Khi thấy bạn mình đăng bài học hành tiếng Anh hoặc tiếng Trung trên X, chúng ta có thể comment như sau. Lưu lại để còm, mang năng lượng tích cực cho người khác:
1. Khen ảnh đẹp
Beautiful! – Đẹp quá!
Gorgeous! – Tuyệt đẹp!
Stunning! – Đẹp xuất sắc!
Amazing shot! – Bức ảnh tuyệt vời!
Love this photo! – Rất thích tấm ảnh này!
So photogenic! – Lên hình đẹp quá!
You look great! – Trông bạn tuyệt lắm!
Looking sharp! – Trông rất phong độ!
太美了!(Tài měi le!) – Đẹp quá!
真漂亮!(Zhēn piàoliang!) – Thật xinh đẹp!
好看!(Hǎokàn!) – Đẹp!
美呆了!(Měi dāi le!) – Đẹp xuất sắc!
颜值爆表!(Yánzhí bàobiǎo!) – Nhan sắc đỉnh cao!
拍得真好!(Pāi de zhēn hǎo!) – Chụp đẹp quá!
太帅了!(Tài shuài le!) – Đẹp trai quá!
2. Khen thành tích, công việc
Well done! – Làm tốt lắm!
Great job! – Tuyệt vời!
Congratulations! – Chúc mừng!
Proud of you! – Tự hào về bạn!
Impressive! – Ấn tượng thật!
Keep it up! – Tiếp tục phát huy nhé!
恭喜恭喜!(Gōngxǐ gōngxǐ!) – Chúc mừng nhé!
厉害!(Lìhai!) – Giỏi thật!
真棒!(Zhēn bàng!) – Tuyệt vời!
太牛了!(Tài niú le!) – Quá đỉnh!
继续加油!(Jìxù jiāyóu!) – Tiếp tục cố gắng nhé
点赞!– Like!
爱了爱了!– Mê rồi, mê rồi!
绝了!– Đỉnh thật!
羡慕!– Ghen tị quá!
太赞了!– Quá tuyệt!
必须支持!– Nhất định phải ủng hộ!
3. Khen du lịch, cuộc sống
Looks amazing! – Trông tuyệt quá! 太赞了!
What a view! – Cảnh đẹp quá! 风景真美!
Living your best life! – Đây mới là cuộc sống! 这才是生活!
Enjoy your trip! – Chúc chuyến đi vui vẻ! 玩得开心!
Dream destination! – Điểm đến trong mơ! 梦想中的目的地!
4. Những câu dùng được cho hầu hết bài đăng
Awesome! 太赞了!
Amazing! 真棒!
Wonderful! 太好了!
Excellent! 厉害!
Love it! 爱了!
So proud of you! 为你骄傲!
Congratulations! 恭喜!
Khi thả tim, chúng ta có thể còm
❤️ Sending you a heart! – Gửi bạn một trái tim!
❤️ A heart for you! – Một trái tim dành cho bạn!
❤️ Much love! – Yêu mến nhiều!
❤️ Love this! – Thích quá!
❤️ Love it! – Mê luôn!
🙌 Well deserved! – Rất xứng đáng!
❤️ 给你一个小心心!
(Gěi nǐ yí gè xiǎo xīn xīn!)
→ Tặng bạn một trái tim nhỏ.
❤️ 送你一颗爱心!
(Sòng nǐ yì kē àixīn!)
→ Tặng bạn một trái tim.
❤️ 爱了!
(Ài le!)
→ Mê rồi!
❤️ 支持你!
(Zhīchí nǐ!)
→ Ủng hộ bạn!
* Tui đang làm đương giao thông nông thôn. Các bé cứ thay đổi miết nhen, đường đất thì đổ bê tông cho sạch.
Anh phải về thôi, xa em thôi!
Ngoài kia phiên chợ vãn lâu rồi
Giọt nắng cuối ngày rơi xuống tóc
Mà lời từ biệt chẳng lên môi.
Anh phải về thôi, xa em thôi!
Xa vườn xưa, đôi chiền chiện tha mồi
Hoa khế rụng tím giăng lối nhỏ
Để mãi lòng ta xao xuyến bồi hồi.
Anh như cơn gió bay bốn phương
Để lại mình em với ruộng vườn
Mồ hôi đổ giữa ngày mùa bận rộn
Nước mắt nào lạnh buốt những đêm sương?
Xa em, anh như tia nắng đi trên cát
Thèm một dòng sông, những cánh đồng.
Xa em, anh như người hát sau đêm hát
Chỉ thấy gió vật vờ qua những tấm phông.
Anh đi em nhé!
Lòng nhủ khẽ
Hoàng hôn cũng theo về,
dịu êm và lặng lẽ
Một tiếng còi tàu vọng lại phía sông xa
Như muốn nhắc thầm anh.
Cơn bão đã đi qua...
(Nhà thơ Hoài Vũ, hình tui chụp chiều nay).
Nhà giàu TQ dạy con
Nãy tui vô quán cà phê Starbucks, thấy 2 cha con vào uống. Người cha lái chiếc xe ô tô gì đó trông rất đắt tiền, bé gái trông rất khí chất. Sau khi gọi nước thì 2 cha con ngồi chờ và bé gái lấy sách ra đọc. Tui zoom lại để xem cuốn gì thì thấy tựa đề là "ba chị em họ Tống".
Đất nước họ đã phát triển mạnh mẽ. Giới trẻ từ nhỏ đã say mê đọc sách như thế này thì mê.
Tui hỏi thăm người cha và bé gái, đưa bức ảnh để hỏi có thể cho tui đăng mạng XH ko. Họ nói OK vì ko có rõ mặt, tuy vậy tui vẫn sửa thêm 1 chút. Anh nói, "tôi có con gái nên tôi khuyến khích đọc sách này để bé nghĩ và làm những cái lớn lao, sau này cưới chồng cũng phải tìm được người "rất gì và này nọ".
