Video này không phải để kiếm view
Đây là video nói về kĩ năng thoát hiểm khi xe ô tô lao xuống nước, ao, hồ của anh bên Trung Quốc làm.
Rất nhiều vụ thương tâm đã xảy ra khi rơi vào trường hợp như vậy, vì thời điểm đó k có nhiều thời gian để xử lí.
Mình đã xem hết video và thấy nó rất hữu ích. Mình nghĩ mn nên xem để có kinh nghiệm cho bản thân khi gặp phải trường hợp như vậy.
VIỆT NAM LIỆU CÓ VỠ BONG BÓNG BẤT ĐỘNG SẢN?
Đây là câu hỏi đang được rất nhiều bên đặt ra. Các chuyên gia trong nước thường lập luận rằng thị trường sẽ không thể vỡ vì mức độ đô thị hóa ở Việt Nam còn thấp, và điểm khác biệt hiện tại chỉ là phân khúc giá thấp vẫn chưa được khai thác. Từ đó, họ khuyến nghị thay vì hạn chế đầu cơ, Nhà nước nên tập trung phát triển phân khúc này thay cho phân khúc cao cấp.
Tuy nhiên, đây thực chất chỉ là những góc nhìn định kiến và ngụy biện của giới chuyên gia, bởi bản chất của thị trường không hề đơn giản như vậy.
Muốn có một thị trường giá rẻ thì chi phí đầu vào bắt buộc phải rẻ. Nhưng để có được quỹ đất rẻ, Nhà nước phải có kế hoạch tích lũy và gom đất từ rất lâu trước đó như cách Singapore đã làm. Ủy ban Phát triển Nhà ở Singapore (HDB) đúng là đôi khi thu hồi đất với giá thấp hơn thị trường, nhưng ngay sau đó, chính họ lại tái đầu tư để xây dựng nhà ở công và bán lại cho chính người dân (bao gồm cả những người từng bị thu hồi đất). Với một khung pháp lý ổn định, minh bạch và được áp dụng nhất quán trong nhiều thập niên, kết quả là hiện nay có hơn 80% dân số Singapore đang sinh sống trong các căn hộ HDB.
Trong khi đó tại Việt Nam, do áp lực chạy đua tăng trưởng GDP nhưng dòng vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI) lại không đủ sức kéo, nền kinh tế buộc phải phụ thuộc nặng nề vào bất động sản để bơm tín dụng. Cách thức Nhà nước thu hồi đất rồi bán rẻ lại cho các tập đoàn thân hữu có phe cánh khá tương đồng với mô hình của Trung Quốc thời kỳ trước. Hệ quả là để có thể liên tục xả hàng, thị trường phải dựa vào dòng vốn đầu tư cơ, từ đó đẩy giá nhà đất lên cao chót vót và triệt tiêu hoàn toàn cơ hội khai thác quỹ đất giá rẻ.
Đó là chưa kể những quỹ đất được gọi là "giá rẻ" thường nằm ở vị trí xa tít tắp. Trong bối cảnh hạ tầng giao thông công cộng gần như không có, việc người dân sinh sống và di chuyển đi làm hằng ngày trở thành một nỗi khổ trần ai. Với mức giá nhà dù chỉ từ 1 đến 2 tỷ đồng, nhưng nếu thu nhập của gia đình lên tới cả mấy chục triệu mỗi tháng thì việc mua nhà này cũng chẳng khác gì một hình thức đi thuê dài hạn, không biết đến bao giờ mới dứt nợ.
Tính đến quý I/2026, giá căn hộ tại Hà Nội đã tăng vọt lên mức khoảng 100 triệu đồng mỗi mét vuông. Một người mua nhà trung bình hiện cần tới 30,2 năm thu nhập để có thể sở hữu một căn hộ, tăng mạnh so với con số 23,5 năm của chỉ ba năm trước đó. Chỉ số giá nhà trên thu nhập tại Hà Nội hiện đã đạt mức 18,3 lần, vượt qua cả các thành phố đắt đỏ như Seoul, Tokyo và Singapore.
Đặc biệt, trong bối cảnh mặt bằng lãi suất bắt buộc phải duy trì ở mức cao do hệ thống ngân hàng thiếu hụt vốn và phải tập trung đảo nợ để giải cứu đám "cổ cồn trắng" tại các tập đoàn bất động sản lớn như Vingroup, Sun Group..., thì ngay cả nhà ở xã hội cũng không còn rẻ nữa.
