Thời gian gần đây tôi có một thói quen xấu. Rất dễ trào ra và khó giữ nó lại. Ở trong chắc không thể chiến đấu thêm . Hi vọng không ai phải vướng phải mảnh vỡ.
Tôi đã đẩy người quan tâm và lắng nghe tôi tâm sự ra xa chỉ vì tôi không yêu. Tôi sợ ở lại quá lâu sẽ làm tổn thương lớn hơn cho họ. Tôi đang làm việc tốt. Nhưng tôi không thấy vui.
Gần đây tôi được chứng kiến thêm một người bạn thân của mình rơi nước mắt vì tình bạn. Có lẽ đó là điều tôi mong chờ nhất trong suốt khoảng thời gian chơi chung với nó. Cảm thấy bản thân sông đủ lâu để chứng kiến từng chuyện.
Nếu mức cảm xúc của người bình thường là 80%-90% thì tôi chỉ tới 40%-50%. Những chuyện xảy đến trong đời, tôi lun xem nhẹ chúng. Có người nói tôi bình tĩnh quá mức cho phép, không biết sợ hãi hay lo lắng. Hmmm.
Không biết nửa, bản thân tôi là gì?