Đăng gì trên mạng xã hội?
Đang tháng 7 âm lịch, tháng cô hồn nên tui rảnh tí, viết được nhiều. Các DN tui ngày xưa điều hành, tháng này đều cho mọi người đi chơi biển or leo núi, để tái tạo năng lượng, có nỗ lực bán hàng cũng không khá được, do ng ta kiêng cữ, không mua. Tiền lãi cũ thì lấy ra mà ăn trong lúc này.
Nay tui hướng dẫn mọi người nên đăng gì trên mạng xã hội, theo những gì tui quan sát được ở những trang FB hay X của người nổi tiếng hay tài giỏi thông thái nhất. Vì là trang cá nhân nên họ chỉ đăng hoạt động của cá nhân họ, tuyệt đối không đưa hình hay kể chuyện vợ chồng con cái lên, vì đó sự riêng tư tối thiểu 1 người nên giữ lại. Các hoạt động của họ đăng trên mạng cũng xoay quanh 5 động từ tui nói, làm-học-đọc-đi-cho, chỉ vậy thôi. Họ làm việc ở đâu, làm với ai, bàn về cái gì. Họ tham gia khoá học này khoá học nọ, chơi thể thao, quánh golf, câu cá, họ ngồi cà phê đọc sách, họ đi du lịch chỗ này chỗ kia, họ tham gia các chương trình thiện nguyện... Tui có gửi các trang X của các người nổi tiếng mà có học thức cho các bạn xem đó.
Nhiều người đầu óc đơn giản, đăng con mình tên gì, học trường nào, bơi ở đâu, ăn ở đâu, giấy khen úp lên phấp phới. Bọn xấu nó theo dõi lịch trình, 1 ngày nó tổ chức bắt cóc tống tiền thì khóc nhen. Kẻ thiếu tiền đầy ngoài xã hội, khi túng thiếu hoặc nghiện ngập cờ bạc rượu chè ma tuý... thì sẽ nghĩ ác, mình vô tình tiếp tay vì thơ ngây. Chưa kể con mình nó có muốn tham gia mạng XH đâu, tự dưng đăng nó lên, khoe hết cái này cái kia của nó chi vậy. Rồi hình ảnh đi xà nẹo nắm tay nắm chân với vợ với chồng, với người yêu, khai trên mạng XH là "married with, in relationship with...", để làm gì? Một ngày không còn bên nhau nữa, phải tốn thời gian tháo hình xuống, phải trả lời hết người này đến người kia hỏi. Tự mình làm khổ mình thôi.
Chuyện cá nhân và gia đình nhỏ của mình, giữ lại ở 1 ngăn riêng, tuyệt đối không đem lên mạng xã hội, các bạn lưu ý. Tạo 1 group nhỏ như zalo chẳng hạn, với người thân của mình, chia sẻ cập nhật hình ảnh và những câu chuyện riêng của gia đình gia tộc trên đó. Bạn bè thân thiết cũng thế, nhắn riêng những hình ảnh con cái của nhau nếu có sự quan tâm. Còn trên mạng, không dại, vì sao phải khai thông tin, phải kể chuyện gia đình nhỏ của mình cho người dưng? Được cái gì ngoài thị phi và nguy hiểm?
Nhưng khi mình không đăng, không nói về gia đình riêng của mình trên mạng, thì chắc chắn sẽ nhận được sự tò mò, do người rảnh rỗi ở nước mình còn nhiều. Họ không dành thời gian để làm việc kiếm tiền, cũng không chơi thể dục thể thao, cũng không học thêm cái gì để bù đầu bù cổ, cũng chẳng đọc sách, chẳng đi du lịch ở đâu nên rất dư thời gian bàn chuyện cá nhân người khác. Bên FB cả triệu người, cả ngày chỉ chăm chăm vào màn hình ĐT và suy diễn, thảo luận chuyện ông A bà B. Ngay cả trên X này cũng vậy, vẫn có nhiều bạn hỏi nhau "sao bé M chỉ thấy hình đi dạy, đi yoga, đi cà phê, đi du lịch nhỉ? Nó lớn tuổi thế mà không có chồng có con tội nghiệp nhỏ. Nhìn mặt mũi cũng được mà chắc tâm tính xấu nên mới không ai ưng. Hay nó bị les? Hay nó có chồng mà chồng bỏ nó rồi? Tui nghi lắm, nghi lắm...