Thậm chí, giá nhà ở xã hội cũng đang ghi nhận mức tăng chóng mặt. Mặt bằng giá sơ cấp mới tại Hà Nội hiện phổ biến ở mức 25 - 29,4 triệu đồng/m², còn tại TP.HCM dao động khoảng 20 - 25 triệu đồng/m², cao hơn hẳn so với giai đoạn 2023 - 2024. Theo Hội Môi giới Bất động sản Việt Nam (VARS), với mức giá trung bình khoảng 1,5 tỷ đồng cho một căn hộ diện tích 60m², một hộ gia đình dù có mức thu nhập chạm kịch khung xét duyệt (40 triệu đồng/tháng) vẫn phải tiết kiệm ròng rã khoảng 10 năm mới có thể mua được, và con số này còn chưa tính đến chi phí vay ngân hàng.
Trên thị trường thứ cấp, mức tăng trưởng còn gây sốc hơn nhiều. Điển hình như dự án HQC Bình Trưng Đông (TP.HCM) đã tăng từ 18 - 22 triệu đồng/m² lên đến 45 triệu đồng/m² chỉ sau hơn 5 năm; dự án Topaz Home tăng từ 13,8 triệu đồng/m² lên khoảng 36 triệu đồng/m² sau 10 năm; và một dự án khác thậm chí đã tăng gấp 3 lần chỉ sau 7 năm.
Đối với phân khúc căn hộ cho thuê mà giới chức trách liên tục lên truyền thông kêu gọi thúc đẩy gần đây, thực tế lại càng bộc lộ rõ bản chất dân túy và mang tính tuyên truyền. Lợi suất cho thuê căn hộ gộp tại Hà Nội hiện chỉ còn khoảng 3%, và tại TP.HCM là khoảng 4%. Trong khi đó, lãi suất tiền gửi tiết kiệm kỳ hạn 12 tháng đang dao động quanh mức 5,5% mỗi năm, thậm chí có ngân hàng còn lên tới 6 - 7% tùy từng thời điểm. Điều này đồng nghĩa với việc mang tiền đi gửi ngân hàng vừa sinh lời tốt hơn, vừa tránh được rủi ro đứt gãy dòng tiền so với việc bỏ vốn xây nhà cho thuê. Đó là còn chưa tính đến trường hợp nếu phải dùng đòn bẩy tài chính để đầu tư thì người cho thuê nắm chắc phần lỗ.
Vì thế, những lời diễn giải về dư địa phát triển của phân khúc giá rẻ kia thực chất chỉ là một bài văn ngụy biện nhằm ru ngủ dư luận.
BONG BÓNG KHÔNG THỂ VỠ VÌ NHƯ THẾ CỘNG SẢN VIỆT NAM SẼ TOANG
Trong ngắn hạn, khả năng xảy ra một cú sụp đổ mang tính đột ngột kiểu Evergrande — nơi thị trường đóng băng tức thì và hệ thống ngân hàng bị chao đảo chỉ trong vài quý — là rất thấp. Lý do là bởi chính bộ máy Nhà nước sẽ không cho phép kịch bản đó xảy ra và đang tận dụng mọi công cụ trong tay để ngăn chặn.
Thứ nhất: Mục tiêu tăng trưởng cao do Tổng bí thư Tô Lâm đặt ra hướng tới việc đưa Việt Nam trở thành nước có thu nhập cao vào năm 2045, đòi hỏi nền kinh tế phải đạt tốc độ tăng trưởng GDP hai con số ngay trong những năm tới. Đây là yếu tố cốt lõi giúp duy trì tính chính danh chính trị duy nhất của Đảng.
Thứ hai: Đây là một vấn đề chính trị cực kỳ nhạy cảm khi thành tích kinh tế gắn liền trực tiếp với uy tín của giới lãnh đạo. Trong bối cảnh các tập đoàn bất động sản quy mô khổng lồ như Vingroup và Sun Group đang đồng loạt triển khai hàng loạt dự án, việc siết chặt tín dụng đột ngột có nguy cơ làm thị trường sụp đổ, đẩy nợ xấu tăng vọt và gây bất ổn kinh tế diện rộng. Đây là kịch bản mà giới lãnh đạo muốn né tránh bằng mọi giá sau khi đã chứng kiến và quan sát bài học nhãn tiền từ cuộc khủng hoảng bất động sản tại Trung Quốc.
Nói cách khác, đây hoàn toàn không phải là một thị trường đang an toàn, mà là một thị trường đang được cố tình nâng đỡ bằng mọi biện pháp, vì cái giá của việc để nó tự điều chỉnh được coi là quá đắt về cả mặt chính trị lẫn kinh tế. Điều này lý giải vì sao ngay cả khi các chỉ báo rủi ro cùng lúc xấu đi, các chính sách ban hành lại đi theo hướng nới lỏng dòng vốn thay vì siết chặt lại.
