Nhà văn Nguyễn Tường Thụy là bộ đội giải phóng vào Saigon tháng 4, năm 1975. Yêu Sài Gòn nên ông đã lên tiếng. “Sài Gòn thương mến” là 1 trong 6 bài để ông bị kết án 11 năm tù.
Nghe nhiều bạn cứ nói rằng “Mỹ xâm lược, VNCH bán nước.” Thì đây! Xem ai là phe “vừa ăn cướp vừa la làng”?
——
Mỹ Có Xâm Lược Việt Nam Không?
Nếu lịch sử là sự thật, tại sao chúng ta chỉ được nghe một nửa?
Nhiều người được dạy rằng “Mỹ xâm lược Việt Nam”, nhưng nếu nhìn vào lịch sử một cách trung thực, có vài câu hỏi cần đặt lại:
Ai nổ súng trước? Ai đưa quân vượt vĩ tuyến trước?
Và ai lựa chọn thống nhất bằng vũ lực?
Trong giới sử học quốc tế, cuộc chiến này thường được gọi là “Chiến tranh Việt Nam” hoặc “Nội chiến có sự can thiệp quốc tế” — chứ không phải “Mỹ xâm lược”.
Bởi vì Mỹ không chiếm lãnh thổ, không lập chính quyền thuộc địa, và không sáp nhập Việt Nam. Đó mới là các tiêu chí của một cuộc “xâm lược”.
Mỹ can thiệp vì bối cảnh Chiến tranh Lạnh và để hỗ trợ Việt Nam Cộng Hoà — một chính thể được quốc tế công nhận rộng rãi lúc bấy giờ.
Nếu nhìn vào diễn biến thực tế, các tài liệu quốc tế ghi rõ rằng miền Bắc là bên chủ động phát động chiến tranh ở miền Nam:
- 1959: Miền Bắc mở đường mòn Hồ Chí Minh để đưa quân vào Nam.
- 1960: Thành lập Mặt trận Giải phóng miền Nam, công khai tiến hành đấu tranh vũ trang.
- Chiến sự kéo dài nhiều năm trước khi Mỹ đưa quân.
Điều này cho thấy, Cuộc chiến không bắt đầu bằng việc “Mỹ xâm lược Việt Nam”, mà bắt đầu khi miền Bắc quyết định thống nhất đất nước bằng vũ lực.
Mỹ là bên can thiệp, miền Bắc mới là bên khởi chiến. Hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Và đôi khi, “tuyên truyền” chỉ đơn giản là kể lại lịch sử…theo ý họ, và bỏ đi phần quan trọng nhất. Nếu sự thật không giống điều bạn từng được dạy, bạn sẽ thay đổi niềm tin hay tiếp tục tin vào bài học cũ?
(Thời đại Internet AI rồi, muốn tìm hiểu sự thật đâu có khó. Đừng chỉ biết đọc sách đảng.)
Phuong Pham
Đài VTC14 lên án Trung Quốc xâm lược Hoàng Sa, ca ngợi quân nhân Việt Nam Cộng Hoà anh dũng bảo vệ quê hương.
VTC14 cũng khẳng định Hoàng Sa-Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam Cộng Hoà, không phải của Cộng Sản Bắc Việt. Dư Luận Viên lắng tai nghe rõ
Sự thật của lịch sử mãi còn đó.
Trước thời 4.0 bạn không biết không ai trách. Thời nay còn bị mụ mị thì lỗi ở bạn.
Lịch sử phản ánh sự thật chớ không phải do bên thắng cuộc viết.
VN đang xây dựng XHCN.
Làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu. Không làm mà cũng có ăn. Người dân làm, các anh ra lấy miễn phí về cho vợ con ăn 😁.
Chỉ khác với bọn cướp là các anh có thẻ Đảng và được bảo kê.
Nhật Ký Yêu Nư���c
TỪ BIỆT PHỦ, MỘ PHỦ, ĐẾN TÊN ĐƯỜNG VÀ THAM VỌNG RẺ TIỀN CÁ NHÂN CHỦ NGHĨA.
Thành phố Hồ Chí Minh chính thức có tên đường Nguyễn Thiện Thành được đặt ở ven sông Sài Gòn.
Chắc 99% người dân Việt Nam không biết ông là ai, vì đâu có tên trong sách sử?
