có lẽ là mọi thứ nó vẫn ở đấy, vẫn như vậy. thật ra mà nói, không phải không còn tổn thương, không còn buồn nữa.
chính xác là mình chọn cách từ bỏ hi vọng vào điều đấy rồi.
đối với những thứ mình có ở hiện tại, trừ những gì mình tự làm ra, tự đạt được, còn lại với mình đều không phải an toàn.
sao mình biết được một ngày nào đó sẽ có ai tước đoạt chúng khỏi tay mình?
mới hôm kia qua nhà anh, thấy mình anh cứ vui xoắn xuýt xoa quanh người như cún con v.
dth lắm.
trước ghét cái đầu xoăn xoăn giờ bắt đầu thấy thích r vì thsu để tóc đấy nhìn ảnh rất dth 😞
yêu quá ôiioioiioioioi
anh biết không, tình cảm đủ lớn thật sự có thể bao trùm lên tất cả.
không chỉ thế giới của em, mà còn cả quá khứ của anh.
tuy nhiên nó không phủ lên được quá khứ của em, em luôn thấy tội lỗi.