NHƯNG CÁI GIÁ PHẢI TRẢ LẠI DO DÂN LÃNH
Để phục vụ cho nhiệm vụ giải cứu thị trường đó, chính quyền đã phải đẩy mạnh đầu tư hạ tầng quá mức, đi kèm với hàng loạt biện pháp phá vỡ cấu trúc an toàn của hệ thống tín dụng, chẳng hạn như việc bỏ giới hạn hạn mức (room) cho 18 dự án mang tính "lan tỏa".
Nhưng thực tế đằng sau là gì?
Đối với 5 tuyến đường sắt đô thị (metro) tại Hà Nội, chính quyền sẽ thực hiện thu hồi đất rồi tiến hành đấu giá để lấy tiền chi trả cho Vingroup. Trong khi đó, bản thân lộ trình của các tuyến metro này lại bị bẻ cong đi rất nhiều để chạy qua và phục vụ cho các đại đô thị của riêng Vin. Chính phủ thay vì lấy đất giá rẻ để phục vụ dân sinh và xây dựng nhà ở giá thấp như những lời tuyên truyền, thì lại dùng chính công cụ đó để làm giàu cho đám "cổ cồn trắng" dưới trướng.
Còn đối với APEC, đây thực chất chỉ là một hội nghị diễn ra ngắn ngày. Việc đổ nguồn lực đầu tư quá nhiều vào Phú Quốc có ý nghĩa gì khi vấn đề cốt lõi của hòn đảo này là chi phí dịch vụ đã trở nên quá đắt đỏ? Thậm chí, một người dân ở Sài Gòn bay ra Phú Quốc du lịch còn tốn kém hơn cả việc sang Bangkok hay Phuket vui chơi.
Dự án sân bay Gia Bình của lực lượng công an, dù được thuyết minh là phục vụ mục đích chính trị, nhưng lại đòi hỏi quỹ đất lên tới 1.900 ha. Để so sánh, sân bay Changi của Singapore — một trong những cảng hàng không hàng đầu thế giới — cũng chỉ có diện tích 1.300 ha. Cùng lúc đó, siêu dự án sân bay Long Thành thì dính đầy tai tiếng tham nhũng, trong khi các hạ tầng giao thông kết nối xung quanh lại được triển khai vô cùng chậm chạp.
Khi các cấu trúc an toàn bị phá vỡ để cho vay vượt mức trong bối cảnh tổng nguồn vốn xã hội chỉ có hạn, nó sẽ trực tiếp thắt chặt và bóp nghẹt các khoản vay dành cho nhu cầu dân sinh và khối doanh nghiệp vừa và nhỏ (SME) — những đối tượng đúng ra phải được ưu tiên hàng đầu để phục hồi kinh tế thực.
Thậm chí, ngành y tế Việt Nam liên tục rơi vào tình trạng kêu cứu vì thiếu hụt thiết bị, thiếu bệnh viện, và hệ thống bảo hiểm không đủ sức giúp người dân tiếp cận chất lượng y tế tối đa. Đáng ra đây phải là những lĩnh vực được ưu tiên đầu tư công, thì dòng vốn lại bị đổ ồ ạt vào hạ tầng bất động sản.
Theo Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), tính trung bình trên toàn cầu, ngân sách nhà nước tài trợ khoảng 51% tổng chi tiêu y tế của một quốc gia. Tại Việt Nam, tổng chi cho y tế chỉ chiếm khoảng 6,5% GDP, và trong đó, nguồn tài chính công (bao gồm ngân sách nhà nước và bảo hiểm y tế xã hội) chỉ gánh vác được khoảng một nửa. Phần còn lại — tức chi phí chi trả trực tiếp từ tiền túi của người dân — chiếm tới 41 - 43% tổng chi y tế. Con số này cao hơn rất nhiều so với ngưỡng an toàn mà WHO khuyến nghị (phải dưới 20% để tránh đẩy các hộ gia đình vào bẫy nghèo hóa do chi phí chữa bệnh).
Hệ quả nhãn tiền là khối doanh nghiệp SME bị siết dòng vốn dẫn đến phá sản hàng loạt. Chẳng lẽ giờ đây, ngay cả các cử nhân, tiến sĩ cũng phải đi làm công nhân xây dựng? Đồng thời, dòng tiền khổng lồ bơm vào hạ tầng và phục vụ việc đảo nợ cứu các tập đoàn "cổ cồn trắng" đang trực tiếp đẩy lạm phát tăng cao.
