Con người đều như vậy sao, khi an ủi người khác thì toàn là đạo lý, còn bản thân gặp phải chút trắc trở liền không cách nào tự mình vượt qua. Đạo lý thì hiểu rõ, chỉ là tâm tư rối bời, tình cảnh quá trêu ngươi.
Hôm nay trời đẹp lắm nè, loa phường tự nhiên bật mấy bài nhạc xưa nghe đã ghê, bữa trưa nay mẹ nấu cũng ngon nữa. Thế nên cậu đừng đi có được không? Hãy tiếp tục sống vì những thứ nhỏ nhặt yên bình như thế được không?
Người ta giấu giếm rất nhiều thứ đằng sau ba chữ “không có gì” theo kèm một nụ cười vừa đủ. Cô đơn không phải không có ai lắng nghe, mà là không có ai thấu hiểu. Vì không ai hiểu được nên tốt nhất không nói ra, bận lòng người, buồn lòng mình.
Những năm sau đó tôi đã học được cách giấu nhẹm nỗi đau đi, bất kể là về tinh thần hay thể xác. Chỉ đơn giản, vào thời điểm tôi muốn nói ra nỗi đau của mình, thì không biết nói với ai, dần dà đã chẳng còn muốn bộc phát quá nhiều.
Trước đây tôi đã nghe về những người trút nỗi buồn qua chất kích thích. Sau này thì tôi biết đó mới là những người nghĩa khí hơn ai hết, bởi họ thà trút lên cơ thể mình chứ không trút lên đầu người khác.
Anh chẳng thèm bận tâm đến cái messenger của mình nữa. Khi nào rảnh, anh cứ ngủ cho đến khi chán thì thôi. Anh có thể đi ra ngoài mà chẳng cần mang theo điện thoại, khi về nhà cũng chẳng còn nhận được tin nhắn từ em nữa. Thiếu em, yên bình đến đau lòng.
Những lúc cảm thấy buồn tủi, lại ngồi xuống vuốt ve cái bóng của mình, dịu dàng nói với nó một câu: Xin lỗi mày nha, đi theo tao phải chịu nhiều khổ quá.
Tôi biết giữa tôi và em có một vài thứ nảy mầm, nhưng tôi không dám tưới nước, cũng không dám đi trồng, tôi sợ khi hoa nở sẽ không giống như những gì tôi đã nghĩ, hoặc có thể khi lớn lên cũng chẳng thể ra hoa.
Khi tôi đến cửa hàng tiện lợi, mở cửa giúp học sinh nọ, nghe được câu cảm ơn tôi đã vui trong 5 giây. Hôm nay mở mắt ra, là thứ bảy rồi, tôi lại háo hức được 10 giây.Cứ như thế cho đủ 5 phút mỗi ngày. Đấy là cách tôi giữa cho bản thân mình sống tiếp.
Tôi cứ nghĩ rằng, váy chỉ có thể mặc trong mùa hè, người lương thiện sẽ được Thế giới này đối đ��i tử tế, thế nhưng trưởng thành rồi tôi mới hiểu ra, mùa đông cũng vẫn có thể mặc váy, người lương thiện rồi cũng sẽ bị bỏ rơi.
Công việc không tốt, tình yêu không có, makeup không biết, hát hò không hay, mặt mũi không xinh, dáng người không đẹp, tiền bạc thiếu thốn. Tôi vẫn luôn tự hỏi: Rốt cuộc là điều gì đã chống đỡ tôi sống được nhiều năm như vậy.
Thế giới rộng lớn như vậy, người quen bên mình, thực sự là ít. Ít đến ly kỳ. Không biết những người khác sống thế nào.
Có lẽ cũng giống nhau. Một mình ra quán ăn cơm. Đi qua biển người mênh mông, lại tìm không ra người nói chuyện.