Lưu Phong is me - Author of Miền Chăn Chiếu
Miền chăn chiếu triền miên
Mình thay nhau bao ngày vội vã
Nếm đời nhau cho nhau nhiều nghiệt ngã
Rồi quăng nhau vào sâu thẳm những chờ mong
Miền chăn chiếu cuồng ngông
Em là số thứ tự thứ bao nhiêu trong cuốn sổ tình anh quằn quại?
Anh là kẻ cuối cùng thứ mấy trong những ngày em hoang hoải?
Thành thật yêu cũng chỉ để dối lừa nhau...
Miền chăn chiếu buồn đau
Kẻ đến sau hoá ra là bạn của người đến trước
Những con vật giống y khuôn không tài nào đoán được
Kiếm tìm nhau quẩn quanh trong vòng quả báo luân hồi
Một Saigon. Một em. Một anh. Một đôi đã khác rồi
Chúng ta ném tình yêu ra ngoài cửa sổ
Vỡ tan tành thành những vết hoàng hôn loang lổ
Cuối chân trời có kẻ đi nhặt những tấm nhỏ chân tình
Đừng có vùi vào nhau rồi bỏ nhau lại một mình
Như ly rượu không còn thơm mùi vang đỏ
Đừng có xảo trá rằng tình yêu luôn ở đó
Ai đợi ai? Ai sẽ bội bạc ai?
Đừng có bảo rằng không còn tình yêu cho những buổi sớm mai
Thì anh và em vẫn luôn là bạn
Tình bạn nào bắt đầu bằng những điều không giới hạn
Và kết thúc bằng những trống vắng sau những trận tơi bời?
Ta chả là gì của nhau qua bao xô lấp của cuộc đời
Mình đi ngang nhau không ngoảnh lại
Mình quên hôm qua vừa nói anh và em là mãi mãi
Mình tìm thêm những một nửa vật vờ
Miền chăn chiếu ơ thờ
Ai cũng bảo không bao giờ hờn ghen quá khứ
Bởi ai cũng đã cho mình quyền từng sống đời thú dữ
Ăn hết con mồi này. Đến con mồi khác. Tanh tươm.
Miền chăn chiếu vấn vương
Thay làm sao hết những mùi hương còn sót lại
Sao không bao giờ tình yêu là mãi mãi
Để một lần được thương nhau mà chẳng nghĩ đến lìa xa...
#liufung #lưuphong #saigon #saigonese #byme
Lưu Phong is me - Author of Saigon Không Phải Để Yêu - Phần 2 End.
Saigon chẳng thể yêu dài lâu
Ai cũng vội đi tìm khoan khoái khác
Khoan khoái của em là ngàn lần giả vờ mất mát
Của anh là lúc cho vào em những xúc cảm bâng quơ
Người ta hay thi vị đời bằng những vần thơ
Rằng hạnh phúc có gì đâu ngoài bữa cơm cuối ngày đối mặt
Saigon giá đắt
Một bữa cơm phải trả cả một đời
Này những anh chàng đang học ga lăng
Và các cô gái tưởng có thể nén mình hoài sau lưng người khác
Nếu tình yêu không toàn đắng chát
Tại sao giữa Saigon mà tìm mãi, chẳng ra nhau?
Họ đang yêu thế nào? Có phải tại Saigon đâu?
Họ cho nhau tin nhắn
Cho nhau những buổi chiều lãng mạn và những gì trong tr���ng
Và những đêm mặn nồng vứt vào sọt rác cái cuối cùng
Họ yêu nhau thế nào? Khi họ cứ vẫy vùng
Giữa những quẩn quanh người này, người khác
Khi không đánh vần được từ "mất mát"
Thì đến bao giờ thực sự biết tình yêu?
Cứ yêu đi
Và mơ đi
Nhưng đừng có làm thơ
Em có biết tại sao không hạnh phúc?
Anh có biết tại sao không còn biết khóc?
Lòng quá rộng rồi, sao vừa nổi những chân thành?
Saigon là thể xác
Là dục vọng, là tham lam
Hay chính những chàng trai, cô gái bất kham
Chẳng thể hiểu bình yên
cuối cùng mới là hạnh phúc...
#liufung #lưuphong #saigon #saigonese #byme #saigonkhongphaideyeu