Tui hỏi "vậy còn sách cho bé trai thì sao, anh có đề xuất cuốn gì không"?. Anh nói tui kết bạn wechat rồi gửi tên. Ai muốn biết sách về những nhân vật lịch sử nào cho các bé đọc thì còm nhen.
-----------------------
Người TQ thường có câu "một người yêu tiền, một người yêu quyền lực, một người yêu đất nước 一个爱钱,一个爱权,一个爱国 khi nói về 3 chị em nhà họ Tống này. Cả ba chị em gái đều xinh đẹp, tài giỏi và vô tiền khoáng hậu trong lịch sử.
1. Chị cả Tống Ái Linh: Kết hôn với Khổng Tường Hy — người giàu và quyền lực nhất Trung Hoa Dân Quốc về tài chính.
2. Em thứ Tống Khánh Linh: Kết hôn với Tôn Trung Sơn, “quốc phụ” của Trung Hoa Dân Quốc.
3. Em út Tống Mỹ Linh: Kết hôn với Tưởng Giới Thạch. Nổi tiếng xinh đẹp, nói tiếng Anh rất giỏi, bà từng phát biểu trước Quốc hội Mỹ để vận động hỗ trợ Trung Quốc chống Nhật. Sau khi Quốc Dân Đảng thua trong nội chiến, bà sang Đài Loan sống. Sau khi chồng mất 1 thời gian thì bà sang Mỹ và qua đời tại đây.
Các bé thấy cuốn này thì mua đọc. Sách này tui đọc hồi nhỏ, rất hay, nhưng không biết giờ có còn xuất bản nữa ko. Cả xem phim nữa, đỉnh của đỉnh.
Vì sao tui đưa các bé lớp Giao Tiếp đọc 4 cuốn sách này?
Cuốn đầu tiên là Oải Hương, đây là tư duy của 1 người trẻ rất giỏi. Các bé đọc thêm về tác giả ở phần tui đính kèm nhen. Cần có tư duy này để có cảm nhận thế giới tốt hơn.
Cuốn thứ 2 là Oxford thì lại ngôn tình và lãng mạn, mọi thứ tươi đẹp, thánh thiện, trong veo. Mình biết để giao tiếp với nhóm người này trong xã hội.
Cuốn thứ 3 là Nước Mỹ thì lại có góc nhìn tiêu cực và bi quan, lấy cái tôi của mình áp đặt, cũng có phần tốt nhưng nói chung phần tiêu cực nhiều hơn. Có thể tác giả có 1 cái gì đó không trọn vẹn, không như ý nên nhìn mọi vật như vậy. Mình biết để giao tiếp với nhóm người này trong XH.
Cuốn cuối Hồi Giáo thì lại góc nhìn trung dung, logic, phản biện cao, chứng minh nhiều quan điểm và định kiến trước đây của chúng ta. Đọc mới thấy mình đã từng vô minh, vô tri nên nhận thức không giống với thực tế đang diễn ra.
Báo chí hay mạng xã hội, các nhà văn, các KOL với tài năng viết lách của mình, chủ yếu khai thác góc tiêu cực, vì nó lan truyền nhanh, dễ đồng cảm. Nhưng vô tình sẽ gây cho người không có óc phản biện, hoặc nhận thức non nớt, bị cuốn theo và đi về phía âm u...
Tui không thích các tác phẩm thuộc dòng văn học hiện thực phê phán của VN trước đây, toàn góc nhìn tiêu cực thôi. Đọc nhiều sẽ thấy xám xịt, "trời tối đen như mực và như cái tiền đồ của chị" (Tắt Đèn-Ngô Tất Tố), ví dụ tác phẩm này tui chỉ đọc 1 lần hồi lớp 2 lớp 3 và ko bao giờ đọc lại. Văn học cũng có nhà phê bình văn học (bản thân chữ phê bình đã nặng nề), học sinh làm bài thì "lời phê của giáo viên" (bản thân chữ lời phê đã nhuốm mùi tiêu cực, góc độ người trên phán xét và chê người dưới, lẽ ra phải là nhận xét). Đọc nhức đầu. Mệt. Dẹp.
Tui từ nhỏ chỉ đọc văn học nước ngoài, chủ yếu phương Tây, Trung Quốc thì phải là người nổi tiếng quốc tế như Mạc Ngôn, Cao Hành Kiện... Các bé không được dựa vào cây mít cây ổi cây dừa hay xoã tóc bên sông Hồng sông Hương sông Hậu mà khóc nhen. Buồn thì apply visa, lấy vé business class bay qua sông Seine, sông Thames sông Danube...rồi dựa vào gốc maple tree ở đó mà khóc. Khóc vậy mới đáng.
Đọc bài báo về tác giả cuốn 1: https://t.co/1SeHJHRgSI
Giúp đỡ mà mong trả ơn chỉ là một cuộc bán buôn tình nghĩa, không hơn không kém. Bạn nên nhớ rằng, lòng tốt không phải là một món hàng để giao dịch thương mại.
Nếu bạn cho đi, giúp đỡ chỉ để chờ ngày nhận lại, tâm hồn bạn sẽ luôn mệt mỏi vì tính toán lãi lỗ. Lòng tốt đích thực là sự giải thoát cho chính bản thân mình, không phải là một món nợ để đòi người khác. Cho mà không quên thì không nên cho. Vì bản thân mình sẽ đau khổ.
Tương tự nhu cầu lập gia đình để sinh con, mong muốn con cái nuôi dưỡng mình khi về già, thực ra đó chính là sự tính toán "vì mình". Hiếu thảo là sự biết ơn, tự động có với người có nhận thức tốt (họ biết ơn tất cả những gì cá nhân nhận được từ người khác chứ không riêng gì với cha mẹ). Nếu cha mẹ mong muốn con "trả hiếu, nuôi dưỡng sau này" thì đối với họ, con cái cũng chỉ là 1 khoản đầu tư.
