Nay tui thử thách bản thân bằng đọc sách tiếng Hán, đọc 1 câu hết 1/2 chữ không biết. Nhưng nhờ vậy mà tui nâng cao năng lực phán đoán. Có câu này trong sách, tui thấy rất hay:
走错路发现世界
走对路发现自己
Nguyên văn Hán Việt: tẩu thác lộ phát hiện thế giới, tẩu đối lộ phát hiện tự kỷ. Nghĩa là: đi sai đường thì phát hiện ra thế giới, đi đúng đường thì phát hiện được bản thân.
Năm 1492, Columbus được vua Tây Ban Nha yêu cầu sang Ấn Độ, nhưng vì đi sai đường (mọi người trước đó đều đi về phía Đông, ông lại đi về phía Tây vì nghĩ trái đất nhỏ hơn thực tế), cuối cùng ông phát hiện ra châu Mỹ. Chúng ta cũng vậy, mỗi ngày nếu có đi sai đường, thì cũng chẳng nên lo lắng vì chúng ta sẽ trải nghiệm được 1 thế giới rộng lớn ngoài dự định. Còn đúng đường thì OK, đâu có gì để nói.
Điều này tương tự như các động từ khác trong các động từ tui đưa. Làm sai thì có trải nghiệm, bài học. Đọc sai thì đầu óc phong phú, có thêm hiểu biết. Cho sai thì cũng hiểu được lòng dạ thiên hạ. Đi sai thì khám phá được thế giới. Tập sai thì cũng là tập, chân tay cũng đã vận động, cũng khoẻ hơn.
*Nên có thể nói là, ko có gì đúng hay sai tuyệt đối. Tất cả đều cần thiết với chúng ta.
**Hôm nay các bé sẽ thực hiện động từ nào trong các động từ LÀM, HỌC, ĐỌC, ĐI, CHO, TẬP?
Các bé học thuộc câu này "tới 99% những thứ mà chúng ta đang lo lắng, không bao giờ xảy ra".
Học thuộc để ngày nào cũng vui vẻ, ngủ ngon. Mọi vấn đề đều có thể giải quyết, trừ cái chết. Chết thì hết, thôi không biết giải quyết sao nữa, có phạm pháp thì cũng khép lại hồ sơ. Còn lại, đều có cách hết.
Mình thấy bức bí phức tạp, chẳng qua là do mình dùng cảm xúc đẩy lên làm quá đấy thôi.
*Sáng nay tui có đăng bài báo, trong bài báo, anh nhân vật chính có nói, mọi sự cố như 1 viên sỏi. Nêu đưa lên sát mắt thì nó che lại khiến chúng ta ko thấy gì nữa, nếu để ra xa thì mình thấy nó bé tẹo, còn ném xuống đất thì nó sẽ giống như mọi hòn sỏi khác. Mọi rắc rối, vấn đề...của chúng ta đang gặp phải đều là những hòn sỏi.
Nỗi lo lớn nhất, khủng khiếp nhất của mình 10 năm trước, 5 năm trước, bây giờ có còn nữa không? Rõ ràng là không còn nữa.
Câu gốc ở trường Unis là câu này, tui dịch qua tiếng Việt là "đừng từ bỏ ước mơ của mình chỉ vì thiếu tiếng vỗ tay".
Tiếng vỗ tay là sự công nhận của người khác. Họ cho mình 1 lời khen, một danh hiệu. Tâm lý con người sẽ tự hào, sẽ sướng vì được khen.
Nhưng nếu họ không cho thì sao? Đại đa số sẽ thấy buồn vì mình đã nỗ lực như thế, mà người ta chẳng quan tâm. Mình hát xong, cúi đầu chào khán giả mà chẳng ai vỗ tay, cũng có chút tủi thân chớ, tâm lý ai cũng vậy. Nhưng nếu mình vì thế mà bỏ cuộc, thì xong, mãi mãi vô danh.
Nhiều bé live stream hay làm clip hay đăng bài trên mạng XH, ko thấy ai xem, ko ai thả tim hay còm khen ngợi, thấy chán dần chán dần rồi dẹp. Đại đa số tui thấy thế. Có bé đăng thấy like ít quá thì xoá, rồi không đăng gì nữa.
Điều này thể hiện sự yếu đuối của mình, quá phụ thuộc vào người khác. Dù người khác chê hay khen hay im lặng, việc mình thì mình làm. Miễn không hại người khác, không trái pháp luật.
23 tuổi, mình nhận ra một điều: Tiếng Anh không giúp mình giàu lên. Nhưng nó giúp mình có nhiều lựa chọn hơn.
Ngày học lớp 10, mình làm phục vụ ở một quán cà phê tiếng Anh.