Vì sao tui chỉ mọi người làm thương hiệu nông sản?
Bữa bay từ UK về, uống ly Lipton trên máy bay, tui chợt nghĩ về việc ông này đã thành người thiên cổ, nhưng thương hiệu trà của ông vẫn mãi tới bây giờ. Vào quán người ta nói, cho tui 1 ly Lipton. Ai ai cũng biết thương hiệu này.
Rồi tui nghĩ, đến một ngày, tất cả những người đang hỉ nộ ái ố trên mạng XH này, cũng sẽ thành người thiên cổ. 100 năm nữa, 200 năm nữa...ai còn nhớ đến mình? Mình đến và đi khỏi trái đất, để lại gì cho thế gian? Cái nghề mình đang làm, liệu có tồn tại lâu không? Nay mình làm giáo viên, làm ca sĩ, làm nhân viên, làm thương mại buôn bán, làm bác sĩ luật sư....thì còn sức khoẻ thì mới còn làm được tiền. Mình lỡ đau ốm, nằm 1 chỗ đó, tiền ở đâu cung cấp cho mình? Giờ bệnh tật biết đâu mà nói, nay còn khoẻ vậy chứ mai đã nằm bẹp xuống.
Tui nghĩ cách giải bài toán cho các bạn theo tui qua X này, mỗi người có 1 thương hiệu riêng. Lợi thế nước mình là nông sản, thì chọn cái đó. Ông Lipton ở xứ Scotland, chẳng trồng được trà, mà ông còn đi gia công rồi sau này lập được nhà máy ở Srilanca, Ấn Độ để làm thương hiệu nổi tiếng mấy trăm năm, thì tại sao chúng ta lại không?
Sự giàu có của cá nhân hay 1 dân tộc (giàu bền vững chứ không phải chỉ là "có tiền"), nằm ở chỗ có trí thức, có sự thông minh, có sự lanh lợi, có sự hành động.
Cái này là làm cho các bé. Tui không có lấy cái gì của các bé hết. Các bé yên tâm mà triển khai, nay 11 bé cùng nhau bán thương hiệu cà phê cho 1 bé, rồi thử thách sau thì tới lượt mình. Bữa có 1 bạn nói với tui, đi bán thương hiệu của người khác, con không muốn tí nào, phải là của mình đâu? Con ruột của mình thì mình thương mới chăm lo, chứ con của người khác sao nhìn không có chút cảm tình nào, thấy nó đói khổ cũng là chuyện riêng của nó.
Nói vậy sao được, mình không giúp người thì người nào sẽ giúp lại? Vòng tròn tâm và tầm nhỏ quá.
Cách xây dựng và duy trì quan hệ của doanh nhân
Xưa tui cứ rảnh rỗi là xem mấy trang web của mấy đại sứ quán nước ngoài tại VN, họ có thông tin về các khoá học gì đó ở nước họ, thường là đài thọ ăn ở, mình chỉ tốn vé máy bay. Xong là tui đi liền. Mỗi lần đi là cơ hội để tui quảng giao, tìm quan hệ mới, nên lúc nào cũng có danh thiếp, sau này là add WhatsApp, WeChat... Trên máy bay tui cũng bắt chuyện với người bên cạnh, cũng có người từ chối nhưng có sao, tui cười cám ơn thôi. Đi về là tui gửi tin nhắn cám ơn đã gặp, or email cám ơn đã gặp, duy trì quan hệ. Vòng tròn quan hệ quốc tế tự tui xây dựng từ đó lớn dần, Tây Tàu mấy trăm người...
