Khi biết Huấn Cao được giải đến nhà ngục nơi mình cai quản, viên quản ngục đã có những thiết đãi đặc biệt với người tử tù bởi từ lâu viên quản ngục đã ngưỡng mộ tài năng viết chữ đẹp của Huấn Cao. Ông đã cho người dâng rượu với đồ nhắm, hành động thiết đãi này xuất phát từ chính tấm lòng ngưỡng mộ chân thành, trong sáng của một người đam mê cái đẹp, cái tài.
Đến những tên đất tên làng cũng mang tên những con người nôm na bình dị Ông Đốc, Ông Trang, Bà Đen, Bà Điểm. Nhân dân là người sáng tạo ra lịch sử. Vì vậy khi nói về đất nước tác giả không nhắc tên những triều đại, nhũng anh hùng nổi danh mà khẳng định vai trò vị trí của những anh hùng vô danh. Những anh hùng vô danh ấy là nhân dân vô tận. Họ không để lại những bảng vàng bia đá họ sống và chết giản dị bình tâm.
Không ai nhớ mặt đặt tên – Nhưng chính họ đã làm ra đất nước.
Từ sự cảm nhận nói trên nhà thơ đi đến khái quát:
Ôi Đất Nước sau bốn nghìn năm đi đâu ta cũng thấy
Những cuộc đời đã hóa núi sông ta