Phần 2. Trưởng thành rồi thì còn tình yêu hay không?
Tôi chỉ biết được là lúc còn 19,20 tôi thường hay hối tiếc. Tôi thường nghĩ mình nên làm như vậy, nếu lúc đó mình làm như thế thì có thể kết quả sẽ khác.
Như trong một cuộc tranh luận tai sao mình lại nói như vậy mà không phải như kia. Thường thì sau khi thua thảm hại về nhà ta lại vắt tay lên trán để suy nghĩ…
Thời đó tôi hơi bị ghiền tiểu thuyết mạng. Cái ý nghĩ “xuyên không”, “thế giới khác” luôn là một cái gì đó rất cuốn hút và hấp dẫn với rất nhiều người.
Vì lúc còn trẻ, người ta thường hay nghĩ đến vô hạn khả năng.
Nhưng khi vượt qua được một vài chặng đường thì suy nghĩ lại khác. Tiếc nuối nhiều hơn, nhưng lúc đó người ta học cách chấp nhận nhiều hơn.
"Tại sao Trái Đất không phải là một hình cầu hoàn chỉnh?"
-Kệ nó đi! Nó có méo thêm chút nữa đời m cũng chả khá hơn
Tại sao cuộc sống lại nhiều bất công như thế?
-Chứ công bằng cũng có bao giờ rõ ràng đâu? Người này nghĩ là công bằng- nhưng với người khác thì lại là bất công."
Cho nên lúc này thay vì tập trung tranh cãi một vấn đề để bảo vệ cái tôi của mình. Người ta học cách giữ gìn một mối quan hệ nhiều hơn,trong tình yêu cũng vậy.
Ghen tuông, giận dỗi là cách người trẻ thể hiện tình yêu của mình.
Người trưởng thành thường ít có hành động đó hơn. Người ta chỉ còn lại là sự lo lắng âm thầm.
“Trước đây em luôn nhìn sa mạc mà lòng mong ngóng. Giờ đây em sẽ vẫn ngắm nhìn sa mạc mà lòng đầy hi vọng. Một ngày nọ bố em đã ra đi nhưng rồi ông đã trở về với mẹ em, và từ đó bao giờ ông cũng trở về".
Rồi hai người không nói gì nữa. Họ đi dưới những gốc chà là thêm một lúc nữa rồi cậu đưa cô về lại lều.
"Anh sẽ trở về, y như bố em luôn trở về với mẹ em vậy".
Đoạn trích từ “Nhà Giả Kim-Paulo Coelho”
Tình yêu của người trưởng thành nó lạ lắm. Không náo nhiệt, không ồn ào. Chỉ mong muốn duy nhất là được đợi người kia trở về dù có đi xa bao lâu chăng nữa.
Hết
Saigon-2023
Ngoại hình Vũ khí Loạt Fu Shen【Quạt ngọc cá chép】lên kệ Giới hạn thời gian tại「Hòa âm-Cửa hàng Văn Âm」, Chia sẻ Ngoại hình Vũ khí có thể nhận quà tặng.
$DeAI có performance tốt nhất trong 3 tháng qua theo @Spectre__AI
$Tao top 2
=> vì sự tăng giá này mà #DeAI và #Tao cũng lọt top allocation trong AI port của mình
Mình đang để ý thêm Akrm mà đặt limit chưa về
Render mấy tháng trước chiếm % nhiều nhất nhưng giá ko tăng nên tự động tỉ lệ giảm xuống. Nhưng mình vẫn có chấp niệm vs em nó nên mới mua thêm cho tỉ lệ tăng lên =]]
Still bullish on AI 🚀
Gm anh em
Dạo một vòng thì VN đã có anh em được pay.
Mình thì cẫn tạch:)) Nhưng không buồn.
Nhưng nhiều anh em tài khoản mạnh cực nhưng cũng không được pay🤨.Này hơi lạ.
Anyway, #Arb sau nhiều ngày sideway thì hôm qua tăng lên được 1 tý(hơn 20%)
Để xem #btc có chạm được 49k không
Chúc anh em 1 ngày vui vẻ. Chúc mừng những anh em được pay nhé, mình thì xác định từ đợt trước là tham gia giải trí kiếm tương tác.
Giờ lại Comeback to mưu sinh and waiting Giáng Sinh
Phần 2. Trưởng thành rồi thì còn tình yêu hay không?
Tôi chỉ biết được là lúc còn 19,20 tôi thường hay hối tiếc. Tôi thường nghĩ mình nên làm như vậy, nếu lúc đó mình làm như thế thì có thể kết quả sẽ khác.
Như trong một cuộc tranh luận tai sao mình lại nói như vậy mà không phải như kia. Thường thì sau khi thua thảm hại về nhà ta lại vắt tay lên trán để suy nghĩ…
Thời đó tôi hơi bị ghiền tiểu thuyết mạng. Cái ý nghĩ “xuyên không”, “thế giới khác” luôn là một cái gì đó rất cuốn hút và hấp dẫn với rất nhiều người.
Vì lúc còn trẻ, người ta thường hay nghĩ đến vô hạn khả năng.
Nhưng khi vượt qua được một vài chặng đường thì suy nghĩ lại khác. Tiếc nuối nhiều hơn, nhưng lúc đó người ta học cách chấp nhận nhiều hơn.
"Tại sao Trái Đất không phải là một hình cầu hoàn chỉnh?"
-Kệ nó đi! Nó có méo thêm chút nữa đời m cũng chả khá hơn
Tại sao cuộc sống lại nhiều bất công như thế?
-Chứ công bằng cũng có bao giờ rõ ràng đâu? Người này nghĩ là công bằng- nhưng với người khác thì lại là bất công."
Cho nên lúc này thay vì tập trung tranh cãi một vấn đề để bảo vệ cái tôi của mình. Người ta học cách giữ gìn một mối quan hệ nhiều hơn,trong tình yêu cũng vậy.
Ghen tuông, giận dỗi là cách người trẻ thể hiện tình yêu của mình.
Người trưởng thành thường ít có hành động đó hơn. Người ta chỉ còn lại là sự lo lắng âm thầm.
“Trước đây em luôn nhìn sa mạc mà lòng mong ngóng. Giờ đây em sẽ vẫn ngắm nhìn sa mạc mà lòng đầy hi vọng. Một ngày nọ bố em đã ra đi nhưng rồi ông đã trở về với mẹ em, và từ đó bao giờ ông cũng trở về".
Rồi hai người không nói gì nữa. Họ đi dưới những gốc chà là thêm một lúc nữa rồi cậu đưa cô về lại lều.
"Anh sẽ trở về, y như bố em luôn trở về với mẹ em vậy".
Đoạn trích từ “Nhà Giả Kim-Paulo Coelho”
Tình yêu của người trưởng thành nó lạ lắm. Không náo nhiệt, không ồn ào. Chỉ mong muốn duy nhất là được đợi người kia trở về dù có đi xa bao lâu chăng nữa.
Hết
Saigon-2023