NỬA NĂM 2024 LẠI SẮP QUA ĐI…
Thời gian trôi về những ngày cuối tháng 6,
Nửa năm sắp đi qua rồi nhỉ ?
Có ai nắm tay bạn trong khoảng thời gian ấy không ? Hay vẫn những đêm muộn một mình, một xe, một đường về.
Ngồi yên thì suy ngẫm lỗi của mình, nhàn rỗi đừng bàn luận chuyện người khác, đây là danh ngôn tu thân của người xưa, và điều này nên trở thành một phẩm chất cần có của chúng ta trong xã hội hiện đại ngày nay.
Nóng giận là bản năng, tĩnh lặng là bản lĩnh.
☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️☘️
Chúng ta dùng bốn năm trung học cơ sở chờ đợi ba năm cấp ba. Chúng ta dùng ba năm cấp ba đi mơ ước bốn năm đại học. Rồi lại dùng bốn năm đại học đi hoài niệm trung học bảy năm. Cuối cùng dùng trưởng thành đi tế điện thanh xuân.
☺️☺️☺️
Bạn biết là mình không giận được ai lâu bao giờ, bạn chỉ cần xin lỗi mình chân thành một câu là đủ. Bạn biết mình dễ dàng tha thứ, bạn chỉ cần đủ kiên nhẫn nghe mình phàn nàn vài câu là xong. Nhưng bạn đã không.
Bạn thừa biết chỉ cần đủ chân thành và kiên nhẫn, mình sẽ dễ dàng bỏ qua 25 cuộc gọi nhỡ, 2 tiếng đứng ngoài bến xe giữa sáng sớm lạnh tê người chờ bạn, bỏ qua cái lý do cỏn con ngớ ngẩn của bạn, bỏ qua sự vô tâm của bạn.
Bạn im lặng.
Và để mình chết chìm cơn cớ giận dỗi. Mình loay hoay với đống suy nghĩ, vật lộn với mớ cảm xúc tức giận đến đau lòng.
Giống như mình nhiệt tình yêu thương một ai đó hết lòng, đặt người ta lên vị trí thân thiết thứ nhất thứ hai. Người ta đặt mình ở thứ bét, thậm chí là vô cùng phiền phức. Mình cho đi tất cả còn bạn thoải mái đạp nó đi không thương tiếc.
Giận dỗi nhưng mình có là gì trong lòng họ đâu ? Cuối cùng cũng chỉ mình tổn thương.
Mình đúng là ngây thơ đến ngu ngốc.
Bạn biết là mình không giận được ai lâu bao giờ, bạn chỉ cần xin lỗi mình chân thành một câu là đủ. Bạn biết mình dễ dàng tha thứ, bạn chỉ cần đủ kiên nhẫn nghe mình phàn nàn vài câu là xong. Nhưng bạn đã không.
Bạn thừa biết chỉ cần đủ chân thành và kiên nhẫn, mình sẽ dễ dàng bỏ qua 25 cuộc gọi nhỡ, 2 tiếng đứng ngoài bến xe giữa sáng sớm lạnh tê người chờ bạn, bỏ qua cái lý do cỏn con ngớ ngẩn của bạn, bỏ qua sự vô tâm của bạn.
Bạn im lặng.
Và để mình chết chìm cơn cớ giận dỗi. Mình loay hoay với đống suy nghĩ, vật lộn với mớ cảm xúc tức giận đến đau lòng.
Giống như mình nhiệt tình yêu thương một ai đó hết lòng, đặt người ta lên vị trí thân thiết thứ nhất thứ hai. Người ta đặt mình ở thứ bét, thậm chí là vô cùng phiền phức. Mình cho đi tất cả còn bạn thoải mái đạp nó đi không thương tiếc.
Giận dỗi nhưng mình có là gì trong lòng họ đâu ? Cuối cùng cũng chỉ mình tổn thương.
Mình đúng là ngây thơ đến ngu ngốc.
Phải thất vọng nhiều lắm, mới có thể thôi không yêu nữa. Khi buông tay bất cứ ai, bạn chẳng thể nào đột nhiên đủ bình tĩnh và lí trí để điều khiển trái tim mình. Lòng người phải lâu dần mới trở nên nguội lạnh. Lá cây phải dần dần ngả vàng rồi mới có thể rụng xuống. Tất cả mọi chuyện đều cần có thời gian để đi đến hồi kết.
Mới chẳng mới, cũ chẳng cũ. Nắng mới, trời cũ, người cũ, chuyện mới. Chỉ mong được một năm yên bình có thể nhẹ cười như hoa rơi không còn thở dài gạt đi mọi chuyện, đôi tay run run, mắt liếc đưa qua kìm lòng nhìn người.
-Ngày mới thật vui vẻ nha ạ-