Như bài thơ dưới đây, đoạn cuối chưa ổn. "Lòng tốt" của tác giả "gửi vào thiên hạ" để mong 1 ngày báo đáp "biết đâu nuôi bố sau này" thì vẫn còn tâm lý chờ mong báo đáp.
*Bé nào hiểu bài này thì còm lại.
1. Ba tui là một ví dụ tuyệt vời về 2 chữ "an yên". Má tui là người rất tiêu cực, lại trình độ cao nên khi chửi bới thì dùng những lời lẽ rất khó nghe. Người khác nghe bà chửi sẽ tức sôi máu nhưng ba tui vẫn bình thường. Bí quyết là ổng bị nặng tai từ nhỏ, càng già càng nặng. Mỗi lần má tui muốn chửi ổng thì phải gào 4-5 lần ổng mới hiểu. Má tui gào 1-2 lần thì còn sức, tới lần thứ 3 thứ 4 mà chỉ có 1 nội dung, có lẽ thấy chán hoặc mệt qué nên bỏ qua. Tui nhận ra bí quyết hạnh phúc của một người nằm ở chỗ: không quan tâm. Một người không biết chữ thì đâu có biết người ta viết gì trên mạng đâu, không bị cuốn theo drama, cứ thế mà sống đời an yên.
2. KOL (key opinion leaders), tức mấy người nổi tiếng trên mạng, sẽ dùng quyền lực mềm của mình để ý kiến ý cò và có 1 lượng fan đi theo, ủng hộ cái ý kiến đó. Dần dần, mấy KOL ấy ảo tưởng sức mạnh, nghĩ mình là cái gì đó ghê gớm lắm, nhưng thực ra là bị xã hội bào mòn thể chất và tinh thần. Bị cuốn theo dòng chảy ý kiến ý cò, phải tốn rất nhiều thời gian đọc các ý kiến cùng chiều và trái chiều, rồi phản biện lại. Và cuối cùng, họ không còn tự do. Đây cũng là 1 dạng hám quyền lực. Dù nổi tiếng trên mạng, tui không phải là KOL, vì không tham gia ý kiến ý cò gì về các vấn đề xã hội. Đơn giản là tui không có đọc, không nghe nên không biết.
3. Bữa tui gặp bạn admin bên X ở Mỹ, bạn nói quan điểm của X là không thể chặn clip bạo lực, chính trị và tình dục, vì xã hội nó diễn ra như vậy. Có chặn cũng đâu có chặn được, chỉ là thái độ của mình thôi, CHỦ ĐỘNG KHÔNG QUAN TÂM. X có cái nút thần thánh "mute", tức "tắt tiếng" nếu mình không muốn xem thông tin của người đó nữa, họ vẫn thấy là bạn bè, vẫn follow nhau, nhưng người kia đăng gì sẽ không hiện lên nữa. Bên cạnh đó họ lại có những nút "tôi không quan tâm điều này", để lĩnh vực nào mình thấy không thích thì họ không phát nữa, ai tò mò dừng lại xem thì họ sẽ tiếp tục phát tiếp nội dung đó vào X của mình. Do mình hết.
4. Các bé trên X nay rất đông, đăng bài đủ thứ. Đó là xã hội, phải vậy mới ra xã hội. Nhưng tui có bộ lọc riêng, chỉ dừng lại ở các bài viết hoặc các clip thuộc các động từ "làm, học, đọc, đi, cho, tập", còn lại thì bỏ qua, không tò mò xem. Giống như ăn và uống vậy, tui có đủ tiền để muốn ăn gì hay uống gì cũng được, nhưng chỉ lựa chọn những gì đơn giản và phù hợp mình nhất thôi. Còn lại ai ăn gì kệ họ, ăn tôm hùm thịt bò Mỹ hay ăn chay ăn lạt gì, kệ họ. Họ làm gì kệ họ, ai sai pháp luật or sai đạo đức thì tự chịu.
5. Những vấn đề trong xã hội loài người, mình không thể bấm nút "ngăn chặn", chỉ có thể bấm nút "không quan tâm". Quỹ thời gian cuộc đời có hạn, không ảo tưởng là có thể thay đổi người khác, dù đó là vợ chồng con cái anh em bạn bè. Không thể thay đổi thế giới theo ý mình được đâu, đó chỉ là suy nghĩ bồng bột thơ ngây và tự mình đau khổ thôi.
*Các bé đọc 2-3 lần rồi cho tui cái tựa đề bài viết này.
Mấy nay bên Trung Đông quánh nhau, hãng bay mà tui có gold member là Qatar Airways hem có bay được, nên tui có thời gian làm 1 số việc khác. Cũng hay. Việc A ko làm được do bất khả kháng thì mình làm việc B.
Các bé đọc nội dung ở hình này, thấy câu nào hay thì còm nhen. Để tui soạn ra cho học. Sách xưa lắm lắm rồi, như là để dạy cho doanh nhân Hongkong thì phải.
Các bé năng còm trên bài của tui thì X của các bé sẽ hiện lên X của tui thường xuyên hơn, vì nền tảng họ hiểu "đây là 2 người bạn", giúp tui đọc bài các bé dễ dàng hơn. Các bé hem còm thì tui phải đi tìm, search để còm tương tác, theo trí nhớ của mình tên bạn này bạn kia, nhưng có lúc tìm không ra. Bé nào thấy lâu rồi tui ko thả tim hay còm gì thì nhớ chủ động tương tác lại để X của mình có được sự kích hoạt.
Tui không quan niệm là "ai còm mình thì mình mới còm lại". Trong giao tiếp, tui luôn chủ động nói chuyện, bắt chuyện dù có khi người ta không thèm phản ứng lại với mình. Đâu có sao. Mình có là ai đâu, sĩ diện gì. Gặp người khác tui vẫn chủ động bắt chuyện, dù trên mạng hay ngoài đời.
