أشتاق لشمس سايغون، وأكل الشارع والقهوة مع الأصدقاء، والكاريوكي والسهر. أشتاق لهانوي والرقص حتى تنتهي الموسيقى، ولأبي وأمي وكل شيء. مر عام بعيدًا عن البيت وما زال الحنين حاضرًا. إلى اللقاء يا سايغون العام القادم.
Sáng nay, khi đang ngồi ăn sáng, mình gặp một chú bán vé số chừng ngấp nghé 70 tuổi với khuôn mặt khắc khổ và làn da ngăm đen nhuốm màu nắng mưa.
Chú chìa tập vé số còn dày cộp, nhỏ nhẹ mời: “Cháu ơi mua vé số không?” rồi nở một nụ cười hiền lành. Bất giác ngẩng lên nhìn chú, ánh mắt mình bỗng khựng lại khi nhận ra chú bị cụt mất một tay. Mọi cử động, từ việc cầm tập vé số đến cách chú cẩn thận, chậm rãi lấy từng tờ tiền lẻ thối lại cho mình, đều chỉ dùng bằng một bàn tay duy nhất. Bình thường mình ít khi mua vé số vì nghĩ trúng số là điều gì đó rất xa vời, nhưng lần này mình cố tình chọn ra 3 tờ trong tập số dày nhất với hy vọng giúp chú mở hàng cho vơi bớt sấp số đó. Chú nhận tiền rồi lững thững rời đi trên đôi dép tổ ong cũ kỹ, gương mặt thoáng chút hài lòng.
Đến chiều, niềm vui nho nhỏ bất ngờ ập đến, khi mình dò thử và thấy trúng ngay hai số đầu. Nhưng điều làm mình thấy vui trọn vẹn cả ngày không chỉ là chút may mắn ấy, mà là nghĩ đến tập vé số còn dày chiều nay hẳn cũng mang lại lộc cho nhiều người khác. Có lẽ lần sau gặp lại, sẽ có thêm nhiều người tìm đến ủng hộ chú hơn.