Thấy nhiều bạn bè người Việt theo dõi mình, tôi muốn chia sẻ một vài kinh nghiệm khi giao tiếp với người Việt. Từ năm 2001 đến 2003, khi tôi làm nghiên cứu tại Trung tâm Y tế Texas ở Houston, nhiều kỹ thuật viên trong khu nuôi động vật là người Việt. Họ không nói nhiều vì tiếng Anh không trôi chảy. Tuy nhiên, có một người đàn ông trung niên rất giỏi giang, nhanh trí, nói tiếng Anh rất tốt và thích trò chuyện. Một ngày nọ, tôi trò chuyện với ông ấy và biết được rằng ông ấy vốn là một sĩ quan hải quân Nam Việt Nam. Trước khi Sài Gòn được giải phóng, Hải quân Mỹ hứa sẽ đưa ông sang Mỹ, nhưng cấp dưới của ông không thể đi cùng. Ông kể rằng sau khi nhập ngũ, cha ông luôn dạy ông không được hèn nhát bỏ rơi đồng đội. Vì vậy, ông đã từ chối lời mời của quân đội Mỹ, chỉ đưa gia đình đi còn bản thân ở lại để thụ án. Quả nhiên, sau khi Sài Gòn được giải phóng, ông và các cấp dưới đã bị bỏ tù chín năm. Sau khi được thả, ông và nhiều sĩ quan, binh lính Nam Việt Nam khác đã được đưa đến Hoa Kỳ theo một chính sách đặc biệt của Mỹ. Sau khi nhận được công việc kỹ thuật viên tại cơ sở chăm sóc động vật ở Trung tâm Y tế Texas, ông đã giới thiệu một số cấp dưới cũ của mình cho công ty. Những kỹ thuật viên trầm lặng này đều là cấp dưới cũ của ông từ Hải quân Nam Việt Nam. Mặc dù họ nói tiếng Việt, tôi vẫn cảm nhận được sự quan tâm sâu sắc của ông dành cho các đồng nghiệp cũ. Tôi rời Houston ngay sau đó, và thật đáng tiếc, tôi đã quên tên ông. Tôi nhớ lần cuối cùng tôi gặp ông là khi ông đến chào tạm biệt. Hóa ra, nhờ sự siêng năng và kỹ năng giao tiếp tốt, ông đã được chuyển từ cơ sở chăm sóc động vật lên vị trí quản lý. Tôi đặc biệt vui mừng cho ông. Thật hiếm có người nào lại có phẩm giá và lòng trung thành như vậy; một nhân cách cao thượng như thế sẽ không bao giờ lung lay trong bất kỳ hoàn cảnh nào.
看到这么多越南朋友关注我,我来讲讲和我越南人打交道的一些经历。2001-2003年我在休斯顿德州医学中心做研究工作的时候,实验动物房里很多技术员都是越南人,他们因为英文不是很流利而话不多。不过有一个中年男子干活很利索、反应很快、英语也很好而且喜欢交谈,有一天我和他闲聊起来才知道,他原来是南越的海军军官,西贡解放前夕,美国海军答应带他去美国,但是他的部下不能一起去。他说他参军后,父亲一直教育他绝不能贪生怕死、丢下同伴自己逃跑,于是他拒绝了美军的邀请,只是把家属送走,自己留下来坐牢。果然,西贡解放后,他和部下一起被关进监狱长达9年,出狱后他和部下等诸多南越官兵被美国的一项特殊政策接到美国。他在德州医学中心得到这个动物房技术员工作后,就把自己以前的好几个部下也介绍了进来,那些话不多的技术员都是他原来在南越海军的部下,虽然他们之间说越南语,但我能感觉到他对那些曾经的部下非常关照。我后来很快就离开了休斯顿,很遗憾我忘记了他的名字,我记得最后一次和他打交道是他来跟我道别,原来他因为工作勤奋、交流能力强,他被调离动物房升迁到管理岗了,我特别为他高兴,一个人能做到如此体面和仗义真不容易,这样高尚的品格在任何环境下都不会差的。