Học ghép nhạc, học nói, ghép video, làm capcut. Hơi chậm nhưng mà giờ mình làm được rồi nè, nhanh hơn, mượt hơn tí tí, tự chấm điểm bản thân 9 điểm nổ lực. Cũng nhờ năng lượng tích cực từ cộng đồng X và sự đôn đúc mỗi ngày qua những bài viết của Dượng mà giờ U40 bắt đầu thêm mỗi ngày với tiếng Trung. Biết ơn và trân trọng tất cả mọi người trong cộng đồng X thân thương.
Hôm qua thấy bé Ben @TNhat9999 đăng bài nói anh hàng xóm đổ nợ, bé sẽ tìm sinh kế giúp anh ấy, kèm đăng 1 bài về nước mắm làng chài. Rồi tui thấy Ben live stream, khi tui vừa vào còm thì bé lập tức xuống live, không ai kịp coi bé vừa live cái gì. Đó không phải là giúp. Mình chỉ có thể bán hộ 1 -2 lần, không lẽ đăng bán giùm miết? Thương trường như chiến trường, người ta nhấn mạnh ở đây là sự "thao tài mưu lược" của người kinh doanh. Cũng là lấy hạt cà phê rang lên rồi xay ra đóng gói, thì trước chú Vũ Trung Nguyên, ở Ban Mê và Pleiku, có hàng trăm hộ đã làm từ thời Pháp thuộc. Nhưng chú ấy mới ra thập niên 90 đã chiếm lĩnh thị trường. Vì chú ấy có trí, dù sao vẫn là sinh viên trường Y, có đầu vào cao. Người có trí khi tập trung làm cái gì thì cái đó cũng sẽ số 1 - số 2 - số 3.
Trở lại chuyện bé Ben, nếu mình chỉ chụp sản phẩm và đăng lên, hỏi ai mua không, thì giống như chị tiểu thương bày hoa quả trước nhà, ai ngang qua thấy thì mua. Vậy thì cần gì học hành? Mình đăng vậy thì chỉ có thể bán cho người ủng hộ, mà ủng hộ thì 1-2 lần, KHÔNG BỀN VỮNG vì không là nhu cầu. Đó là lý do nhiều business dẹp tiệm sau 1 thời gian "bỏ phố về quê", người ta thấy thương ủng hộ, rồi doanh thu doanh nghiệp dựa trên sự ủng hộ. Kêu gọi sự ủng hộ không nên là chiến lược marketing, DN đâu phải tổ chức từ thiện đâu. Ví dụ đơn giản như chuyện bạn Ben hôm qua, mình sẽ HỌP với anh Tí và đồng đội để triển khai như sau:
- Lập FB, fanpage, tik tok cho anh, hướng dẫn anh làm vài lần để anh có thể tự đăng, tự bán. Anh không làm được thì nhờ vợ, nhờ con anh... Giờ ai biết chữ đều có thể làm được cả. Chứ mình đăng bán rồi chuyển tiền cho anh thì có ý nghĩa gì?
- Mỗi lần đăng bán thì viết bài, nhờ Grok hay ChatGPT sửa content cho nó mượt, không lỗi chính tả, không lỗi trình bày, ngắn gọn trọng tâm. Mình lên plan sẽ đăng bao nhiêu bài, nói về đề tài gì đó độc giả tưởng là không giống nhau nhưng thực chất chỉ có 1 nội dung là "nước mắm", "mua hàng đi". Dự kiến giúp anh tới khi nào thì để anh tự bơi.
- Khi mở radio hay live stream thì cần huy động hết các quan hệ mình vào tương tác, còm để đẩy lên, bên FB lẫn bên X đều vậy. Chứ đâu có live tuỳ hứng, rồi xuống live tuỳ hứng, ai coi thì coi, không có kế hoạch nên nói 5 phút hết biết nói gì. Mình ở nơi đó, có nhiêu thứ cần show cho ng ta coi, từ đầu vào, quá trình sx, đầu ra, cảnh làng chài, lối sống địa phương, người dân chợ, phỏng vấn xyz...thú vị vô cùng nếu mình khai thác.
- Giỏi nữa thì làm clip hài hước, ví dụ truy tìm Long Diên Hương trên bãi biển chẳng hạn,...để viral.
- Quan trọng vẫn là kênh phân phối. Unilever khi họ vào VN từ năm 1995, doanh số chỉ có 10 triệu đô, năm 2002 lên đến 240 triệu USD, còn năm 2009 thì chiếm 1%GDP của VN. Cty này chiếm lĩnh thị trường vì toàn tuyển SV có trí vô làm. Họ tổ chức kênh phân phối độc quyền với những tập đoàn chuyên phân phối, sale đến tận các cửa hàng tạp hoá ở vùng quê. Về SP thì có đủ loại, cao cấp như Dermalogica, .., trung cấp có Dove, Clear, Sunsilk, Knorr, Vaseline..., bình dân thì có P/S, Lifebuoy, OMO, trà Lipton, Sunlight, CloseUp...Có cả đóng gói bịch dầu gội nhỏ dùng 1 lần cho người đi du lịch.