Có mấy bé ở nước ngoài hay ở Tp mà cứ "cô đơn trên sô fa". Không chơi với ai, người Việt lẫn bản địa, cứ xong việc (học hoặc làm) thì lầm lũi đi về, sống trên mạng thôi. Tui thấy tiếc á. Các khoá học mà tui tham dự, có mấy bạn VN học cùng, giỏi lắm. Trưa cũng ngồi ăn 1 mình, tối party thì thường không thấy có mặt hoặc cầm ly rượu vang mà không biết nói gì với ai, không dám bắt chuyện gì với ai. Học xong là về hoặc đi thư viện hoặc đi làm thêm, điểm học hành rất cao, kiến thức gì cũng biết, môn nào cũng qua nhưng tới đoạn xin việc thì bắt đầu chật vật, vì ng ta phỏng vấn, qua hết các vòng IQ hay kiến thức, tới vòng giao tiếp thì rớt. Vì giao tiếp ÍT nên mình nói chuyện ú ớ, câu cú không trơn miệng, không tự nhiên....dù chữ nghĩa nhiều. Ít giao tiếp trực tiếp người - người thì ánh mắt không thể tự tin. Tui hỏi lý do sao ít quảng giao thì họ nói không biết nói gì với ai, với người bản địa thì sợ người ta từ chối, còn với đồng hương thì toàn nghèo và tào lao không nên ko muốn nói. Cuối cùng, lầm lũi như thân vạc.
Nhân viên VP ở Hongkong hay Singapore, trưa là họ buộc phải rời khỏi VP, đi ăn, đi cà phê hoặc, đứng hút thuốc dưới các toà nhà, không có tụm năm tụm ba đi ăn với nhau. Chỉ 30p, 45p nhưng họ sẽ bắt chuyện với người lạ gần đó, trao đổi qua lại, nên mặt mũi ai cũng lanh. Hay người Hàn Quốc ở VN, các bạn tới quán cà phê sẽ thấy họ gặp nhau nhiều lắm, trò chuyện là 1 phần không thể thiếu của cuộc sống. Còn chọn làm doanh nhân thì ngày nào họ cũng tổ chức gặp gỡ, quen người này quen người kia. Thường có buổi tối cuối tuần mới dành cho gia đình, 1 năm chỉ có lễ tết mới đi chơi riêng với vợ với con với anh em bạn bè, còn lại là 1 mình kéo vali nhỏ gọn đi công tác suốt. Doanh nhân thật sự, cũng không có ai everyday có mặt tại mâm cơm mẹ nấu hay vợ nấu hết. Tối thứ 2 đến tối thứ 6, họ đang trà dư tửu hậu với giới làm ăn ở đâu đó, trong mấy phòng riêng của nhà hàng, với khách hàng, với nhà cung cấp, với ngân hàng, với bên dịch vụ ví dụ luật, hải quan, marketing hoặc với mấy anh em xã hội. Không có quan hệ, không có cơ hội mở rộng KD.
X là nơi học hành và làm quen nhau, không phải là thị trường để bán buôn. Trên X, các bạn nên tương tác nhau THẬT SỰ chứ đừng có "follow chéo", very công nghiệp, follow nhiều mà không có tương tác đâu có ý nghĩa gì, không biết mặt mũi nhau cũng vô nghĩa! Người ta đăng, đọc xong không thèm bấm 1 cái còm hay 1 trái tim, do chảnh hoặc ngáo. Rồi tới lượt mình đăng, người ta cũng lướt qua, không nói không rằng. Giao tiếp vậy thì chỉ là gượng gạo thôi, không có kết quả. Đọc hết nội dung của ng ta được thì còm 1 ý kiến, ko kịp đọc hoặc tán đồng thì thả 1 cái tim. Người ta sẽ trả lại. Rồi hẹn nhau ngoài đời. 2 người gặp mặt, tự dưng sẽ biết nói gì với nhau.