Lương không cao, nhưng mùa hè năm đó mình đều có cơ hội trò chuyện với khách nước ngoài. Đến bây giờ, mình vẫn còn giữ liên lạc với một vài người trong số họ.
Lớp 12, mình tự thiết kế sticker công thức Toán kèm những câu thơ để dễ nhớ và bán gần 200 bộ. Đó là lần đầu mình biết thế nào là marketing, quản lý tiền và bán một sản phẩm do chính mình tạo ra.
Lên đại học, mình làm đủ thứ ở một trung tâm tiếng Anh: trợ giảng, vận hành, tổ chức sự kiện và viết content. Đây là một trong những công việc mình yêu thích nhất vì mình luôn có tình cảm đặc biệt với giáo dục, trẻ em, du lịch và dịch vụ. Công việc giúp mình học cách bình tĩnh giải quyết vấn đề, sắp xếp công việc, giao tiếp với khách hàng và phối hợp với nhiều bộ phận khác nhau.
Đến năm 3, mình có cơ hội thực tập Digital Marketing tại một công ty công nghệ của Mỹ, cũng ở Đà Nẵng.
Đây là nơi mình thật sự học hỏi và phát triển rất nhiều. Mình may mắn được làm việc cùng những anh chị cực kỳ giỏi và luôn sẵn sàng chia sẻ kiến thức. Dù chỉ là một thực tập sinh, mình được đào tạo rất bài bản về cách giao tiếp, tư duy giải quyết vấn đề, quản lý công việc và phát triển chuyên môn. Công ty cũng thường xuyên tổ chức các buổi training thực tế, đồng thời tạo cơ hội để mình tham gia trực tiếp vào các dự án khách hàng, chủ động đưa ra ý tưởng và cùng cả team thảo luận để tìm ra giải pháp tốt nhất.
Sau khi tốt nghiệp, mình chuyển sang làm Digital Marketing cho một ứng dụng ghi chú nổi tiếng. Đây là nơi mình được phát triển đúng thế mạnh là Social Media Marketing, đồng thời học thêm Influencer Marketing, Apple Search Ads và cách phối hợp hiệu quả trong một team sản phẩm. Tuy nhiên, sau gần hai tháng, mình nhận ra bản thân cần một môi trường có nhiều cơ hội học hỏi hơn nên quyết định dừng lại.
Khoảng thời gian đó, mình dành gần một tháng rưỡi để ôn IELTS và đạt 6.5+ trước khi ứng tuyển vào công ty hiện tại.
Hiện tại, mình đang là Digital Marketing Executive tại một agency quốc tế ở Đà Nẵng, đồng thời nhận thêm một dự án freelance quản lý fanpage.
Mình luôn nghĩ rằng nếu làm Marketing và muốn phát triển thật nhanh thì agency là một môi trường rất đáng trải nghiệm. Mỗi ngày đều là một bài toán mới, buộc mình phải liên tục học hỏi, từ việc cập nhật xu hướng, tìm hiểu AI, khám phá các công cụ mới đến đào sâu hơn về SEO, GEO và Facebook Ads.
Điều mình trân trọng là công ty luôn khuyến khích nhân viên học tập, tài trợ các khóa học trên Udemy và duy trì những buổi chia sẻ kiến thức hằng tháng để cả team cùng phát triển.
Nhìn lại hành trình của mình, mỗi công việc đều mang đến một bài học khác nhau.
Có nơi dạy mình cách giao tiếp.
Có nơi dạy mình tư duy.
Có nơi dạy mình chuyên môn.
Và cũng có nơi giúp mình hiểu mình thực sự muốn trở thành một marketer như thế nào.
Nhưng có một điểm chung mà mình nhận ra.
Tiếng Anh luôn là cánh cửa đầu tiên mở ra những cơ hội đó.
Nó không khiến mình giàu lên sau một đêm.
Nhưng nó giúp mình bước vào những môi trường tốt hơn.
Được gặp những người giỏi hơn.
Được làm những công việc mình yêu thích hơn.
Và quan trọng nhất, nó cho mình quyền được lựa chọn.
Nếu ai trong số mọi người đang học ngoại ngữ và đôi khi cảm thấy nản vì chưa thấy kết quả ngay, hãy kiên trì thêm một chút.
Có thể điều bạn nhận được không phải là mức lương cao hơn ngay lập tức.
Mà là nhiều cánh cửa hơn để lựa chọn con đường mình thực sự muốn đi!
@ThanhTatThanh@ThuHien_Hana Trong quê Đà Nẵng em cũng có bánh kiểu này mà hay gọi là bánh xu xê =))) hình chóp tam giác, nguyên liệu cũng y chang như ảnh của anh