*Còm nào tui cũng cố gắng xoá sau 24h để tránh gây rối cho người theo dõi mình, trang X nhìn thông thoáng hơn.
Lớp "bậc thầy giao tiếp" do @nguyenduyviet95 "cầm đầu" vui lòng đọc bài dưới đây và làm clip (max 3 phút) tóm tắt, đăng lên X của mình, quay mặt mình nói giống MC đài tàng hình. Hạn chót là 12h đêm ngày 7/3. Ai làm sớm được cộng điểm, ai quen thói "từ từ đến sát mốc thời gian mới làm mới nộp" thì sẽ bị đóng tiền học phí cao hơn. Đề bài: Kể 1 câu chuyện tương tự các ví dụ bài này (lịch sử hay bản thân hay quan sát xã hội), sau đó trình bày ý "Giao tiếp tốt không phải nói nhiều hay nói ít, mà là nói vừa đủ, đúng đối tượng, vào lúc hợp lý".
-----------------------------------
1. Trong Hán Sở thư hùng, thiên hạ cho là Hạng Vũ giỏi hơn Lưu Bang, nhưng chung cuộc lại thua. Có nhiều nguyên nhân, nhưng lịch sử nhắc sâu vào 1 chi tiết là Hạng Bá, chú của Hạng Vũ, người mà Hạng Vũ tin tưởng hết lòng, chỉ là tầm thường dân, không đủ bản lĩnh làm sếp. Cho làm tướng (kiểu CEO ngày nay của các doanh nghiệp) nhưng lại không giữ miệng, tiết lộ chuyện cơ mật, khiến phía Hạng Vũ thất bại trong đợt tấn công vào Lưu Bang. Tố chất lớn của người làm tướng, làm đại nghiệp, là phải kín bưng, các nước cờ họ đi không ai biết, kể cả vợ con. Nhiều vị tướng bại trận cũng vì tiết lộ ngày mai mình đi đâu cho vợ hoặc người tình, và vợ/người tình thì lo lắng, đi ra chợ gieo quẻ bói xem cát hung thế nào, và cứ thế việc quân lọt ra ngoài. Tố chất là người làm tướng là không chia sẻ việc quân với người không liên quan. Một khi đã chấp nhận lấy một ông chồng hoặc bà vợ làm tướng làm soái thì chỉ nên biết là "chồng đi công tác" thế thôi, còn lại không nên tò mò việc quân vì mình không liên quan, không được phép biết những chuyện cơ mật đại sự của quốc gia.
2. Bạn A, năm ngoái làm hồ sơ du học. Mới dự định mà đã kể khắp vì chịu không nổi. Thế rồi bạn phỏng vấn trượt visa, sau đó thì phải giải đáp thắc mắc của cả trăm người, tốn thời gian vô cùng. Người thương thì lo lắng, người ghét thì hả hê, người quan tâm tò mò thì bu vô hỏi.
3. Ca sĩ B, vừa có thai là loan tin ầm ĩ trên báo. Post hình chuyện thai nghén, chồng chăm sóc vợ ăn uống ra sao lên phây. Người thương cũng nhiều mà kẻ ghét cũng không ít, nên khi nghe cô động thai thì vui mừng bảo cho chừa, nói những lời ác độc cay nghiệt, hả hê. Lần sau cô có thai, cô bí mật cho đến ngày sinh. Gặp mình, cô nói, trước đây, em thật dại dột khi chia sẻ chuyện cá nhân. Lẽ ra, khi có thai, chỉ có 2 người em nên thông báo là chồng em và mẹ ruột em. Vì họ là người sẽ giúp em khi sinh. Còn những người KHÔNG THỂ GIÚP MÌNH, việc thông báo tin tức cho họ sẽ khiến mọi thứ rắc rối thêm. Với người không liên quan thì không việc gì phải báo cáo hay chia sẻ, đó là nguyên tắc về thông tin cá nhân, nhưng giờ em mới hiểu. Chuyện mình bị bàn tán, bị cản là DO MÌNH nhiều chuyện mà ra, chứ mình không nói CÁI MÌNH NGHĨ TRONG ĐẦU sao ai biết?
4. Bạn C, sau 5 năm làm phiên dịch thì quen một đối tác người Nhật, ông ấy đề nghị đầu tư một cơ sở sản xuất tăm xỉa răng để xuất khẩu, bạn lo đầu Việt Nam, ông Nhật lo tiếp thị ở bên kia. Bạn vốn là “con ngoan trò giỏi” nên nghỉ làm cũng xin phép gia đình, mở cơ sở làm ăn cũng xin phép. Cha đồng ý - mẹ phản đối. Bà mẹ tới gặp ông Nhật, điều tra đời tư người ta, ông Nhật không chịu, nói làm ăn thì liên quan gì đưa giấy tờ kết hôn hình vợ con ông ấy bên Nhật cho coi. Rồi bà mẹ sợ nên làm ầm ĩ cả lên, ai ai cũng biết, bạn nhức đầu đòi chết đòi sống. Sau này bạn nói những chuyện cá nhân làm ăn như thế này, không cần phải thông báo với cha mẹ gì cả. Chuyện mình mình làm, làm ăn chỉ thông báo với người LÀM CHUNG, NGƯỜI GÓP VỐN. Người làm ăn là đối tác, gặp gỡ bàn chuyện kinh doanh mà dắt chồng vợ cha mẹ đi theo, thật là phiền cho người ta. Họp lớp hay đám bạn thân đi nhậu cũng vậy, cứ có vợ có chồng kè kè theo, thật là khó tự nhiên cho người khác. Ra mở công ty mà chồng làm giám đốc, vợ làm kế toán thì công ty đó chỉ phát triển ở giai đoạn đầu. Vì tiền quản chặt quá, cơ hội dễ bị bỏ qua, không chịu bỏ tiền đầu tư thì sao có thu hoạch, sợ mất sao làm lớn, chỉ đưa mồi nhỏ ra nhử thì chỉ có thể câu được cá nhỏ. Và người giỏi cũng ngại vô làm, tâm lý họ sợ gia đình trị trong doanh nghiệp, nhất là ra những quyết định cảm tính, tùy tiện vì “vợ thấy con đó ngứa mắt, chồng đuổi đi cho vợ”. Có bữa thì cả giám đốc và kế toán trưởng đều vắng mặt, không ai ký giấy tờ vì “nhà có đám giỗ”. Các doanh nhân lớn, không ai biết mặt chồng con, vợ con của họ là ai, làm gì, ở đâu, có người chỉ giữ 1 ít cổ phần trong công ty và hết. Dù 1 đám “tò mò viên” suốt ngày vểnh tai lên nghe ngóng, săn hình, đồn thế này, thế kia... Mình còn quan tâm đời tư người khác là mình còn quá tò mò tiểu nông và....quá rảnh.
