25/8: Tập-Tập-Tập-Tập
Trăng Tháng 7 lên khỏi đỉnh núi rồi
49 cái hôm nay xong Annie thấy chóng mặt quá 😅
Mẹ cũng rơ hẹ 3 tháng 10 ngày Tây Ta đủ cả mà em bé cứ mọc răng là sốt.🤣
#songkhoe#kyluat#xaykenh#xuhuong
Tiếng Anh thì hầu như ai cũng biết rồi, tui ko cần hướng dẫn nữa. Ai cần học, thực sự có nhu cầu và tha thiết học thì cũng đã tìm được đúng thầy đúng bạn đúng lớp.
Còn ai có nhu cầu học tiếng Trung thì lúc ban đầu cần phải học thầy. Họ cắt nghĩa mình hiểu để có thể tự học, rút ngắn được thời gian mày mò những nguyên tắc cơ bản của 1 ngôn ngữ. Học online cũng được, hoặc có ĐK thì đến học offline xong 1 khoá HSK1-2 thì sau đó mới tự học.
Tự học thì tui thấy App HelloChinese này là ổn. Đứa cháu tui tui thiết kế nó vậy, nó học trung tâm 3H ở Huế xong HSK1-2 thì học cái App này. Đầu tiên học khoá chính để có 1018 từ vựng cơ bản. Sau đó học lại khoá học chính để có 1484 từ, bao gồm 1018 từ cũ. Học 3 lần 1 từ nên não ta sẽ không quên được, ng ta nói mình sẽ nghe được, mình nói người ta hiểu, đọc được văn bản đơn giản. Sinh hoạt đời sống bình thường như du lịch này nọ thì 1484 từ này là đủ.
Sau đó, mình quay lại trung tâm học HSK4, vì phải đọc rất nhiều bài, đủ các đề tài để có thể quen mặt chữ, nghe nói đọc viết được. Lúc này cần giáo viên và bạn học cùng trình độ tương tác.
Sau HSK4 thì học HSK5 online hoặc học online giao tiếp với giáo viên bản xứ, hoặc sang đó học ngắn hạn 1 tháng 3 tháng 6 tháng.
* Con đường tui thiết kế cho cháu tui vậy, nó mới tốt nghiệp ĐH kinh tế Huế chương trình đào tạo 100% bằng tiếng Anh, đã có IELTS 6.5. Giờ thêm 1 công cụ nữa để đi khắp thế giới. Ai thích thì theo.
** Hình tui chụp ở TQ sau khi thi xong chứng chỉ HSK4 thì tui sang đó học vài tuần. Sáng học trên lớp, chiều đi lang thang, thấy cái gì có chữ là chụp, tối về tự tra từ điển, tự đặt câu, tự học. Chỉ sau 2 tháng, tui đã vượt trội so với các bạn cùng lớp, dù khi tui vào thì các bạn đã HSK5 còn tui mới HSK4.
Có 1 bé trên X, nay rời rồi. Hay vẫn "tàu ngầm" thì tui không biết. Có cái format thị trấn thôi, mà cũng rất lâu mới đổi. Ban đầu tui nhắn thêm tên tiếng Anh thì bé rep lại là "cần gì tiếng Anh, phải giữ bản sắc Việt chứ". Nhưng 1 thời gian thì thấy ít tương tác nên bé cũng sửa theo format tên Việt | tên Anh.
Có lần tui đọc bài thấy bé ấy viết sai chính tả, tui bèn chỉnh sửa, vì sợ bé ấy cứ cái lỗi ấy mà in ấn bao bì hay trong văn bản chính thức gửi, sai vậy cũng nguy hiểm. Bé ấy im lặng, viết thêm mấy bài nữa với lỗi y chang. Vài bạn trên X thấy thế thì vào sửa, bé rep còm lại "này là tôi viết trên mạng thôi, ở doanh nghiệp có nhân viên phòng pháp chế và phòng truyền thông sửa lại". Nói kiểu chảnh chảnh nên mọi người ngại, không tương tác nhiều n��a.
Tui nghĩ, ồ, bạn này cái tôi to đùng vầy thì khó. Với mình là sếp, mấy cái chính tả cơ bản vậy mà cũng sai, cũng đưa cho nhân viên sửa, thì phần nào đó, nó bớt nể phục. Mình không thể tránh mọi lỗi chính tả vì không ai đủ trình chinh phục 100% 1 ngôn ngữ cả, nhưng cái gì học được phải học, não phải mở rộng ra, nhận mình sai đâu có làm giảm giá trị đâu? Ngược lại sẽ khiến người khác nể trọng hơn. Vì có sai thì mới có đúng.
Nay tui hướng dẫn các bé câu này, được dạy cho giới tinh hoa phương Đông: "quân tử cầu chư kỷ, tiểu nhân cầu chư nhân", nguyên văn 君子求諸己,小人求諸人, nghĩa là người quân tử cầu ở chính mình, kẻ tiểu nhân cầu ở người khác. "Quân tử nhật tam tỉnh kỳ thân", nguyên văn 君子日三省其身, người quân tử mỗi ngày ba lần phải tự xét mình. Hoặc "phản cầu chư kỷ" (反求諸己), tức đụng sự việc, quay về mà xét ở chính mình.
Ai cũng có sai, bản thân mình thì càng sai. Khi mình nhận sai với người khác, không hề làm giảm giá trị bản thân. Mà ngược lại.