Quan hệ là 1 tài sản, mình cần tích tụ mỗi ngày. Như ở đoạn 1, nhiều bạn được đi du học, nhưng cái họ có CHỈ là kiến thức và bằng cấp, còn quan hệ, cái quan trọng bậc nhất khi ra thế giới bên ngoài, lại không có. Cái này không ai dạy, mình phải CHỦ ĐỘNG thực hiện.
Cổ nhân của các nền văn hoá lớn, có lịch sử lâu đời như La Mã, Hy Lạp, Ba Tư, Ấn Độ, Trung Hoa dựa trên thống kê và tổng hợp mà cho rằng, có 3 yếu tố dưới đây 1 người có thể đạt được thành công MAX trong lĩnh vực họ chọn. Nếu có 2 yếu tố thì có thể đạt cấp trung lưu. Nếu chỉ có 1 yếu tố thì cũng sống được tốt. Còn không có cái nào thì sống chật vật.
Yếu tố 1: trí thông minh: tức năng lực thấu hiểu về toán học, triết học, mỹ thuật học, logic học. Có trình về toán học để nắm được quy luật về mọi thứ đang diễn ra, giải thích được chuyện đã xảy ra, tiên đoán được chuyện sắp diễn ra. Có triết học sâu để hiểu sâu về bản chất sự việc, không hời hợt, vội vàng, nhận định phần nổi của tảng băng (đại đa số các comment trên mạng là của người hời hợt nông cạn). Có óc mỹ thuật để nhận ra vẻ đẹp trong văn học thi ca âm nhạc hội hoạ kiến trúc, biết rung cảm và sáng tạo ra cái mới. Biết yêu thương tha nhân và dám chịu thiệt thòi cá nhân về tư hữu, dám cho đi để có may mắn phúc phần (làm thật chứ không phải chỉ nghĩ, nói hay viết). Có logic để có thể tổng hợp, phân tích, nhìn nhận, đánh giá mọi thứ khách quan đến tột cùng, không có dùng cảm xúc mà xử lý công việc. Ví dụ: con hát mẹ khen hay, đẻ ra con thì trong mắt cha mẹ đứa nào cũng thần đồng, yêu thì khóc lóc đeo bám người yêu cả ngày theo, bỏ hết mọi thứ để yêu, lúc yêu thì khen lúc ghét thì chửi....thì là 1 biểu hiện của người kém logic, không khách quan, kém về trí thông minh.
Yếu tố 2: Óc lanh lợi: tức có năng lực về ngôn ngữ và cơ thể, có trí tưởng tượng tốt, óc quan sát tốt, nắm bắt được các cơ hội nhanh, hoạt ngôn và nhanh nhẹn chân tay. Vì lanh lợi nên họ tận dụng được hết các bệ phóng họ có được để đi lên. Lanh lợi có thể theo hướng tiêu cực lẫn tích cực tuỳ theo thiện ác trong tâm mỗi người.
Yếu tố 3: sự chịu cực. Hai yếu tố đầu là trời cho, còn yếu tố 3 này là lựa chọn. Họ chấp nhận chịu đau đớn, mệt mỏi cơ thể lẫn tinh thần để làm liên tục trong thời gian dài, cường độ làm việc cao. Họ thể làm việc lâu dưới trời nắng nóng, trời lạnh buốt, chịu được sự cô đơn 1 mình. Họ có tính thích nghi cao nên ăn gì, ngủ đâu cũng được, sống môi trường nào cũng được, làm việc với ai cũng được. Người này không có cái tôi lớn nên ít đưa ra quan điểm cá nhân và cũng chẳng nhận xét gì về người khác, đơn giản là họ làm quá nhiều nên quá mệt, đầu óc không quan tâm vào chuyện không phải là công việc. Với người này, chỉ cần ai đó vẽ cho họ con đường (nếu họ không nghĩ ra được) hoặc họ tự tìm được 1 lý tưởng sống, thì họ sẽ sống chết làm cho được, tạo ra được thành tựu. Sắt son dấn thân, thậm chí xả thân.