5. Bạn D, học xong cấp 3. Lúc bạn thi ĐH, ngành ngân hàng còn hot. Bốn năm sau, ngành này bão hoà, trường nào cũng hàng nghìn bạn tốt nghiệp. Vật vạ mãi ở phố, bạn đăng ký thực tập sinh nông nghiệp ở nước ngoài. Làm lương một ngày khoảng 60-70 đô la Mỹ, nhưng lao động chân tay, có 1-2 ngày đi học/tuần. Bạn thấy thú vị nhưng gia đình bạn thì không. Nghe con trai kể "chuyện ở bển", ba mẹ bạn kể cho chòm xóm nghe ngay, rồi chỉ sau 1 ngày, cả huyện đều râm ran. Nói tưởng học giỏi vậy thì làm ông này bà kia, té ra đi xuất khẩu lao động. Có vô NASA Boeing gì đó còn tạm chấp nhận, đằng này đi hái cà chua trồng nấm, vắt sữa bò…xấu hổ chưa. Cha mẹ bạn ấy thì buồn vì khổ tâm, còn bạn ấy thì tâm tư mãi.
Đọc thư bạn mà mắc cười. Mắc mớ gì buồn. Kệ mọe họ chứ, có nuôi nhau ngày nào đâu mà quan tâm họ nghĩ gì, họ nói gì. Chữ sĩ được trọng quá mức trong văn hoá Khổng Giáo khiến ai cũng muốn ngồi đọc sách và chỉ tay năm ngón, bất chấp năng lực. Rồi hệ quy chiếu của mình xưa nay là hệ quy chiếu văn hoá làng xã, nên anh Dư chị Luận nào đó…dựa trên hiểu biết nhỏ nhoi của mình mà nhiệt tình đánh giá người khác. Ai cũng biết người khác phải nên làm gì, phải sống thế nào trừ bản thân họ. Hàng xóm láng giềng người quen là ai? Tập hợp những con người đó với nhận thức có hạn, hiểu biết có hạn,…nên không việc gì phải sợ. Mỗi người trong chúng ta giỏi lắm biết và giao tiếp với 1000 người, quanh đi quẩn lại 1000 người đó biết nhau, chuyện đông tây nam bắc có biết chi mô mà ý cò ý kiến? Ngoài kia thế giới có 7 tỷ người so với tập hợp 1000 người trong làng hoặc trong phường, có nhiều cái khác lạ lắm. Những cái thành công, thất bại, trí khôn và kinh nghiệm của người quen không giải quyết được, không thể hiểu được, không đánh giá được.
Lúc triều đình Huế cử người đi sứ Pháp, sứ về kể bên đó có đèn chúc đầu xuống, quan văn triều đình cười như nắc nẻ. Rồi kể có xe đi hai bánh, không ai tin, nói hai bánh sao cân bằng, sao chạy được. Bảo là thằng ni răng mà nói xạo nói điêu, cả đám ngồi uống trà bên sông Hương cười chế nhạo, râm ran cả chợ Đông Ba. Chiếc bóng đèn điện và chiếc xe đạp đã vượt qua mọi khả năng tưởng tượng của họ. Vô bộ lạc nào đó kể có cái ống sắt, bỏ mấy trăm người chạy đà trên đường băng rồi bay lên không trung cả chục cây số trên mây, rồi tới nơi gần đến thì giảm tốc độ và hạ xuống, thả người chui ra, 1000 km chỉ mất có 1h đồng hồ, thì khả năng bạn sẽ bị hoả thiêu vì hoang tưởng. KIẾN THỨC, KINH NGHIỆM, THIỆN NGUYỆN THÌ TÍCH CỰC CHIA SẺ, CÀNG NHIỀU CÀNG TỐT, CÒN CHUYỆN CÁ NHÂN HAY LÀM ĂN, THÌ CHỈ CHIA SẺ CHO NGƯỜI CÓ THỂ GIÚP ĐỠ MÌNH. Dặn cha dặn mẹ, con báo cho biết vậy thôi, đừng chia sẻ chuyện riêng của con ra ngoài, con mà nghe là không có lần thứ 2 kể chuyện. Đám cưới làm vừa phải thôi, làm hoành tráng quá, lỡ ly hôn đi giải trình mệt mỏi. Làm ăn thì khai trương giản dị thôi, rầm rộ quá lúc phá sản đóng cửa nghe điện thoại "sao vậy em, sao vậy anh.." đến cháy máy á.