Nguyễn Thiện Thành là đại tá quân đội nhân dân Việt Nam kiêm viện trưởng bệnh viện Thống Nhất và cũng là cha của bí thư thành ủy thành phố Hồ Chí Minh trước đây Nguyễn Thiện Nhân.
Thành phố Hồ Chí Minh bây giờ quá nhiều tên đường mà người nghe cũng chẳng biết nhân vật đó là ai và chẳng biết có ý nghĩa gì không?
Khác hẳn cách đặt tên đường của Sài Gòn trước 75.
Sau khi người Pháp không còn ở Việt Nam, năm 54 chính quyền miền Nam phải đổi tên những con đường tiếng Pháp thành tiếng Việt và cách đặt tên vô cùng khoa học xuyên suốt chiều dài lịch sử 4000 năm của dân tộc.
Bước vào Sài Gòn các con đường xa trung tâm là tên tuổi những anh hùng của triều đại đi trước càng vào gần trung tâm là tên tuổi những anh hùng của triều đại sau này, và con đường nào cũng có ý nghĩa của nó nên rất dễ nhớ đường đi và rất dễ nhớ tên đường.
Như là đường đi qua tòa án có tên là Công Lý, đường đi qua bộ y tế có tên là Hồng Thập Tự, đường đi qua nơi người Hoa ở đông nhất có tên là Khổng Tử, những đại lộ dài nhất thì được đặt tên của những vị anh hùng có công lớn đánh giặc ngoại xâm như Hai Bà Trưng-Trần Hưng Đạo-Trần Quốc Toản.
Đại lộ Quang Trung rất rộng nhưng lại ngắn thể hiện cuộc đời oai hùng nhưng ngắn ngủi của ông, đường Lê Lai nhỏ hơn và nằm bên cạnh đường Lê Lợi thể hiện sự hy sinh của mình để cứu Lê Lợi, những danh nhân có quan hệ với nhau thì những con đường đó cũng được xếp cạnh nhau như Phan Thanh Giản-Phan Liêm-Phan Ngữ...
Những người ở nơi khác về Sài Gòn sinh sống chỉ cần biết lịch sử Việt Nam thì rất dễ nhớ đường đi và địa chỉ, kể cả những người đi nước ngoài mấy chục năm về lại Sài Gòn họ cũng hình dung ra được con đường nào, ở đâu và địa chỉ họ cần đến là nơi nào, đó là điểm độc đáo của cách đặt tên đường ở Sài Gòn.
Đặc biệt là không có vị lãnh đạo nào, tướng tá nào, anh hùng nào của chế độ Việt Nam Cộng Hòa được đặt tên đường, tất cả đều là tên tuổi của tiền nhân trước thời Việt Nam cộng hòa.
Chứ không phải như bây giờ toàn là tên những anh hùng của chế độ.
Sau năm 75 rất nhiều con đường ở Sài Gòn đã được đổi tên thành tên những anh hùng của đảng, thậm chí lấy tên của những anh hùng hư cấu không có thật, những anh hùng tự phong để đi tuyên truyền như là:
Lê Văn Tám, Võ Thị Sáu, Tô Vĩnh Diện, Phan Đình Giót...
Kể cả lấy tên cha của bí thư thành ủy đúng là háo danh và kịch cớm.
Nguồn: Đặng Nam.
VNCH là nước có TỰ DO và GIÀU CÓ hơn Miền Bắc (dưới sự CAI TRỊ NGU DỐT của ĐẢNG + PHỈ) nên người Miền Nam đâu cần giải phóng. Bắc + đã MA MỊ mà LỪA bọn NAM + NGU NGỐC làm NỘI ỨNG mà XÂM LƯỢC MIỀN NAM, chiếm được Miền Nam, NAM + chỉ là TAY SAI thôi nha.
Hùng Cao – Cái bắt tay hay cái tát vào mặt giới chóp bu Việt cộng?
Ba Đình, Hà Nội — nơi từng tự hào là “trái tim của chế độ cộng sản Việt Nam” — bỗng trở thành sân khấu cho một màn kịch lịch sử trớ trêu: Đại tá Hùng Cao, Thứ trưởng Bộ Hải quân Hoa Kỳ, người Mỹ gốc Việt, hậu duệ của Việt Nam Cộng Hòa, biểu tượng ch���ng cộng của cộng đồng người Việt tự do, đường hoàng bước vào hang ổ của Việt cộng trong tư thế hiên ngang.
