Dom post 1 tút biển Đề Gi & Vũng Bồi nữa rồi lên đường về với góc nhỏ: tráng tráng, phơi phơi và đóng gói #bataso bánh tráng gạo giòn, đặng giữa tuần này ra cảng lên đường đi Mẽo.
2 sấp nhỏ ở Tây Sơn: bé Vincent @duongvuong2803 và bé Roy @royalpham18 làm cực qué, thời tiết nóng qué, muốn điên khi thấy ngày nào Dom cũng gởi hình phơi 6 múi với biển xanh cát vàng và nhóp nhép ốc hải vị.
Test cái máy và tò mò vài cái nút. Công nhận mấy cái núm trên cần control lắc mượt thiệt luôn.
Mấy bé lằng X thấy biển quơ Dom đẹp hoang sơ như Maldives hông?
Để chiều mát mát, Dom lên ít clip lặn, các bé coi chơi nghen. Chớ giờ nóng qué, Iphone loading hem nổi.
Có người nói: “Đừng lấy núi biển làm xa cách, đừng lấy nhật nguyệt làm giới hạn.”
Nghĩ cũng chí phải!
Thiên hạ thì rộng lớn, núi thì cao tít chân mây, biển thì nghìn trùng bao la. Nhưng mà nếu trong lòng còn nhớ nhau, còn quý nhau, thì ngàn dặm cũng chỉ như một chuyến lên đường. Còn nếu lòng đã xa, thì ngồi đối diện nhau mỗi ngày cũng như cách cả một chân trời lạnh ngắt.
Hầu trẻ, Dom cứ tưởng xa nhất là cả ngàn cây số như Hà Nội với Sài Gòn. Đi rồi mới biết, xa hay gần không nằm ở quãng đường, mà nằm ở việc mình có muốn nhấc mông lên hay không? Người muốn gặp, sáng Quy Nhơn, chiều có thể ngồi uống cà phê Sài Gòn. Bạn bè tri kỷ lâu ngày không gặp, chỉ cần nâng ly là câu chuyện lại rôm rả như chưa từng xa cách.
Đời người chẳng qua là một cuộc du ngoạn lớn. Ta gặp người này ở một ngã ba, kết giao người kia bên bờ biển lạ, rồi cùng nhau đi qua những tháng năm đẹp nhất. Có người đồng hành một đoạn ngắn, có người đi cùng cả thanh xuân. Mỗi cuộc gặp đều là một cái duyên đáng quý.
Bởi vậy, chớ ngại đường xa. Núi cao thì vượt núi, biển rộng thì vượt biển. Đời người có bao nhiêu lần được gặp người mình quý, đến nơi mình thích và làm điều mình muốn?
Người xưa nói hay lắm:
“Hải nội tồn tri kỷ,
Thiên nhai nhược tỷ lân.”
Có tri kỷ trong lòng thì chân trời cũng hóa thành hàng xóm.
Một ngày nào đó, khi tóc đã điểm bạc, ngồi ngắm hoàng hôn buông xuống sau chân núi, điều khiến ta mỉm cười chắc chẳng phải là mình đã kiếm được bao nhiêu tiền hay đi được bao xa. Mà là nhớ lại những chuyến đi năm đấy, những người bạn năm ấy, những cuộc tương ngộ nói cười bên chai bia chill lạnh buốt và những lần chẳng quản ngại đường xa.
Thích ai thì gặp.
Quý ai thì tìm.
Muốn đi đâu thì quảy gánh lên đường.
Đừng chờ khi rảnh hơn, giàu hơn hay một ngày nào đó thuận tiện. Vì nhiều khi “một ngày nào đó” lại là ngày không bao giờ chợt đến như hôm nay.
Giữa đất trời rộng lớn này, điều đáng tự hào nhất không phải là ta đã đi qua bao nhiêu ngọn núi, vượt qua bao nhiêu cung đèo, biển cả, mà là trên những nẻo đường ấy vẫn có những người khiến ta vui vẻ vượt ngàn dặm để tương phùng.
Ấy mới là cái đẹp hào sảng nhất của nhân sinh. Viết dài rầu, để Dom dzô chòi xé thùng bánh tráng #bataso cho đoàn khách đã. Nẫu réo này giờ. Khổ qué!
Dom post 1 tút biển Đề Gi & Vũng Bồi nữa rồi lên đường về với góc nhỏ: tráng tráng, phơi phơi và đóng gói #bataso bánh tráng gạo giòn, đặng giữa tuần này ra cảng lên đường đi Mẽo.
2 sấp nhỏ ở Tây Sơn: bé Vincent @duongvuong2803 và bé Roy @royalpham18 làm cực qué, thời tiết nóng qué, muốn điên khi thấy ngày nào Dom cũng gởi hình phơi 6 múi với biển xanh cát vàng và nhóp nhép ốc hải vị.
Trên bờ kiểu sa mạc của Vũng Bồi nóng qué nóng. Lúc này mà còn 38o.
Mấy tháng nay ko còn dự trữ mỡ nên ông Trời ở Biển Đề Gi muốn lột da Dom rầu. Dom phải chui núp dưới lòng đại dương một tý. Tiện thể chơi với mấy pé pet mới quen dưới này. Đợi 2 ngày nay mà 2 mẹ con cá voi chưa về săn cá. Mấy bé làng X ngắm tạm mấy pet nho nhỏ này của Dom hen. Dễ thương lắm luôn.
Mùa hè rực rỡ và cuộc sống đẹp tươi.