@tungcaochris ồ vậy à? mình thấy uống cafe starbucks korea vị khá đậm á. Mình vừa search thử, thấy đúng là starbucks họ dùng arabica 100% nhưng cách rang pha tạo nên vị đậm đà hơn.
Có ai nhớ những mẫu Honda Cub này không?
Muốn rinh 1 em về lái zìn zìn đi làm quá mà đường sá ô tô chạy nhanh vun vút nên cũng hơi sợ… Thôi đành ngắm nghía chụp ảnh chút chút thi thoảng đem ngắm nghía hoài niệm tí xíu rồi lại trở lại hiện thực, bắt bus đi làm cho an toàn vậy 😅
Trước đây tan làm là chỉ muốn về nhà nghỉ ngơi. Gần đây mình thử thay đổi một chút: đi làm sớm hơn để chiều tan làm sớm và có thời gian đi bộ thể dục. Giữa không gian rộng mở của sân vận động, ngắm nắng chiều và hít thở không khí mát mẻ, cảm giác những căng thẳng trong ngày cũng dịu lại nhiều lắm. Dần dần nó trở thành một trong những khoảng thời gian thư giãn yêu thích trong ngày của mình luôn vậy đó 🥰
Có những ngày năng lượng xuống thấp đến mức giờ nghỉ trưa cũng không muốn đi ăn cùng đồng nghiệp như mọi khi. Không muốn chuyện trò, không muốn nghĩ ngợi nhiều, chỉ muốn tìm một góc yên tĩnh cho riêng mình.
Hôm nay cũng là một ngày như thế.
Tôi không có tâm trạng đặc biệt muốn ăn món gì, nhưng cứ thế bước chân lại đưa mình đến một quán ăn Việt Nam quen thuộc. Gọi một món mình thích, hương vị quê nhà lan nhẹ nơi đầu lưỡi, lòng bỗng dịu lại.
Tự dưng trong tai vang lên câu hát ngày xưa mẹ hay mở trên chiếc radio cũ:
“Suốt một đời phiêu bạt, con trở về úp mặt vào sông quê...”
Giữa một miền đất vừa lạ vừa quen, có những lúc mệt mỏi hay năng lượng cạn dần, tôi nhận ra mình vẫn cần một điều gì đó gợi nhớ về quê hương. Chỉ là một món ăn quen thuộc thôi cũng đủ để thấy lòng được xoa dịu, như được trở về nhà trong chốc lát.
Có lẽ ai sống xa quê cũng từng có những khoảnh khắc như vậy.