Và những “đồng chí” từng hô hào “đánh cho Mỹ cút, ngụy nhào” giờ đây lại phải xếp hàng bắt tay “ngụy” — với nụ cười cứng đờ và ánh mắt không giấu được sự cay đắng.
Cái bắt tay ấy – tưởng là nghi lễ ngoại giao – nhưng với nhiều người, nó chính là một cái tát giòn giã vào mặt chế độ cộng sản. Một cái tát của lịch sử. Một cái tát của sự thật. Một cái tát của công lý và lòng tự trọng dân tộc.
Bởi người mà họ phải chào đón hôm nay, chính là biểu tượng của tất cả những gì họ từng tìm cách xóa bỏ: – Một người Việt lớn lên trong tự do, không dưới lá cờ đỏ sao vàng, mà dưới lá cờ của Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ. – Một sĩ quan quân đội Mỹ, nhưng luôn tự hào mình là hậu duệ của Việt Nam Cộng Hòa. – Một tiếng nói mạnh mẽ trong cộng đồng người Việt hải ngoại, luôn khẳng định lý tưởng xoá bỏ độc tài, giành lại dân chủ cho quê hương.
Thế mà hôm nay, Tô Lâm – người từng ra lệnh bịt miệng bao tiếng nói đối lập, phải chìa tay ra, cười gượng gạo.
Lương Cường – Chủ tịch nước, đại tướng quân đội, phải khẽ gật đầu chào người mang quân hàm “đại tá của nước Mỹ”.
Phan Văn Giang – Bộ trưởng quốc phòng, từng chỉ huy hàng vạn quân, nay đứng trước một người lính Việt kiều – mà trong ánh mắt ông ta, có lẽ lóe lên cả sự chua chát lẫn sợ hãi.
Nếu có ai từng nói “lịch sử là vòng tròn”, thì vòng tròn ấy hôm nay đã khép lại với tiếng cười mỉa mai. Năm xưa, cộng sản tiến vào Sài Gòn với khẩu hiệu “giải phóng miền Nam”. Nửa thế kỷ sau, một người con của miền Nam tự do lại bước vào Ba Đình – như thể để giải phóng họ khỏi ảo tưởng chiến thắng.
Cái bắt tay của Hùng Cao không làm lung lay tòa nhà Ba Đình, nhưng nó rung chuyển cả nền tảng tinh thần của một chế độ sống bằng tuyên truyền. Nó nói rằng: dù các ông có nắm súng, nắm quyền, nắm cả mạng người – các ông không thể nắm được lịch sử. Lịch sử hôm nay đã viết lại: Kẻ từng bị gọi là “ngụy” đã trở thành đại diện cho sức mạnh tự do, Còn “bên thắng cuộc” – thì mãi loay hoay đi tìm chỗ đứng giữa thế giới văn minh.
Vâng, đó không chỉ là một cái bắt tay ngoại giao, mà là một cái tát lạnh lùng của thời đại. Và điều mỉa mai nhất là — chính họ phải vỗ tay sau khi bị tát.
Nhật Bản đang trên bờ vực của một trong những bước đột phá y học đáng chú ý nhất trong lịch sử - một loại thuốc có thể mọc lại răng người. Các nhà khoa học tại Đại học Kyoto và Đại học Osaka đã phát triển một loại thuốc giúp kích thích sự mọc răng mới, tự nhiên, ngay cả với người lớn đã mất răng vĩnh viễn.
Thuốc có tác dụng bằng cách ngăn chặn một loại protein có tên là USAG-1, thông thường ngăn ngừa mọc răng. Khi protein này bị ức chế, cơ thể kích hoạt khả năng ẩn của nó để mọc răng thay thế - một đặc điểm được nhìn thấy ở cá mập và bò sát. Trong các thử nghiệm đầu tiên, chuột và chấu đã mọc thành công những hàm răng hoàn toàn mới, và các thử nghiệm lâm sàng của con người hiện đang được tiến hành ở Nhật Bản.