6. Việc mình dự định thì mình âm thầm triển, không cần phải chia sẻ với bố mẹ anh chị em vợ con gì sất, kẻo họ lo lắng và đi hỏi thăm chỗ này chỗ kia, cũng toàn bà Tư bà Bảy. Cứ qua hỏi ông Năm là con trai tui sắp đi Israel thực tập, thì ông Năm nói là đừng đi, bên đó đang bắn nhau ghê lắm, tui nghe trên tivi về dải Gaza, bờ tây sông Jordan…. Thực tế là trong 1 năm, lượng người chết do xung đột ở đó không bằng tai nạn giao thông do xe máy ở nước mình trong một ngày. Có bạn muốn đi đào tạo kỹ sư bên Nhật, bà mẹ liền cắp nón qua bà Bảy hỏi, vì bà Bảy hồi trẻ từng ở thành phố, từng bán cà phê cho một ông Nhật. Bà Bảy liền phán bên đó động đất ghê lắm, cho đi là mất con, tui lạ gì nước Nhật.
Bé Vy (con chị Tuyết, chị họ mình) được học bổng đi Mỹ. Bữa bé Vy lên phường làm giấy tờ, anh văn thư ký giấy xong là ra quán cà phê bên chợ loan tin. Chị Hồng bán bún bò vừa gắp bún vừa vểnh tai nghe ngóng, nghe cái Vy sắp đi Mỹ thì ngưng bán, nói khách ăn nhanh nhanh giùm, bữa nay nhà có chuyện. Chị rửa tay, chùi chùi vào quần, tất tả qua nhà chị Tuyết nói “bên Mỹ xả súng hàng loạt, em có bà con bên đó", "anh chị phải cản lại, con của mình, mình cho hay không cho tụi nó phải nghe, không là đại bất hiếu”, “nó mà kiên quyết đi là chị từ nó cho em. Con em là em bóp mũi chết chứ ở đó mà dám trái ý”, “Em bỏ cả nồi bún bò qua đây chỉ để “chân tình góp ý” thôi đấy!
Còn nhớ năm 2000, mình đi Hồng Kông làm việc cho một tập đoàn đa quốc gia trong 6 tháng, hồi đó còn thơ ngây, hay đem chuyện ra kể cho bạn bè người thân nghe. Nghe kể xong, bạn bè cà phê nói đừng đi mày ơi, bên đó người ta bắn nhau chéo chéo trên phố, ghê lắm. Mình chỉ cười, vì trong tâm thức các bạn, Hồng Kông là thế giới của phim xã hội đen TVB với Thành Long, Châu Nhuận Phát, Lê Minh, Lưu Đức Hoa, Trương Mạn Ngọc, …
2014
Ở Nha Trang có 1 cô lương y, có tuổi mà rất đẹp, chuyên trị bệnh khó nói, nhưng ở đây thì tui nói luôn chứ khó khăn gì. Đó là bệnh trĩ.
Cô nay dân ở miền Tây hay đâu đó, mà đến Nha Trang định cư vì thích sống ở đây. Hành nghề theo câu "lương y như từ mẫu".
Bệnh này Tây y trị không khỏi. Tây y là vô đối về bên trong, nhưng bên ngoài thì tui thấy Đông y hay hơn, ví dụ như da liễu hay trĩ.
Có mấy đứa trong CLB con dượng bị cái này, tui chỉ đến chỗ cô điều trị, 7 năm rồi ko thấy bị lại.
Ai cần thì còm để admin @LeDucPhuc1996 hướng dẫn nhen.
Chào mừng cư dân mới đến thị trấn X, thị trấn hào sảng nghĩa tình.
Ai cần gì thì còm nhen. Học ngoại ngữ tiếng Anh hoặc Trung hoặc ham hố cả 2 thì còm rõ, học bán hàng, học làm video, học live stream, đọc sách văn học, đọc bài tui viết, gặp gỡ bạn bè ở đây offline để hợp tác làm ăn, cùng nhau đi du lịch...Nhu cầu gì thì báo tui biết để tui tổ chức cho người biết hay người đã làm thành công (tui gọi là thầy cô) hướng dẫn lại cho người chưa biết.
Trong bất kỳ lĩnh vực nào, một người cũng luôn là trò của người này và là thầy của người khác. Ông xe ôm vẫn là thầy của mình trong việc rành ngõ ngách đường sá, nên mình đều tôn trọng như nhau nhen. Ông tổng thống thì có nhiệm vụ ông tổng thống, cô quét rác thì có nhiệm vụ của cô quét rác, làm nghề dạy học hay y tế cũng vậy, nên không có nghề nào cao quý hơn nghề nào như mọi người nói kiểu xưa cũ. Tất cả mọi ngành nghề đều cần thiết để vận hành xã hội. Tư duy tui vậy, các bé có cùng quan điểm thì vỗ tay vỗ đùi người bên cạnh đi nhen!
*Nay học câu thành ngữ này mắc cười qué mấy bé.
Nay tui chiển tiền tour cho 5 bé đoạt giải viết về Yersin. Kết quả do cộng đồng mình chấm & cho điểm cao nhất. Tui về hưu, lương hưu chỉ đủ ráy tai và uống cà phê Arabica thôi, nhưng để xây dựng cộng đồng thì tui sẵn sàng chi để các bạn gặp gỡ, giao lưu nhau. Tui ẩn danh chứ ko có ảo, vì mỗi bài viết của các bạn đều đọc kỹ, mỗi dòng chữ viết cho các bạn đều suy nghĩ kỹ, mỗi hành động của tui là vì để các bạn có 1 phiên bản tốt hơn chính mình ngày hôm qua, về vật chất lẫn tinh thần. Sáng nay, các bé đọc lại bài này nhen. Nếu thích BS Yersin thì cùng đi với chị Mi Mi. Nhưng như mọi chương trình trên X, chuyến đi chỉ dành cho cộng đồng X, tức thị trấn X mình, không nên mời người ngoài tham gia. Tháng 3 năm ngoái, bạn Vương mời người ngoài đi chuyến Singapore nên tui cho cho bạn tổ chức nữa. Mục tiêu của mọi hoạt động trên X này là xây dựng cộng đồng.