- Mình làm gì thì cũng phải toàn tâm toàn ý vô. Ví dụ mình giúp 1 người bán hàng thì cũng tạo cho họ 1 cái cần câu (kênh/mạng XH), chỉ họ cách câu (mình thị phạm vài lần cách viết bài, đăng hình, live,...), rồi để họ tự nhận đơn, tự đóng gói, tự giao...
Người Việt mình giỏi chơi cờ, cờ tướng lẫn cờ vua. Đó là lúc động não, đi chục nước trong đầu mình trước. Ví dụ mình đi con xe, xong đối thủ sẽ đi con gì, tất cả đều phải nằm trong kế hoạch của mình, trừ trường hợp người kia thông minh quá, đi bất ngờ quá, không nằm trong dự toán của mình thì lúc đó mình động não đổi phương án đi con khác. Mà đó chỉ là 2 người chơi thôi, thương trư���ng thì có hàng vạn người chơi trên vạn vạn bàn cờ, quân cờ vô cùng vô tận chứ không chỉ có xe pháo ngựa.
*Chọn buôn bán làm ăn phải có trí nhen các bé, không có trí thì làm tiểu thương cò con qua ngày thôi. Buôn bán cầu may, cúng kính suốt, đốt vía đốt phong long miết, mà có được bao nhiêu đâu.
Thời tiền sử, con người no bụng bằng cách hái lượm, hái trái từ cây thấp và lượm quả rơi dưới đất (giống khỉ). Có lần cháy rừng do sét đánh, nhiều con gà bị lửa đốt chín, con người thấy thịt thơm ngon nên từ đó bắt đầu biết ăn thịt BBQ. Để có thịt nướng, đàn ông hàng ngày sẽ đi săn bắn, đàn bà và trẻ con thì hàng ngày ra ngoài hái lượm, tối về hang.
Sau thấy hái lượm không ổn định, lúc được lúc không, được thì ăn không hết, không thì đói xanh mặt nên con người biết trồng trọt, ban đầu là ăn rồi ném hạt xuống, hạt mọc lên cây. Rồi săn bắn nhiều về ăn không hết thì nhốt lại, dẫn tới hành động "thuần dưỡng, chăn nuôi". Trồng trọt và chăn nuôi chính lao động, còn săn bắn và hái lượm thì chỉ là bản năng, con vật khác cũng có (hổ săn mồi, khỉ hái quả...). Nhờ có lao động mà não con người phát triển mạnh mẽ, thành như ngày hôm nay.
Lược sử loài người thời cổ đại đơn giản vậy á. Hái lượm thì chỉ 1 người làm, sáng thức dậy ra ngoài hang, coi cây nào có trái thì leo lên hái, coi có quả nào rụng thì lượm về ăn. Nhưng giai đoạn săn bắn thì phải có đồng đội, đuổi 1 con gà nhỏ cũng phải 2 người, 1 rượt, 1 dí, có sự phối hợp thì mới bắt được. Săn hươu nai trâu bò thì phải cả chục người, có vũ khí, có chiến thuật, có mưu mô...chứ không dễ tới bắt. Bắt được xong thì chia phần cho nhau.
**Làm ăn bây giờ cũng y chang vậy, nếu các bé mình ên làm (Một Mình Tao Company Limited hay Hộ Kinh Doanh), thì là đang HÁI LƯỢM, đủ ăn qua ngày. Còn rủ thêm người mà chỉ dừng lại ở người trong nhà cùng làm (Vợ Chồng Em Company LTD) thì là SĂN BẮN nhưng quy mô đơn giản, chồng đuổi vợ dí bắt được con gà con vịt. Muốn săn trâu bò hươu nai ở rừng xa, thì phải huy động lực lượng đông đảo, phải lập team với nhau mà làm. Có chiến lược, có mưu trí, có sự ăn chia.
***Các bé còm nhận thức của mình sau bài viết này, mình đang kiếm tiền ở quy mô hái lượm hay săn bắn? Nếu săn bắn thì đang hên xui tìm gà vịt đi lạc hay tổ chức thành đội nhóm lớn để săn thú hoang rừng xa?
Sau sinh nhìn lại mình mà hoang mang nhẹ, nên giờ mình đang trên đường tìm lại vóc dáng, tinh thần và sức khỏe đã thất lạc giữa tã sữa và những đêm mất ngủ. Hành trình này đòi hỏi kỷ luật từng chút: Ăn uống chừng mực, ngủ sớm hơn, tập đều hơn. Không cần hoàn hảo, chỉ cần bền. Mỗi ngày cố 1% thôi, rồi sẽ thấy mình mạnh mẽ, tươi tắn và tự tin trở lại.
Gom hết phần lớn tất cả quần áo của 3 mẹ con, mọi người cần gấp, cho con vào ngủ là mình ra soạn và phân loại nhanh trong vòng 1 tiếng để nhanh nhanh kịp gửi đến tay bà con. Mình vẫn còn may mắn có chỗ ở, chỗ ngủ ấm cúng, đồ ăn thức uống, áo quần có thể mua được bất cứ lúc nào. Cùng nhau vượt qua khó khăn n��y nhanh, yêu thương tất cả mọi người ❤️.