùng thời điểm, đi trên một đường ray đến cùng ga tiếp theo.
Nhưng đích đến vật chất và đích đến tư tưởng là hai phạm trù khác nhau. Cớ gì bạn bắt tôi phải cùng ý niệm với bạn!
Có chi đâu. Nếu có duyên gặp gỡ, đồng hành cũng chỉ nên là chia sẻ. Tư tưởng có thể giao nhau, nhưng hòa cùng thì là chuyện hiếm.
Tôi ở đây, bạn cũng ở đây – đã là trân quý.
Nếu khoảnh khắc nào đó chúng ta chạy song song nhau, hay cắt ngang qua nhau, rồi tách ra, hãy trân trọng.
Và nếu khoảnh khắc nào đó chúng ta lại song hành thêm chút nữa, thì cứ nhẹ nhàng và tự nhiên.
Thỉnh thoảng, tôi có ghé Starbucks gần nhà. Ở đó có một bạn nữ cỡ 18 tuổi, trông lanh lợi lắm, bước chân gọn lẹ, một tay dọn ly, một tay lau bàn, xong giắt khăn sau lưng. Hành động tuy lặp lại nhưng dứt khoát, vượt trội hơn các bạn cùng làm. Vì vậy, tôi thích đọc những bài viết thế này của Tony Buổi Sáng-Tư duy cũng cần mài giũa.