Xin chào thị trấn X. Mình là Vân. Mình yêu thích nông sản sạch, cà phê, phát triển bản thân. Hãy kết nối với mình để chúng ta cùng nhau học hỏi và giao lưu nhé!
Nghe clip này rồi tập trung làm nhen. Một số gợi ý:
1. Vì sao ng ta ngại bán hàng? Mình có ngại không? Có sẵn lòng quỳ xuống để bán được hàng ko?
2. Có sẵn sàng đến nơi đang nguy hiểm để làm ăn ko? Người thương nhân xưa đi trên con đường tơ lụa, gặp cướp giết hiếp như cơm bữa, mình có sẵn sàng đối phó?
3. Mình có uý lạo được binh sĩ ko? Làm thế nào nào để cấp dưới tin và nghe theo mình.
*Anh này vừa mới có mặt ở Israel
để mở FPT Israel, dù nơi đây vẫn rực nóng vì chiến sự. Tui vẫn gặp nhiều chủ DN đang ở Iran, Iraq bán hàng, dù vô cùng nguy hiểm.
**Nếu chọn kinh tế làm ăn thì chỉ nên nghe theo người có thực làm như thế này, tức họ có doanh nghiệp lớn, có ngàn nhân sự, có ngàn tỷ trong tay trở lên. Cả ngàn nhân sự, đủ chuyện về lòng người nên họ sẽ có kinh nghiệm xử lý. Họ có ngàn tỷ, mình nghe theo họ thì may ra mới có được vài tỷ. Trong kinh tế, ai trải qua mới cảm nhận chính xác, còn lại chỉ là ng tưởng tượng và kể chuyện mà thôi.
COMBO 244K gì chưa người đẹp?
Combo TRẮNG RĂNG TỰ NHIÊN - THƠM MIỆNG - HẾT LO CHẢY MÁU CHÂN RĂNG chỉ 244k có gì?
👉1 Kem đánh răng Noni thảo dược 50g (cay mạnh)
👉1 Kem đánh răng Noni thảo dược 100g (cay vừa)
👉1 Nước súc miệng Noni Fresh 330ml
Khi mua Combo này, ADEVA tặng ngay:
🎁1 Nước súc miệng Noni Fresh 100ml và 2 bàn chải sinh học (cực kỳ tiện lợi để mang đi công tác, đi du lịch)
📞 Zalo: 0908817889
1. Tui trí óc không thông minh vượt trội so hơn ng thường, cũng không có khiếu ngoại ngữ gì, nhưng tui nỗ lực ghê lắm, chăm chỉ như con ong. Mình làm gì cũng tập trung, phải dành thời gian gấp 3-4 lần chúng bạn thì mới thoát khỏi thân phận làm cá và vượt vũ môn, hoá rồng.
Từ nhỏ, trong sách giáo khoa có chữ gì là tui đọc hết chữ đó, hiểu nghĩa hết mới chịu. Thậm chí trang bìa nhà xuất bản giáo dục, trang cuối có dòng nhỏ "in 5000 cuốn, nộp lưu chiểu tại...."thì tui cũng đọc luôn, rồi thắc mắc tra chữ "chiểu" ở đây nghĩa là gì, ví dụ thế. Các môn khác tui cũng không sót 1 chữ nào. Khi đi thi, tui không tin có khái niệm "học tài thi phận", tui biết hết nên họ ra đề cỡ nào, hỏi cái gì tui cũng biết làm. Câu "học tài thi phận" là dành cho mấy đứa chăm chỉ nửa chừng thôi. Tui học trường làng ở huyện nghèo, lớp 10 tui đã nói tiếng Anh rào rào với Tây, có học thêm học bớt gì đâu, thi ĐH môn Toán vẫn gần như điểm tối đa. Sự học của mình, tui chỉ khẳng định mình là người chăm. Học tiếng Trung, không chăm không tài nào có thể đọc được và viết được chữ Hán. Trên FB của tui giờ, chỉ follow gần 300 trang tiếng Trung, mở ra toàn tiếng Trung. Cái wechat của tui, bên cafe Luckin (bữa học ở TQ tui có vô dùng wechat thanh toán), họ gửi tin nhắn quảng cáo, tui in ra ngồi đọc hết. Mua cái chai nước về cũng ngồi đọc và viết lại. Đi trên đường, bảng hiệu tiếng Trung tui đứng dịch, rồi chụp lại về bắt Grok gõ (mày soạn từ vựng ra cho tao học).
