“Yêu chính là yêu, không yêu chính là không yêu, do dự chính là không yêu, không chủ động chính là không yêu. Rời đi chính là rời đi, bỏ lỡ chính là bỏ lỡ, không còn gì chính là đã hết thật rồi.”
Em không có khái niệm yêu ít hay yêu nhiều, nếu đã nói yêu anh nhất định sẽ có anh trong lòng. Anh tử tế yêu thương và trân trọng em thì em cũng sẽ hết lòng vì anh.
Em độc thân đến bây giờ không phải là vì không ai tán, cũng chẳng phải vì chưa quên được người yêu cũ. Chỉ là em biết bản thân mình muốn gì, thay vì yêu tạm một ai đó để lấp đầy khoảng trống trong tim thì em thà tự yêu lấy mình.
Đã yêu là phải gặp nhau dù là ít hay nhiều, phải gặp nhau để mà yêu nhau, để mà thấy người mà mình yêu đẹp đến mức nào. Chia tay cũng phải gặp nhau, để còn có cơ hội mà không nỡ.
"Đẹp đôi là một chuyện, tình cảm sâu sắc là một chuyện, ngỡ tưởng mãi không bao giờ rời xa là một chuyện. Một ngày nọ thức dậy không còn thấy nhau trong lòng lại là chuyện khác. Trên đời này, không có gì là không thể."
Hành động luôn lãng mạn hơn lời nói, bởi chủ động là nuông chiều, còn đòi hỏi chỉ là bố thí. Giống như việc anh nói.
“Em có cần không?”
“Không, em không cần nữa.”
Rồi em sẽ gặp được thôi, một người nhớ cả những lời nói bâng quơ của em, một người để ý cả vết ố nhỏ trên áo em, lo cho em từng chút dù là những điều nhỏ nhặt nhất á.