Một khi đứng trước một cảnh tượng đẹp nào đó, tôi lại nhớ đến câu nói rằng: “Cuộc đời của mỗi con người, vốn dĩ không được đong đếm bằng vật chất hay thứ gì tương tự. Mà chỉ có thể đong đếm bằng những khoảnh khắc làm ta nín thở”.
Một chiều hoang hoải mùng 4, trước mắt không phải là ánh đèn hào nhoáng phố thị mà là ở cạnh có vài người bạn và có khoảng không vô t��n xung quanh.
Đó chắc chắn là khoảnh khắc đẹp nhất.
Sau khi thua cuộc trong chiến tranh thế giới thứ 2, nước Đức bị chia cắt thành Cộng hoà Liên bang Đức (Tây Đức), thuộc nhóm TBCN và Cộng hoà Dân chủ Đức (Đông Đức), thuộc phe XHCN. Dù theo hai hình thái chính trị khác nhau và đều hoang tàn sau chiến tranh, cả hai vẫn xây dựng được nền kinh tế hùng mạnh. Tây Đức trở thành nền kinh tế số 1 châu Âu còn Đông Đức là 1 trong những nền kinh tế phát triển nhất của phe XHCN, với trình độ công nghiệp và mức sống vượt nhiều nước Đông Âu. Có lần tui đọc một đoạn kể của Vladimir Putin về thời gian ông công tác ở Đông Đức, đại ý ông nói "tôi đến Đông Đức và ngạc nhiên là hàng hoá đầy ắp ở các cửa hàng. Với tôi lúc đó, Đông Đức không khác gì thiên đường".
Điều khiến nước Đức vượt trội chính là tính kỷ luật của người Đức. Tính này dường như đã ăn sâu vào văn hóa, cách giáo dục và nếp sống của người Đức qua nhiều thế hệ. Tui có lần đến Dresden, ấn tượng với cô lái taxi nói tiếng Anh như gió, dáng vẻ cao ráo cân đối. Cô nói tao lái taxi 30 năm, tiếng Anh giờ vẫn tự học phát âm để giống nhất với người bản xứ, phải học chăm chỉ để phục vụ khách tốt nhất chớ! Tui thấy ai cũng năng động khoẻ mạnh, hỏi thì cô taxi nói "ngoài giờ làm thì tụi tao thích đi gym. Nhà giàu thì lắp thiết bị tập gym trong nhà, nghèo như tao thì cỡ 5km đổ lại là tao chọn đi bộ. Nếu mày thấy một người béo phì trên đường, tao chắc chắn đến 99% đó là 1 người vừa mới nhập cư. Nhà hàng quán ăn ở Đức, rửa bát dĩa rất khoẻ vì người ta ăn đến miếng cuối cùng, không lãng phí dù 1 lá rau!".
Tui nói mai tui cần ra ga sớm, cỡ 4h30 thì cô đi được không. Cô ấy nói được chứ, hẹn với mày thì tối nay tao sẽ ngủ sớm. Sáng hôm sau tui dậy, 4h15 xuống trả phòng, thấy nhân viên khách sạn đã đứng làm việc chỉnh tề. Đúng 4h30, xe cô taxi đã có mặt tại trước sảnh khách sạn. Cô sẵn sàng đưa tui ra ga chỉ với mức giá 14 EUR trong khi trời còn tối tù mù và rét căm căm làm tui thật sự nể phục, vì 14 EUR là một cuốc xe có giá tr�� không lớn ở Đức. Trước đó, bên Hungary, bên Séc, bên Bulgari, tui cũng thử hỏi vậy mà họ lắc đầu, nói "too early", tức sớm quá, họ mắc ngủ.
*Trong hình là đậu xe của công nhân ở Cộng hoà Dân chủ Đức năm 1978.
**Phút nhìn lại mình: mình có tính kỷ luật không? Mình có muốn con cháu mình giống mình không? Vì làm phụ huynh hay làm sếp, đơn giản chỉ là làm gương.
Bài tuần này đúng là rất thú vị! 😄
Không biết có bạn nào giống mình không, đọc trẹo cả miệng, khản cả cổ, Nhưng chính những lúc như vậy lại khiến mình cảm nhận rõ là mình đang tiến bộ từng ngày.
今天很好,明天也很好。大家一起学汉语,一起加油。祝大家快乐!