Nếu thành công, điều trị này có thể loại bỏ nhu cầu về răng giả, trồng răng giả và răng giả mãi mãi. Những người mất răng do tuổi tác, bệnh tật hoặc tai nạn có thể sớm mọc răng mới một cách tự nhiên. Thuốc được dự kiến sẽ sẵn sàng để sử dụng công cộng vào năm 2030, khiến nó trở thành một trong những đổi mới y tế được mong chờ nhất trong thập kỷ.
Sự đột phá này không chỉ thay đổi nha khoa - nó thay đổi sinh học của con người. Khả năng tái tạo răng tự nhiên có thể cải thiện chất lượng cuộc sống đáng kể cho hàng triệu người trên toàn thế giới.
Nguồn: Nguyễn Văn Phương
Clip này giới thiệu cách sử dụng nước chanh muối ấm (lemon salt water) ��ể làm sạch ruột kết tự nhiên và giảm táo bón. Cụ thể:
Công thức pha chế:
- Lấy 1 quả chanh tươi, vắt nước cốt.
- Thêm khoảng 1/2 - 1 thìa cà phê muối biển (sea salt).
- Đổ vào 1 cốc nước ấm (khoảng 300-500ml, không quá nóng).
- Khuấy đều và uống ngay, tốt nhất vào buổi sáng lúc bụng đói.
Tác dụng :
- **Giảm táo bón và làm mềm phân**: Muối tạo hiệu ứng thẩm thấu (osmotic pull), hút nước vào ruột, giúp phân cứng "rock-hard" trở nên mềm mại, dễ đẩy ra ngoài. Điều này ngăn ngừa tình trạng tắc nghẽn ruột.
- **Kích thích tiêu hóa**: Axit citric trong chanh hoạt động như chất tiêu hóa tự nhiên, kích thích gan sản xuất mật, hỗ trợ phân hủy thức ăn và giải độc cơ thể.
- **Làm sạch ruột kết (colon cleanse)**: Kết hợp chanh và muối giúp "quét sạch" chất thải tích tụ, cải thiện sức khỏe đường ruột tổng thể. Sau vài ngày uống đều đặn, bạn sẽ thấy cơ thể nhẹ nhàng hơn, da đẹp hơn và năng lượng tăng.
- **Lợi ích khác**: Giúp hydrat hóa cơ thể, hỗ trợ giảm cân nhẹ nhờ làm sạch độc tố, và là cách tự nhiên thay thế thuốc nhuận tràng.
Clip nhấn mạnh đây không phải "phép màu" mà là khoa học đơn giản: nước + muối + chanh = sự kết hợp hoàn hảo cho đường ruột. Uống 1 lần/ngày.
NGƯỜI LỮ KHÁCH CUỐI CÙNG…
Suốt 20 năm, ông cụ lặng lẽ sống ở sân bay, như cái bóng giữa dòng người qua lại, ai cũng từng chỉ trỏ, bàn tán. Cho đến một ngày, sự thật về thân phận ông khiến tất cả phải lặng người trong xúc động.
Sân bay Tân Sơn Nhất những năm gần đây đã trở nên hiện đại và náo nhiệt hơn bao giờ hết. Hành khách kéo vali lộc cộc, tiếng loa thông báo chuyến bay vang vọng đều đặn, những cuộc chia ly và đoàn tụ nối tiếp nhau không ngừng nghỉ. Giữa dòng người hối hả ấy, chẳng ai không từng nhìn thấy một hình bóng quen thuộc – một ông cụ gầy gò, tóc bạc trắng, khoác chiếc áo khoác cũ kỹ, ngồi lặng lẽ bên góc ghế chờ gần cổng ra vào quốc tế.
Người ta gọi ông bằng nhiều cái tên: “ông cụ sân bay”, “người lang thang thời gian”, thậm chí có người đùa gọi là “hồn ma lạc lối”. Có những đứa trẻ chỉ vào ông rồi thầm thì với mẹ cha, người lớn cũng từng ái ngại mà bỏ lại vài gói mì tôm, chai nước, hay đôi khi là tờ tiền lẻ.
Nhưng ông chưa từng xin ai bất cứ điều gì. Ông ch��� ngồi đó, mắt nhìn xa xăm như chờ đợi một điều gì đó sẽ đến từ những chuyến bay không ngừng cất cánh và hạ cánh mỗi ngày.