--------------------------------
Dịch hạch là căn bệnh khủng khiếp nhất trong lịch sử loài người, có thời điểm làm giảm 2/3 dân số châu Âu và 1/3 dân số Trung Quốc (cái chết đen, thế kỷ 14). Chính BS Yersin là người đầu tiên tìm ra vi khuẩn này và các nhà khoa học về sau khống chế nó hoàn toàn. Điều thú vị là, Yersin dành cả cuộc đời từ lúc trưởng thành cho đến lúc mất đi gắn bó với 2 chữ: Việt Nam.
Tốt nghiệp tiến sĩ y khoa với đề tài bệnh Lao, Yersin và thầy hướng dẫn của mình là giáo sư Roux nổi danh với phát minh ra vắc xin bạch hầu. Thành tựu của ông khiến thiên tài Louis Pasteur chú ý và được nhận vào làm ở viện Pasteur Paris danh giá. Nhưng máu thám hiểm trong người khiến ông nằng nặc xin nghỉ việc để đi làm thuỷ thủ tàu viễn dương "dù chưa có kinh nghiệm đi biển bao giờ". Ông nói "đời mà không đi, thì còn gì là đời". Các lần đi thám hiểm và quay lại Pháp, ông đều được Louis Pasteur "mời ăn tối và nghe báo cáo", "thấy thú vị trước các thông tin mới mẻ do Yersin kể". Pasteur yêu cầu ông hãy làm gì thì làm cho trọn vẹn để "vang danh thiên hạ, giúp nhân loại". Vâng lời thầy, Yersin xách đồ đạc lên tàu. Hình ảnh học trò khăn gói xuống thuyền dọc ngang quả đất sau khi "xuống núi" là hình ảnh vô cùng đẹp của những người có LÝ TƯỞNG SỐNG.
Sang Việt Nam, ông làm bác sĩ trên tàu giữa Sài Gòn, Manila, Hải Phòng rồi sau đó định cư ở Nha Trang, sau một lần tàu cập bến và ông phải lòng với cảnh sắc nơi đây. Đầu thế kỷ 20, ông tham gia hội đồng sáng lập và là hiệu trưởng đầu tiên của ĐH Y Khoa Đông Dương (nay là Y Hà Nội), xây dựng toàn bộ giáo trình sơ khởi và nhận thức y đức cho các thế hệ bác sĩ, quy hoạch các bệnh viện ở các tỉnh thành khắp Việt Nam theo khoảng cách địa lý để "ai bị bệnh cũng có chỗ gần nhất mà đến trị kịp thời". Nhưng Hà Nội cũng chỉ có thể giữ chân ông được 2 năm. Ông quay trở lại Nha Trang, thực hiện chuỗi những ngày làm khoa học và thám hiểm khắp núi rừng Đông Dương. Ông là người đã tìm ra cao nguyên Lang Biang và quy hoạch Tp Đà Lạt, xây dựng viện Pasteur Đà Lạt và phát triển mạnh hơn cho viện Pasteur Sài Gòn, Hà Nội. Trại ngựa nuôi lấy huyết thanh sản xuất vắc xin của ông nằm ở suối Dầu là trại ngựa thuốc lớn nhất châu Á, ông cho trồng cây ký ninh để trị bệnh sốt rét. Ông từng mong muốn xây dựng 1 ĐH Y khoa chuyên về nghiên cứu ở Nha Trang và trung tâm sản xuất vắc xin cho Đông Dương.
Ông là người thực nghiệm nhiều giống cây cao su, ca cao, cà phê (thậm chí ông cho thử nghiệm cây điều từ Brazil và tiêu đen từ Ấn Độ ở nông trại của mình nhưng chưa thành công), và bây giờ chúng ta đã có hàng tỷ đô la xuất khẩu từ các nông sản này. Ông mang nhiều giống cây ôn đới trồng ở khu vực Đà Lạt vừa khám phá, như cà rốt súp lơ su su lay-ơn cẩm tú cầu xà lách xông cà chua....(hầu như tất cả các loại rau củ mang tiếng Pháp). Ông còn nuôi thử cừu, trồng thử nho ở Phan Rang, nuôi thí nghiệm đà điểu ở Ninh Hoà, gà Tây (turkey) ở Đồng Nai, tuy chưa thành công nhưng sau đó có người triển khai tiếp. Ông cũng là 1 triệu phú nhờ có nhiều farm trồng cao su xuất bán cho hãng lốp xe Michelin và đồng thời là cổ đông lớn của ngân hàng HSBC. Ông cho rằng "tôi phải kiếm tiền kiểu khác chứ không tài nào cầm được tiền của các bệnh nhân". Toàn bộ tiền lãi của ông đến nay vẫn còn và vẫn bí mật chuyển đều đặn về 1 quỹ từ thiện và quỹ nghiên cứu khoa học.
