Ngày thứ 13 học tiếng Trung từ số 0
Trước nhà tui là một khoảng sân trống, những năm 2000s, đây là nơi chơi đùa của những đứa trẻ xóm tui.
Nào là bắt dí, lò cò, ông quan, đá dế….định kì còn tổ chức giải bóng đá giữa các phường với giải thưởng cho chức vô địch là một con bò.
Cũng không biết từ lúc nào, chẳng còn ai ra sân chơi nữa.
Cái sân vẫn còn đó, cỏ lau mọc nhiều hơn, như một mái đầu bạc chờ những đứa trẻ năm xưa về chơi.
Khi gió thổi qua, từng cọng cỏ rung rinh trong gió như vẫy gọi, nhưng nó đâu biết rằng những đứa trẻ của 20-30 năm trước sẽ không bao giờ trở lại.
Nghe nói sang năm, ở đây sẽ xây một công viên.
Ngày thứ 11 tự học tiếng Trung từ số 0
Trước đây khi còn ở chung với má tui, tui không hề thích ngày chủ nhật.
Tới ngày là bà sẽ tổng dọn dẹp vệ sinh, tui phải phụ nên ớn lắm.
Đồ nào không dùng đến bà sẽ cho vào bọc nylon và cất ở một góc nào đó.
Nhiều năm trôi qua đồ bà cất lấp gần hết căn nhà. Tui bực lắm.
Tui hay canh lúc bà đi đám cưới hoặc đám giỗ là lén vứt vài bao.
Thường thì bà không biết, nhưng lâu lâu vẫn bị phát hiện chửi cho tui té khói.
Sau này lớn lên mới hiểu, má tui sinh ra trong thời loạn lạc, 1 cái vỏ lon sữa rỗng cũng có rất nhiều công dụng.
Cho nên bà không nỡ bỏ đi gì cả.
Sau này tui ra ở riêng, cứ lâu lâu tui lại xin má tui mấy bao đồ đó về dùng, xong tui đem ra vựa ve chai.
Má tui vui, tui cũng vui, bà chủ vựa cũng vui.
Ngày thứ 10 tự học tiếng Trung từ số 0
Cuối tuần tui học nhẹ nhàng tầm 30p.
Tui vốn không có tính kỉ luật, lười và ham giải trí.
Nên tui đặt mục tiêu dễ dễ để còn hoàn thành.
Đặt mục tiêu cao quá cũng dễ, mà dễ bỏ cuộc.
Ngày thứ 8 học tiếng Trung từ con số 0
Năm 2016, tui vào làm việc cho một công ty Mỹ, mọi thứ đều rất tốt.
Lương ổn, môi trường chuyên nghiệp, đồng nghiệp hoà đồng vui vẻ, công việc không áp lực…
Tui từng nghĩ là sẽ làm ở đây đến hết đời.
Sự thoải mái dần làm tui mất đi động lực học tập và phát triển bản thân.
Ngoài thời gian làm việc ra, thậm chí trong cả thời gian làm việc, tui tìm nhiều cách giải trí.
Tui chìm đắm trong youtube , đọc truyện tu tiên, đánh cầu lông, đánh bida….mọi thứ đều là giải trí.
Còn tiếp….
Ngày thứ 7 học tiếng Trung từ con số 0
Mấy nay ở SG trời mát dịu, không nắng, tui rất thích thời tiết này.
Nhớ những năm 2018 từ quận 9 lên công viên quận 1 săn tây, giờ không biết còn những nhóm như vậy không?
Ngồi nói chuyện với 1 gia đình người Anh, tui nói 1 câu bâng quơ: “What a beautiful day!”
Nghĩ ổng sẽ đồng tình, ai ngờ ổng nói liền
No, chỗ tao mà vậy là xấu hoắc, đẹp là phải nắng rực rỡ, trời trong xanh, tụi tao ra bãi cỏ nằm phơi nắng cho da bớt nhợt nhạt.
Ngẫm lại cũng thấy rất thú vị, nhiều khi tui đang chán những thứ mà người khác đang ao ước.
Có một câu nói thôi mà gần chục năm sau vẫn còn nhớ được, có khi kí ức đẹp không phải vì thời tiết hôm đó.
Mà vì mình còn đủ tò mò để bắt chuyện với người lạ.