Không ai biết ông đến từ đâu. Không ai rõ vì sao ông lại chọn sống suốt 20 năm giữa nơi nhộn nhịp này, nơi mà ai cũng chỉ dừng lại tạm thời, chứ chẳng ai ở lại vĩnh viễn.
- “Ông ta bị mất trí nhớ.” – một anh bảo vệ từng nói với cô lao công.
- “Không phải đâu, nghe đâu ông ấy từng là Việt kiều, bị con cái bỏ rơi lúc về nước.” – chị bán cà phê trong sân bay thì thầm.
- “Cũng có khi là gián điệp thời chiến, không dám để lộ danh tính.” – có người thêu dệt, kèm nụ cười nửa miệng.
Mỗi người một giả thuyết, một mảnh ghép vụn vặt để cố ghép nên câu chuyện chưa có hồi kết. Nhưng ông cụ thì chẳng bao giờ giải thích. Ông chỉ lặng lẽ sống – như thể sự im lặng của ông là một phần của những âm thanh ồn ào kia, là tiếng ngân dài của thời gian bị lãng quên.
Một ngày đầu mùa thu năm ấy, khi mưa Sài Gòn kéo đến bất chợt, một cô phóng viên trẻ tên là Hà xuất hiện tại sân bay. Cô được giao thực hiện một phóng sự về “cuộc sống thường ngày ở sân bay”, và khi lướt qua góc ghế quen thuộc, cô thấy ông cụ – ướt lấm tấm mưa, tay ôm khư khư chiếc va-li cũ sờn góc. Tò mò, cô dừng lại hỏi chuyện.
Lúc đầu, ông không trả lời. Nhưng cô gái trẻ không bỏ cuộc. Cô mang nước, mang bánh mì, thậm chí ngồi cùng ông cả buổi chiều mà chẳng hỏi gì thêm. Cô chỉ kể về mình – một cô phóng viên tỉnh lẻ lên thành phố, làm nghề vì đam mê kể chuyện của con người.
Sau ba ngày như thế, ông cụ cuối cùng cũng lên tiếng – bằng một chất giọng trầm, rõ ràng và đầy cảm xúc.
- “Cháu có tin là có những người sống cả đời chỉ để đợi một người không?”
Hà ngỡ ngàng. Lần đầu tiên, ông cụ không còn là một bóng mờ, mà trở thành một con người – với giọng nói, ký ức, và một trái tim chưa bao giờ thôi chờ đợi.
Chuyện của 40 năm trước
Ông tên là Trần Văn Minh. Năm 1975, ông theo chuyến bay định mệnh rời Việt Nam sang Mỹ cùng vợ và con gái nhỏ, chỉ 3 tuổi. Nhưng giữa cảnh hỗn loạn lúc ấy, ông bị thất lạc vợ con ở sân bay. Máy bay không thể quay lại, và thế là ông đi một mình – mang theo nỗi day dứt, mang theo trái tim bị xé đôi.
Cuộc sống ở Mỹ không dễ dàng, nhưng ông luôn giữ hy vọng một ngày sẽ quay lại tìm vợ con. Ông học hành, làm việc, tích cóp từng đồng. Sau 20 năm, khi đã đủ điều kiện, ông trở về – nhưng không còn ai ở địa chỉ cũ, không còn tin tức. Họ đã biến mất như cơn gió năm nào.
Ông lục tung hồ sơ, tìm đến từng nơi có thể. Nhưng chẳng có gì. Duy chỉ có một điều ông giữ chắc trong lòng: vợ ông từng nói, nếu một ngày nào đó bị lạc nhau, hãy quay lại sân bay, nơi họ từng bắt đầu chia xa.
Và thế là ông trở lại Tân Sơn Nhất – ngày đó ông 60 tuổi. Giờ đã 80. Hai mươi năm ông sống ở đây, mỗi ngày đều dõi theo từng chuyến bay, từng khuôn mặt. Có lần ông tin là đã thấy bà – một người phụ nữ tuổi lục tuần, ��nh mắt rất giống – nhưng rồi bà quay đi, ôm tay một người đàn ông lạ. Ông không đuổi theo. Vì ông sợ sai. Và cũng vì, ông nghĩ, nếu là bà – chắc chắn bà sẽ nhận ra ông.