2. Hồi đi làm, tui cũng siêu chăm. Tối cỡ 10h đêm, tui nhiều lần phải ép mình nằm ngủ sớm để mai dậy sớm để đi bán hàng. Sáng tắm cũng vội, pha cà phê cũng vội, tập thể dục cũng vội, chỉ mong lên công ty bán hàng. Gọi điện người ta chửi cũng thấy bình thường, người ta xài xể mắng mỏ cũng thấy bình thường, mục tiêu là mình bán được hàng, ai hẹn gặp là mừng rỡ, hơn cả được cho cục vàng. Ai hẹn là tui ghi hết vô sổ, lịch hẹn cả 2-3 tuần sau. Bữa hẹn là tui ăn mặc đẹp, lăn nách, uống gói trào ngược dạ dày để miệng thơm, tới địa điểm hẹn sớm hơn 15 phút, năn nỉ múa may quay cuồng phùng há hít le như thằng khùng, làm gì vui để ng ta mua hàng là tui làm hết. Từ tay trắng mà tui có tất cả, cũng từ bán hàng mà ra. Nên tui thật sự không có hiểu khi ai đó hỏi "tiền ở đâu mà có". Thì buôn bán làm ăn mới có, không có vốn thì vô làm cho người ta, chăm chỉ cả ngày thì cũng được lương, cũng được hoa hồng. Rồi gặp gỡ người này người kia, môi giới cái này cái kia, cũng ra tiền vậy. Nhưng tui công nhận 1 điều, muốn bán được hàng thì ăn nói phải chắc chắn, nói 1 - hứa 1 thì phải làm 1. Không được phép quên. Quên là do mình không tôn trọng thời gian của người ta, và cũng không tôn trọng giá trị lời nói bản thân mình. Người ta không tha thứ DÙ CHỈ 1 LẦN QUÊN, thấy não mình tào lao. Có thể vẫn giữ quan hệ nhưng không làm ăn nữa. Tuyệt đối không.
3. Ai không có tiền, tui cảm giác là họ có vẻ lười lười hoặc đầu óc tào lao lý thuyết, hoặc tự ti mặc cảm sợ hãi hoặc sợ mất sợ tranh cãi nên không dám làm chung với ai. Kết quả là nghèo, một mình sao làm ra tiền được. Quan hệ là tiền tệ.
Tui đã nỗ lực không có mệt mỏi để thu hút 1 thị trấn trên không gian mạng với 30,000 cư dân. Nay tui có 1 yêu cầu nho nhỏ với mọi người:
- Tui đã sàng lọc và follow cỡ 1,700 người có mặt mũi rõ ràng. Mọi người tối thiểu cũng phải follow nhóm người tui đã follow nha. Mỗi ngày bấm vô danh sách (mà tui đang follow), bấm theo dõi 20 người/ ngày thôi, đừng cùng 1 lúc bấm hết là X nó chặn, vì nghĩ mình là cái máy tự động.
- Xem người trên X y chang như ngoài đời thực, năng nổ xởi lởi chào hỏi tương tác nhau. Quan hệ là MỘT LOẠI TÀI SẢN LỚN. Tài sản này không ai cho mình được, chỉ do chính mình tạo ra.
- TỰ CHỦ ĐỘNG tìm mối quan hệ mới. Mình hàng ngày lướt nội dung người ta đăng, để lại 1 comment, thả 1 trái tim, bấm nút kết bạn. Trong kinh doanh truyền thống, chỉ có người QUẢNG GIAO (giao tế rộng rãi, bặt thiệp) mới làm ra tiền. Kiểu ngại giao tiếp (mà tự nói là hướng nội hướng nẹo gì đó) thì chỉ làm mấy cái j thuộc công nghệ máy móc (như dân IT này nọ thì mới có tiền thôi), còn đã chọn kinh doanh kinh tế là phải có giao tế). Ai có tư duy "KHÔNG HỢP TÁC, KHÔNG HÙN HẠP, MẠNH AI NẤY LÀM, I DO I EAT, YOU DO YOU EAT" thì muôn đời nghèo khổ. Bản thân và người thân phải chịu đựng cái nghèo khổ do não bị đóng khung của mình.
- Bị lừa, tan vỡ trong hùn hạp cũng rất hay, nó cho mình nhiều bài học vô cùng giá trị. Chỉ là bị mất tiền thôi, tiền mất thì làm lại, đâu có gì nghiêm trọng. Và hãy vui mừng khi mất 1 quan hệ, quan hệ đó lẽ ra phải bỏ vì người đó không xứng đáng để chúng ta duy trì, nhờ vụ hùn hạp này mà họ mới lòi chân tướng tham lam, mình mới sàng lọc được, bỏ cũ thì tìm mới. Chỉ có cái gì thuộc hại người ta (1), mất mạng mình (2) và vi phạm pháp luật (3) thì mới không chơi, còn lại chơi hết nhen các bé.
