KHÔNG THỂ ĐỢI CHỜ
Trên thế gian, gì cũng có thể chờ
Không làm trước thì làm sau, chẳng vội
Riêng hiếu kính mẹ cha, không thể đợi
Ngày mai biết còn cơ hội hay không?
Chuối chín cây, gió vẫn thổi không ngừng
Lay mạnh thế, chẳng mấy mà rơi rụng
Muốn phụng dưỡng, đừng cầu mong gió lặng
Làm gì đi, kẻo ân hận cả đời!
Từ lúc được sinh ra làm kiếp con người
Học nói học ăn, thành gia lập thất
Có bước đi nào mẹ cha không có mặt?
Công dưỡng dục của Người nặng tựa Thái Sơn!
Tự hứa với lòng mình sẽ đền đáp công ơn
Nhưng thời gian không thể chờ ta được
Nhân sinh vốn vô thường, sinh mệnh thì yếu ớt
Chỉ một chớp mắt thôi, âm dương cách biệt rồi!
Sống trên đời, nào biết trước ngày mai?
Quy luật của tự nhiên, chẳng ai thay đổi được
Sinh–lão–bệnh–tử là… thường tình, không thể khác
Phải chấp nhận nó thôi, ai cũng vậy cả mà!
Có thể nào chọn cửa để sinh ra
Con bần cố nông hay con nhà quyền quý?
Xuất thân từ đâu, nói được gì đâu nhỉ?
Quan trọng là đối xử thế nào thôi!
Mẹ cũng như cha, chỉ có một trên đời
Hai nửa yêu thương, hai nụ cười đôn hậu
Đạo làm con, nhủ lòng luôn hiểu thấu
Hiếu kính Người, không thể đợi ngày mai!
NGUỒN: ST
Bạn ơi! mình nói nhỏ
Chúng ta lớn tuổi rồi
Nói gì càng phải nghĩ
Đừng nóng vội khơi khơi.
Chuyện cũ bỏ đi thôi
Chuyện buồn, thôi đừng nhắc
Không tranh cãi nhiều lời
Vì những điều nhỏ nhặt.
Thủa trước mình trẻ thật
Suy nghĩ cạn chưa thông
Hay chấp điều vụn vặt
Ôm giận mãi trong lòng.
Bây giờ mình có tuổi
Đã nếm đủ chông gai
Hiểu cuộc đời này rộng
Nhân quả ấy còn dài.
Bực tức chi kẻ lạ
Trách hờn gì người dưng
Mình sống cho mình đã
So đo ấy hãy dừng.
Không ưa thì mặc kệ
Không thích ngừng bận tâm
Đừng nói năng chi cả
Kệ ai kia hiểu lầm.
Đời một lần được sống
Hãy sống để mình vui
Đừng sống tâm buồn khổ
Rước sân si cả đời.
Thơ: Mộc An Nhiên.
NẾU CÓ THỂ..
Nếu có thể, mỗi bình minh thức dậy
Ngồi thật yên thở nhẹ, miệng mỉm cười:
''Ta còn sống, nên mọi điều có thể..
Tạ ơn đời, nguyện tỉnh thức, an vui..''
Nếu có thể, muộn phiền ngày hôm trước
Hãy chôn vùi theo giấc mộng đêm qua
Chuyện cơm áo.. vốn đã là gánh nặng
Ôm ấp hoài chuyện cũ.., thiệt mình ta?
Nếu có thể, mở cửa lòng.. phóng thích
Những con người ta nhốt tận trong tâm.
Giam nhốt họ, ta trở thành cai ngục
Có gì vui trong sở thích giam cầm?..
- Nếu có thể, đừng than thân, tủi phận
Đừng thèm thuồng hạnh phúc bởi nhìn lên
Thử nhìn xuống bao kiếp đời lận đận...
Mình không giàu, nhưng biết đủ , là hên!
Nếu có thể nhịn người thì cứ nhịn
Mặc cho ai thấy thế bảo ta khờ.
Hơn thiên hạ vẫn xem là chuyện dễ
Thắng chính mình, thắng được, mới hay cơ!
- Nếu có thể, ngồi bên nhau dăm phút
Đời ngắn dài, ai biết chuyện gì đâu!
Nếu có thể, thương nhau thêm một chút
Để đắp bù cho thiếu vắng mai sau...
- Nếu có thể, cuối chiều ngồi tĩnh lặng
Ngày trôi qua ta.. Sống được bao giờ?
Mình đang Sống hay chẳng qua tồn tại..
Rồi về đâu khi đối diện hư vô?!
Nếu có thể, xin nguyện lòng cố gắng
Hướng về Chân, Thiện, Mỹ sống thênh thang.
Bởi còn sống nên mọi điều có thể..
Gửi cho đời thêm chất liệu Bình An...
NGUỒN
Như Nhiên- TTT
Lưu niệm chuyến Hoằng Pháp bang Minnesota
11.03.23
__(())__