Ta có thể dễ dàng nhận thấy trong xã hội, có người không có cái nào trong 3 cái này (tỷ lệ 0/3), rất đông người chỉ có 1/3, tỷ lệ người có 2/3 thì ít, tỷ lệ 3/3 thì hiếm. Do vậy, người giàu thì rất ít và người trung bình và nghèo thì luôn nhiều.
*Các bé còm thử mình có mấy yếu tố nhen.
Nay tui đi sớm mần sớm, trưa mới online được, đăng bài này cho các bé tập trung vào việc chuyên môn của mình, ai cũng phải bán hàng thật tốt. Hàng của mình là sức lao động, là hàng hoá, là trí tuệ, là mồ hôi nước mắt,....
Bán để có tiền nhiều, muốn ăn gì thì ăn, muốn đi đâu thì đi, muốn cho ai thì cho. Gỡ chữ "nghèo" ra khỏi người mình, gia đình mình, con cái mình, đừng có di truyền cái gene nghèo cho nó nữa. Mình khổ chưa đã hay sao mà con muốn cho con cái mình thừa hưởng cái đó?
----------------------------
CÁ TÍNH MẠNH MẼ CỦA MỘT NGƯỜI BÁN HÀNG GIỎI
1. Biết cảm thông sâu sắc: thấu hiểu những xúc cảm của người khác, có những phản ứng tế nhị và thích hợp với hoàn cảnh. Họ có tính thích nghi cao độ và cái tôi tối thiểu nên hầu như có thể giao du với mọi đối tượng, ai cũng yêu cũng quý họ.
2. Từ trong thâm tâm, họ có ước muốn và nhu cầu phải bán được hàng, không đợi đến sự nhắc nhở hay động viên hay truyền lửa hay truyền cảm hứng từ bất cứ ai. Sáng dậy là bán hàng bán hàng. Tối ngủ sớm để mai dậy sớm đi bán hàng.
3. Có tinh thần tích cực kiên trì đeo bám việc bán hàng. Sự thành công trong bán hàng phụ thuộc 5% vào khả năng và 95% ở thái độ người bán. Thái độ mặt mũi nhăn nhó cau có khó chịu, thì nên chọn nghề khác. Luôn bức xúc với xã hội, muốn đấu tranh với người khác để bảo vệ mình, thấy mình luôn thua thiệt, luôn bị bắt nạt, yếu thế... thì cũng nên chọn nghề khác mà làm.
4. Có tài ứng đối, tâm lý ổn định (không bị dồn nén và hoang tưởng, có ý nghĩ tiêu cực là người kia xấu, sắp lừa mình, sắp hại mình), quyết đoán, kiên trì, biết chế ngự, có óc tự lực mưu sinh, có khả năng diễn đạt bằng lời nói và cử chỉ thích hợp và thuyết phục. Khi bị mất mát thua lỗ thì không đau buồn lâu, nhanh chóng phục hồi trạng thái tích cực để làm cái mới, kiếm cái mới, không sống trong "thì quá khứ".
5. Biết tự trọng, làm việc có hiệu quả, trung tín, đáng tin cậy, có đầu óc cầu tiến và khả năng học hỏi. Biết chịu trách nhiệm về những lời cam kết của mình. Biết giá trị lớn nhất của làm kinh tế là giữ chữ TÍN, nói được làm được. Người người yêu mến, nể phục vì đàng hoàng, tử tế.