Với một nền kinh tế đang phát triển như Việt Nam, nơi tỷ trọng chi tiêu cho lương thực và thực phẩm chiếm tới gần 28% trong rổ tính CPI và thu nhập bình quân của người lao động chỉ dao động khoảng 9 - 10 triệu đồng/tháng, thì mức lạm phát 4 - 5% mỗi năm không phải là một con số vô hại. Đừng chỉ nhìn vào việc nó vẫn nằm dưới ngưỡng mục tiêu hành chính 4,5% do Quốc hội đặt ra để chủ quan.
Đối với đại đa số các hộ gia đình có thu nhập phần lớn phải dồn vào ăn uống và các nhu cầu thiết yếu, mức tăng giá này khi cộng dồn qua nhiều năm đã bào mòn sức mua thực tế một cách cực kỳ nghiêm trọng. Số liệu khảo sát chỉ ra có tới 35,5% hộ dân coi giá cả tăng cao là yếu tố tác động tiêu cực lớn nhất đến đời sống của họ chính là bằng chứng đanh thép và trực diện cho thực trạng này, hoàn toàn không phải là sự suy diễn. Việc gọi mức lạm phát này là "trong tầm kiểm soát" chỉ là một khung diễn giải nhằm phục vụ mục tiêu truyền thông chính sách của Nhà nước, chứ không phải là một đánh giá khách quan về tác động xã hội thực tế.
Người dân tự dưng bị mất đi kế sinh nhai, bị thu hồi đất đai để rồi số tài sản đó lại được phân chia lại cho giới nhà giàu và thuộc hạ của các quan chức. Đời sống của họ ngày càng bị bóp nghẹt bởi chi phí sinh hoạt leo thang trong khi thu nhập không cách nào đuổi kịp. Nhu cầu chính đáng về một mái ấm an sinh mơ ước cũng trở nên hoàn toàn xa vời, thậm chí mảnh đất họ đang ở còn đối mặt với nguy cơ bị tước đoạt bất cứ lúc nào để dâng phần lợi ích cho các tài phiệt thân hữu và quan tham.
Những con số thống kê kinh tế trên giấy tờ có thể làm đẹp lòng các quan chức, làm "mát mặt" ông Tô Lâm, nhưng nỗi khổ cực của người dân thì lại bị ông phớt lờ.
STANFORD ACABA DE FILTRAR GRATIS LA CLASE QUE EXPLICA COMO FUNCIONA CLAUDE Y CHATGPT POR DENTRO
La mayoria desperdicia el 90% de su potencial
Stanford te lo enseña en 1h44 minutos
Guardalo en favoritos para no perderlo 🔖
Vì sao anh em thường quan tâm đến con số thiệt hại, nhưng lại ít đặt câu hỏi về trách nhiệm và cách ngăn những sai lầm tương tự xảy ra trong tương lai?
Khi một dự án chậm tiến độ, đội vốn hoặc quy hoạch thiếu hiệu quả gây thiệt hại rất lớn, câu hỏi thường được đặt ra là: "Mất bao nhiêu tiền?"
Nhưng có lẽ còn một câu hỏi quan trọng hơn:
Ai chịu trách nhiệm?
Tiền đầu tư công không tự nhiên mà có. Đó là ngân sách được hình thành từ thuế và nhiều nguồn thu khác của toàn xã hội. Nếu một quyết định sai khiến thất thoát hàng nghìn tỷ đồng, thì cuối cùng ai là người đang gánh phần chi phí đó?
Theo anh em, trong quản lý công, điều quan trọng hơn là tìm ra người chịu trách nhiệm, hay là xây dựng một hệ thống khiến những sai lầm đó khó có thể lặp lại?
LeOdin
#EchoOfTruthVn #Vietnamhelp
Waking up in a watercolor village, fishing in clear mountain waters. Ancient bridges, stone paths, and a slow walk home. One simple meal cooked with fire and love—it washes away all the city noise. This is China’s countryside, quiet and full of soul.
#ChineseVillage#FoodHeals
10 Hábitos Que Convierten a los Hombres con Baja Testosterona en Bestias de Alta Testosterona.
(Hazlos Todos los Días)
1. Come huevos (La Fábrica de T)
Bu, dünyanın en çok işe yarayan esneme hareketi. Akıllı telefon boynu, kamburluk, düz boyun sorunu olanlar. Ve yüzde sarkma başlayanlar dahil.
Doğal olarak ve gerçekten düzeliyor, o yüzden kaslar sertleşince hemen yap.