*Nay lướt 1 vòng X, người ta đăng gì mình cũng nhảy vô còm, khen ngợi, động viên. Cứ còm public trên X của nhau như vầy: Chị ơi, chị cho em quan hệ với chị nha. Anh ơi, anh cho em quan hệ với anh nhé! Anh/chị tha thiết muốn quan hệ với em, em đồng ý nhé! Mình muốn quan hệ với bạn, bạn ơi, bạn ơi...
**Quan hệ là 1 động từ rất hay, sao tự dựng xã hội nó biến thành nói tắt của vụ kia? Tương tự trong tự nhiên, mây và mưa đều rất đẹp, mà dùng "mây mưa" là người ta đỏ mặt.
Khóc.
1. Có một lần, chú Đặng Văn Thành, sáng lập viên Sacombank và Thành Thành Công (TTC gồm mía đường, ĐH Yersin Đà Lạt, các hotel/resort mang tên TTC) có giao lưu với các bạn trẻ. Nhiều bạn hỏi những câu ngây ngô như "chú ơi làm sao để hết hoang mang tuổi 22, làm sao để hết chông chênh tuổi 25, làm sao để tìm hướng đi cuộc đời, làm sao biết sứ mạng của mình là gì, con muốn biết con là ai, chú có từng khủng hoảng tuổi 20 không..." thì chú ấy trả lời là KHÔNG, THỜI GIAN KHÔNG CÓ. TÔI LÚC NÀO CŨNG NGHĨ RA CÁI ĐỂ LÀM VÀ BẮT TAY VÀO LÀM NGAY. CÓ THỜI GIAN LÀ TÔI LẬP TỨC LÊN ĐƯỜNG, ĐI KHẮP HANG CÙNG NGÕ HẺM KHẮP 63 TỈNH THÀNH ĐỂ TÌM CƠ HỘI KINH DOANH.
2. Có lần tui ghé quán cơm Phú Hữu ở Ninh Hoà, 1 quán bình dân ven đường, nhìn bàn bên kia thì thấy gương mặt quen thuộc, 1 tỷ phú đô la của VN. Ông ăn mặc quần short áo thun, đi xe với vài đệ tử, khảo sát tìm cơ hội đầu tư. Và mấy tháng sau thì tui thấy 1 dự án lớn ở Khánh Hoà được triển khai. Mà chẳng cần tỷ phú đô la, cứ đến Long An hay Bình Dương, vô các nhà máy, sẽ thấy các ông chủ đang lam lũ lem luốc, đang ngồi ăn cơm cùng công nhân. Hàng hoá chất đầy, xe container đậu dài phía trước, tài khoản DN vô ra tỷ tỷ đồng, trăm ngàn đô mỗi ngày. Họ không có thời gian để rơi vào 5 trạng thái hoang mang, chông chênh, khủng hoảng, chênh vênh, lạc lối.
3. Ai có 5 trạng thái trên là do có nhiều thời gian rảnh. Ôm cái máy tính cả ngày thì sẽ hoang mang, chông chênh, khủng hoảng, chênh vênh, lạc lối miết thôi. Tuổi 20 hay 30 hay 40 hay 70 cũng vậy. Nhàn cư vi bất thiện. Không làm - không học- không đọc - không đi thì sẽ thấy thời gian dư thừa, não sẽ nghĩ vớ vẩn. Cứ đầu tắt mặt tối với 4 động từ LÀM - HỌC - ĐỌC - ĐI thì sẽ hết 5 trạng thái kia ngay.
4. Đầu óc các bạn xoá bỏ những lý luận phức tạp đi nếu các bạn thật sự quý thời gian mình đang sống. Lý qua luận lại, thảo tới luận lui, tranh nhau bàn luận....giả sử ra cái chân lý đi, thì cái chân lý đó rốt cục là để làm gì? Tò mò tìm hiểu đời tư người này người kia, giả sử biết chính xác 100% thông tin về người đó đi, cũng để làm gì? Ai bàn gì trên mạng kệ họ, cô Hằng chú Hưng chú Tuệ làm gì đó kệ họ, họ đều có việc riêng, mình thảo luận chuyện riêng của họ là mục đích gì? Họ có thảo luận về việc mình đang làm không mà mình nói về họ?
5. Làm ra tiền thật nhiều, bay đến New York Paris uống cà phê thì sẽ hết hoang mang. Tiếng ting ting trên ĐT báo hiệu "tiền vào tài khoản" liên tục thì sẽ hết chông chênh. Chọn 1 mặt hàng nào đó để bán, não chỉ tập trung kiếm tiền thì sẽ hết khủng hoảng. Xin hẹn đối tác, đi tiếp thị liên tục, chào hàng sáng chiều thì sẽ hết chênh vênh. Có đồng đội, có team có nhóm, tháng nào cũng gặp gỡ nhau "hái ổi" bàn chuyện làm ăn thì sẽ hết lạc lối.
*Các bé đặt tựa đề cho bài này nếu hiểu.