6. Có óc khôi hài: Để có thể làm giảm bớt sự căng thẳng trong những tình huống giao dịch khó khăn, và nhất là để tự động viên mình vượt qua những áp lực về công việc và tâm lý. Họ luôn vui vẻ, mọi sự cố đều có thể biến thành nụ cười chứ không phải là sự khó chịu.
Nếu mình vẫn (đang) chưa hài lòng về tình trạng tài chính, kinh tế, cuộc sống vật chất và tinh thần của mình, thì có thể đã thiếu chữ nào đó trong 5 chữ dưới đây. Mình phải đủ IQ để trả lời các câu hỏi của bản thân, gọi là tự vấn.
- Có phải mình đang không làm gì? Hoặc làm ít quá? Lý do, giải pháp?
- Có phải mình chẳng học hành gì nhiều, trong quá khứ lẫn hiện tại. Lý do là gì? Có muốn thay đổi không, bao giờ thay đổi?
- Có phải mình chẳng đọc cái gì để có trí khôn trí tuệ như sách văn học (để có ngôn từ ăn nói cho tốt và sự tưởng tượng), sách chuyên môn (mình có chuyên môn A nhưng chẳng bao giờ đọc thêm về lĩnh vực A đó từ ngày ra trường), đọc báo chí để phân tích kinh tế xã hội xung quanh mình, đọc các cơ hội kinh doanh? Hoặc mình là người tào lao, bị cuốn theo đọc mấy tin tức tầm phào trên mạng xã hội của người không có thành tựu đăng lên?
- Có phải mình chẳng đi đâu trong 1 thời gian dài? (dài ở đây là cỡ 1 quý 3 tháng, không đi đâu thì đầu óc ngu muội ngay). Bậc lãnh tụ họ đều phải có 1 tuổi trẻ đi khắp thế giới, từ Đông sang Tây, cổ chí kim. Các tỷ phú triệu phú đều đi kinh khủng, vì không đi không tìm ra được cơ hội kinh doanh và đầu tư. Mình không đi là vì đầu óc còn bị giới hạn bởi sự u mê và kém tự tin rằng, đi là tốn tiền mà không biết có được gì không. Rồi đi đâu, đi với ai...khi xung quanh toàn bạn bè người thân cũng toàn người thụ động, quanh quẩn xó bếp xó chợ, quanh quẩn mấy con đường phố quen thuộc, quanh quẩn trong không gian chật hẹp đấy? Giải pháp là gì, bạn bè cũ mà có làm ăn đâu? Bạn bè trên X mà đang làm ăn đâu? Chủ động nhắn đến gặp gỡ họ, hay sợ? Lý do sợ?
- Mình có đầy đủ 4 yếu tố trên, ngoại ngữ lưu loát thành thạo, làm kinh khủng, đọc và đi nhiều....sao cứ thua lỗ miết? Mở cái gì thất bại cái đó, không có quý nhân giúp đỡ gì cả, thì là do thiếu chữ cuối cùng là CHO, tự triệt tiêu phúc phần của mình. Bao lâu rồi chưa đi hiến máu? Tại sao không đăng ký hiến tạng? Có trích chút tiền cho người yếu thế hơn trong xã hội? Có nợ nần ai mà quỵt và tìm lý do để không trả không? (tội chiếm đoạt thì trời đất đã ghi sổ, mình bị âm về phúc phước nặng nề, nên chủ động nhắn tin trả lại người ta đi. Đơn giản hơn, có cho những nụ cười và lời khen với người mình đang sống chung và gặp gỡ mỗi ngày không? Hay chỉ là những sự cau có, đố kỵ? Mình có những ý nghĩ và lời nói cay nghiệt với người khác không? (thật ra là nó sẽ vận vào người mình, ai càng ghen càng ghét người, càng chửi càng rủa thì càng kém phúc).
*Đủ IQ thì mới hiểu mình, tự vấn và ra giải pháp. Muốn thay đổi thì tự mình thôi. Không hài lòng về tình trạng hiện tại là do thiếu cái gì đó.