Nơi tổng hợp rất nhiều câu chuyện hay từ các tác giả nổi tiếng trên mạng. Rất phù hợp để mọi người giải trí sau một ngày mệt mỏi...Mong được mọi người ủng hộ
Sau khi gặp lại bạn mình, Thúy Anh đã kể hết mọi việc cho bạn nghe và lời khuyên của cô bạn Trâm cho Thúy Anh là gì...Tiếp theo như thế nào mời các bạn đón đọc phần tiếp theo
Con Điếm - Tác Giả Trường Lê.
#doctruyendemkhuya#Truyện_tâm_lý_xã_hội #Con_điếm
Chap 6 : Tìm Người Yêu -P1
Sáu mở to mắt nhìn thấy đang chạy lại chính là cô bạn cùng làng, gã xe ôm choáng váng lồm cồm bò dậy rồi vừa chạy vừa chỉ tay vào người đàn ông chửi bới. Trâm chạy đến chỗ Sáu hỏi :
-- Có sao không..? Xin lỗi tại đường tắc nên đến hơi muộn. Có bị nó làm gì không.?
Sáu nhìn Trâm suýt thì bật khóc, vừa rồi cô rất sợ. Người đàn ông kia nhặt cái balo lên rồi nhìn Sáu cười :
-- May mà bọn này đến kịp nhé.
Sáu nhận ra ngay đó chính là giọng người đàn ông trong điện thoại tối ngày hôm qua. Sáu rón rén đưa tay đỡ lấy cái balo nhưng không dám ngẩng mặt lên nhìn. Bởi khi thấy hai người này ở đây cô tưởng tượng ngay đến cái thứ cứng như que củi, rồi cả những tiếng rên đầy dâm dục của Trâm.
Sáu lắc đầu rồi hỏi Trâm :
-- Ai đây..?
Trâm cười :
-- Là bạn trai tao đấy , nhìn có oách không..? Cao to đẹp trai, cỡ thằng kia ảnh đấm một đấm là cả họ gọi nhau ra đây nhặt răng không kịp. Hôm nay ảnh chở tao đi đón mày đó. Oto đỗ ngoài kia….Thôi đi, đi về nhà tao rồi nói chuyện.
Bước vào trong nhà Sáu thấy bên trong khá bừa bộn, có lẽ do sống một mình nên Trâm cẩu thả, nhưng Trâm nói đúng bên trong nhà thứ gì cũng có , tivi , tủ lạnh, quạt máy….bàn ghế, đủ cả. Những thứ này chỉ nhà nào giàu ở dưới quê mới dám sắm. Ngay như nhà cậu Tư của Sáu có con đi lao động nước ngoài cũng chả dám mua cái tivi to như của Trâm.
Vừa ngắm nhà vừa ngồi xuống ghế, Sáu lấy cái gối đệm đặt tựa lưng, vừa lôi ra thì Sáu nhìn thấy ở dưới tấm đệm là cái cooc xê màu đen , viền ren được để dưới đó. Trâm che miệng cười rồi bảo :
-- Thôi ngồi tạm, nước đây uống đi. Mà nói xem mày bảo có chuyện gì..?
Sáu lúc này mới chợt nhớ ra lý do mình ra Hà Nội, nhìn Trâm cô khóc nức nở, Sáu khóc to đến mức Trâm cũng không hiểu do mình đã làm sai điều gì mà lại khiến Sáu khóc ghê gớm đến vậy , dỗ mãi , khóc mãi cuối cùng Sáu hai tay ôm bụng nhìn Trâm nói :
-- Bay ơi, tao…..tao….có…...mang rồi….Hức hức….
Trâm cứng họng không nói được lời nào, sau mấy phút định thần lại rồi hỏi :
-- Bay có thai, nhưng sao lại có thai...À mà quên, ngủ với trai thì mới có thai...Nhưng là của thằng nào..?
Sáu rấn nước mắt :
-- Là của anh Thông con nhà bà Bành có cái quán nhậu to nhất làng mình ấy.
@LuckyStudent02 Lucky phân tích xu hướng tốt mà, chỉ là ai k đủ kiên nhẫn thì đành chịu thôi. Còn đã là dự báo thì có đúng có sai chứ dự đúng 100% thì bán nhà đi all in rồi chứ cần j đầu tư :))
Sau mấy ngày nghỉ thì em đã trở lại và mang em Thúy Anh trở lại với độc giả. Nhân tiện cũng đã hết bị chột nên nếu các ae muốn giao lưu 🐶🐱🦊thì cứ inbox 1 đổi 1 nha :)
Tạm gác lại gã người yêu đểu qua một bên Thúy Anh đã bắt đầu cuộc sống mới ở nơi thành phố ...Tiếp theo như thế nào mời các bạn đón đọc phần tiếp theo
Con Điếm - Tác Giả Trường Lê.