- “Cháu biết không,” ông khẽ cười, đôi mắt đầy nước, “Mỗi ngày trôi qua, ta sợ không còn đủ thời gian. Nhưng ta vẫn ngồi đây, vì nếu bà ấy còn sống, chắc chắn sẽ quay lại. Chúng ta đã hứa với nhau…”
Tin tức gây chấn động
Hà lặng người. Cô quay về với cuốn băng ghi âm, và chỉ trong vài ngày sau khi phóng sự “Người lữ khách cuối cùng” được đăng tải, mạng xã hội bùng nổ. Bài viết lan tỏa với hàng trăm nghìn lượt chia sẻ. Nhiều người cảm động rơi nước mắt, nhiều Việt kiều liên hệ cô để hỏi thêm thông tin.
Và rồi một điều kỳ diệu đã xảy ra.
Một người phụ nữ tên là Trần Thị Ngọc Linh – hiện sống tại Melbourne, Úc – liên hệ với Hà, gửi ảnh chụp bà cùng mẹ ngày còn nhỏ. Hà run rẩy khi nhìn thấy cô bé trong ảnh – đôi mắt giống hệt ông cụ, và sau lưng tấm ảnh là dòng chữ “Gửi ba Minh, nếu ba còn sống, con vẫn chờ.”
Cuộc gọi video đầu tiên trong 45 năm – giữa ông Minh và con gái – là những tiếng nấc, là những “ba ơi”, “con đây”, là những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt già nua và khuôn mặt đã trở thành mẹ.
Họ hẹn gặp nhau – không phải ở sân bay – mà ở chính căn nhà nhỏ ông đang được chăm sóc bởi một nhóm tình nguyện sau khi câu chuyện lan rộng.
Ngày đoàn tụ
Ngày hôm ấy, trời Sài Gòn nắng dịu. Bà Linh – giờ đã là một phụ nữ gần 50 tuổi – bước xuống từ xe, tay run rẩy cầm theo chiếc khăn tay cũ màu hồng, thứ duy nhất còn giữ từ mẹ cô – và là bằng chứng cuối cùng của mối liên kết máu thịt.
Ông Minh, ngồi trên chiếc ghế gỗ trong sân nhà, nhìn thấy con gái bước vào – không nói được lời nào. Chỉ có hai cánh tay run run dang ra, và cái ôm nghẹn ngào kéo dài mãi mãi như thể thời gian đã ngừng trôi.
- “Ba vẫn ngồi chờ con suốt 20 năm… ở cái nơi lần đầu ba mất con.”
- “Con xin lỗi, ba… Con cứ tưởng ba đã không còn…”
Và sau đó…
Không ai còn thấy ông cụ ngồi ở sân bay nữa. Góc ghế quen thuộc giờ trống trải, nhưng trong lòng mọi người vẫn in hình bóng ông. Người bảo vệ năm xưa cũng thay đổi thái độ, nói với ai đó mới đến: “Nơi đó từng có một người cha, sống bằng niềm tin, chờ đợi suốt nửa đời người.”
Hà kết thúc phóng sự của mình bằng một dòng đơn giản:
“Không phải ai đi sân bay cũng chỉ để đi. Có người, ở đó, chỉ để chờ.”
Nguồn : Phan Cao Tri -Cre: 8 Sài Gòn
Ảnh copy Google
Nhà thơ Nguyễn Duy thuật lại những gì ông biết về nhân vật Võ Thị Sáu, một thần tượng do đảng Cộng Sản dựng lên.
Nhà thơ cười lớn tiếng đến nỗi phải đứng dậy khi nhắc đến những điều bịa đặt trong sách của Nguyễn Quang Sáng về Võ Thị Sáu
@LutsNguynVni1 Bạn Kiến mộc
@arcHieu10 ơi! bạn vừa ăn đồ phế thải của người khác thải ra hay sao mà khi đọc bình luận của bạn tôi thấy có mùi kinh tởm quá bạn ạ....
Bao giờ cái tượng đài của thằng đem xhcn quái thai ở Đông Âu về phá nát dân tộc Vn,
được đập phá đốt bỏ như thế này thì dân Vn mới phát triển được,vì những bức tượng đó một năm tốn hàng ngàn tỷ để bảo vệ cho một thằng độc ác nhất trong lịch sử Vn.