#doctruyendemkhuya #Truyện_tâm_lý_xã_hội #Con_điếm
Chap 7 : Hà Nội...-P1
Bước vào trong phòng ngủ của Trâm, Sáu thấy quần áo mối nơi vứt một bộ. Lấy chân hất hất những bộ quần áo dưới đất sang một bên, Trâm tiến tới tủ rồi mở ra trong cái nhìn ngưỡng mộ của Sáu. Bên trong nào là váy, áo , đầm xòe, các kiểu. Chật kín một tủ, bảo làm sao mà Trâm mặc xong vứt ngổn ngang vẫn có quần áo mặc.
Trâm lôi tay Sáu vào đứng trước gương rồi lấy ra một chiếc váy rất xinh, chiếc váy hoa màu sắc nhẹ nhàng, ướm ướm vào người Sáu, Trâm trầm trồ :
-- Òa, đẹp chưa kìa….Mặt bay nó ngây thơ, dễ thương mặc kiểu váy tiểu thư bánh bèo này chuẩn không lệch đi đâu được. Mặc luôn cái này nhé, lát tao lấy cho đôi hài nữa là chu choa, chết mấy thằng hám gái mất thôi.
Sáu bẽn lẽn :
-- Nhưng tao thấy nó cứ sao sao ấy, ở dưới quê mặc áo dài , quần dài đi làm nó quen rồi, giờ mặc váy nhìn nó không hợp mắt.
Trâm chép miệng :
-- Dưới quê, dưới quê...Đấy là dưới quê chứ có phải có phải ở đây đâu. Người bay đã đẹp rồi mà lụa còn đẹp nữa thì quá tuyệt vời. Bảo sao thằng chó chết kia nó chẳng xơi tái.
Vừa nói Trâm vừa đưa tay lột chiếc áo phông đã sờn đường chỉ trên người Sáu xuống. Chiếc áo được cởi ra Trâm càng ngỡ ngàng hơn trước vẻ đẹp không tì vết của cô bạn cùng quê. Khuôn ngực tròn, đầy đặn trắng muốt, mơn mởn đúng với độ tuổi thanh xuân của một cô gái. Mặc dù cũng là phụ nữ với nhau nhưng nhìn Sáu, Trâm cũng còn thấy mê. Trâm xuýt xoa :
-- Cơ thể gợi dục thế này thì thằng nào nó chẳng chết. Nhưng khuôn mặt lại thánh thiện, đúng là ngây thơ vô số tội. Tao mà là đàn ông chắc tao cũng xin chết để được một lần vùi mặt vào bộ ngực gợi cảm kia quá.
Sáu nghe vậy càng đỏ mặt hơn, nhưng nhìn mình trong gương cô cũng hãnh diện với những đường cong gợi cảm, những đường cong chết người đó bao năm qua cô chỉ dám cho một mình Thông nhìn thấy. Ẩn giấu sau lớp quần áo xấu xí kia ít ai ngờ bên trong đó lại chứa đựng một cơ thể quyến rũ đến chết người như vậy. Khoác lên mình chiếc váy của Trâm cô càng thấy mình trở lên xinh đẹp. Sống gần 20 năm trên đời đây là lần đầu tiên cô được mặc một chiếc váy đẹp như thế. Trâm mỉm cười :
-- Tao tặng mày cái váy này luôn đó , giờ tao cũng không mặc được nữa. Cho bay luôn, công nhận càng nhìn càng xinh. Phí cả của giời….Thôi đi tao chở đi dạo phố rồi ăn uống. Không cần phải nghĩ đến thằng đó nữa, ngày mai tao sẽ dò hỏi cho mày. Nói thế thôi chứ ở đây tao hơi bị cứng đấy..
Sáu gật đầu, bụng cô cũng bắt đầu sôi lên vì đói, cả một ngày mới ăn được mỗi cái bánh mỳ, hộp sữa. Cả hai chở nhau trên chiếc xe SH của Trâm trên đường phố Hà Nội choáng ngợp những ánh đèn khi mà bóng tối bắt đầu buông xuống. Trên một con đường rơi rụng những cánh hoa nhỏ lốm đốm màu trắng bé xíu, Sáu hit một hơi thật mạnh rồi hỏi Trâm :
-- Mùi gì mà hắc thế nhỉ..?
Trâm đáp :
-- Hoa sữa đó , loài hoa đặc trưng của Hà Nội, quê mình không có đâu. Nhưng ngửi lâu thì kinh dị, khó chịu lắm, điếc hết cả mũi.
Hoa sữa..? Lần đầu Sáu được nghe thấy tên loại hoa này, cũng là lần đầu Sáu được ngửi mùi thơm đặc trưng của loại hoa này. Cô đoán có lẽ do những cánh hoa nhỏ màu trắng rơi phủ mặt đường nên nó được gọi là hoa sữa. Nhưng cô không thấy cái mùi nó kinh dị như lời Trâm nói, hoặc có thể do cô lần đầu ngửi thấy, hoặc cũng có thể cô có khứu giác hơi khác người mà cô lại thấy mùi hoa sữa ngọt dịu, rất đặc biệt.