Là người có tài, bác sĩ Yersin không chỉ làm khoa học mà còn giỏi nhiều thứ. Ngoài việc mang sang cho chúng ta bao nhiêu giống cây trồng vật nuôi mới lạ, khám phá và xây dựng Sapa Đà Lạt Bà Nà...thành những nơi du lịch nghỉ dưỡng, ông còn tham gia quy hoạch đô thị khu trung tâm Sài Gòn Hà Nội Nha Trang Đà Nẵng Hải Phòng, ranh giới các tỉnh....mà chúng ta ngày nay hay có cụm từ "ngày xưa người Pháp đã quy hoạch chỗ này là, chỗ kia là..". Ông đã giúp người Việt chúng ta có được nền tảng kinh tế ban đầu từ một nước thuần nông lạc hậu, những công trình về hạ tầng, giáo dục, y tế. Do chính quyền Pháp khi đó rất tín cẩn ông, vì ông đi nhiều khám phá nhiều. Hầu như mọi ngóc ngách ở Lào, Việt Nam và Campuchia đều có dấu chân ông. Núi cao vực sâu, thú dữ, bệnh tật...không hề làm ông nản bước. Ông luôn yêu cầu Pháp phải xây dựng ít nhất ở mỗi tỉnh một trường trung học lớn và 1 bệnh viện đủ để chữa trị hết cho cư dân tỉnh đó. Ông còn yêu cầu chính phủ Pháp đầu tư tiền để xây đường sắt Bắc Nam từ ga Hà Nội đến ga Sài Gòn, hiện chúng ta vẫn còn đang khai thác. Con đường quốc lộ 1A thời đó là con đường đất nhỏ xíu (gọi là con đường cái quan) bề rộng chỉ có 2-3 mét từ thời chúa Nguyễn đã được ông "bày vẽ" cho kè đá, rải nhựa, mở rộng nâng cấp để xe ô tô có thể chạy được. Ông nói phải ưu tiên làm con đường to nhất, tốt nhất gọi là quốc lộ, chạy ngang qua hết các tỉnh ven biển để người dân tỉnh nào cũng có thể hưởng lợi từ giao thông. Đường sắt leo dốc Phan Rang đi Đà Lạt cũng là ông tư vấn cho toàn quyền Doumer làm. Các trạm khí tượng từ Sapa đến Mẫu Sơn đến Bạch Mã, các ngọn hải đăng ngoài biển mà chúng ta thường nói "do Pháp xây" là do ông chọn vị trí. Những gì ông có thể nghĩ ra, ông đã làm tất cả cho người Việt. Không rõ dải đất hình chữ S này, dân tộc này có gì mà khiến ông yêu thương đến thế.
Ông sống 1 mình, giản dị ở Nha Trang đến cuối đời, 1 cuộc đời đầy ắp những chuyến đi thám hiểm và thành tựu, đầy sự kính trọng và thương yêu. Nha Trang cũng là nơi tiếp cận điện ảnh đầu tiên của nước ta do ông mang về chiếu. Có lần khi trẻ con vào nhà ông xem phim và nghịch phá những chậu hoa quý, gia nhân toan ra mắng nhưng ông bảo "thôi đừng la trẻ nhỏ, mình lớn tiếng chúng sẽ sợ". 1 lần ông lái xe hơi trên đường, 1 người dân bất cẩn lao vào xe ông và bị tai nạn. Dù lỗi của người đi bộ rành rành nhưng ông chạy xuống giúp họ băng bó, xin họ tha thứ và kiên quyết trả lại xe cho chính phủ, đi xe đạp, vì theo ông "dân chúng xứ này chưa quen luật lệ nên đi lại vô tư, mình đi xe đạp có va chạm thì cũng nhẹ để không gây thương vong cho họ". Có lần ông lên Tây Nguyên tìm thuốc, người dân tộc đã bắt ông, định hành quyết. Nhưng họ nhìn vào mắt ông, thấy một sự chân thành và thiện lương kỳ lạ, họ lại thả ông ra. Ông sau đó chữa trị bệnh cho cả buôn làng và gửi thuốc men lên cho họ đều đặn. Ngôi nhà của ông là trại tế bần khổng lồ cho người sa cơ lỡ vận, ốm đau, bệnh tật, đói kém....của khắp vùng, mở cửa suốt ngày suốt đêm. Ông không có vợ con vì dâng hiến phụng sự cả đời cho khoa học, nhưng người ta kính yêu ông như cha mẹ ruột.
Trong khi nhiều trí thức Việt Nam đi Pháp để hưởng thụ sự văn minh có sẵn của xứ người, ông như cá bơi ngược dòng. Dù quê hương ông là đất nước Thuỵ Sĩ giàu có và xinh đẹp, dù tốt nghiệp trường Y Paris và là một trong những nhà khoa học nổi tiếng nhất thế giới, ông vẫn khăn gói xuống tàu đi đến một miền đất nghèo xa lạ. Ông nói "tôi mãi mãi là một công dân Pháp, nhưng tôi yêu Việt Nam và sẽ phụng sự tính mạng và cuộc đời tôi cho VN".
Giây phút cuối đời, ông nhờ người quản gia dìu ông ra phía cửa sổ, nhìn về phía biển, nhìn những con sóng vỗ ghi dấu 1 cuộc đời dọc ngang, rồi trút hơi thở cuối cùng. Nghe tin ông mất, người dân Nha Trang vội vã bỏ hết công ăn việc làm để lo hậu sự. Tàu bè ngoài biển ngưng mọi hoạt động đánh bắt trong nhiều ngày, cập bến vô xóm Cồn, như cha mẹ mình mất vậy. Những phụ nữ tiểu thương bán cá đã bỏ hết cá mắm tiền bạc danh lợi mỗi ngày, cởi cái nón lá Việt Nam quen thuộc và tự động lấy khăn tang đeo lên đầu. Người dân vừa đi vừa khóc, đám tang dài hàng cây số để đưa ông đến nơi an nghỉ cuối cùng. Di chúc ông ghi giản dị "Tôi muốn được an táng ở Suối Dầu, mộ thật nhỏ và nằm úp xuống, đầu quay về phía biển. Ông Bùi Quang Phương (cộng sự lâu năm) đừng cho ai đem thi hài tôi đi nước khác. Mọi tài sản xin tặng hết cho Viện Pasteur và những người cộng sự lâu năm đã làm việc với tôi".
Người dân khắp nơi yêu quý ông, nhất là người Hongkong, nơi ông đã giúp hàng triệu người dân ở đây thoát khỏi nỗi kinh hoàng do dịch. Úc từng mời ông sang thành lập viện Pasteur cho họ nhưng ông đã từ chối. Nhiều nước tìm mọi cách mời ông đến làm việc với điều kiện làm việc và bổng lộc hậu hĩnh, nhưng ông vẫn khăng khăng quay về dải đất hình chữ S mà ông trót yêu thương. Năm 1943, trí thức toàn thế giới, đặc biệt giới Y khoa và giới thám hiểm đã bày tỏ sự thương tiếc vô hạn về một tài năng, một nhân cách lớn lao của nhân loại, một trái tim nhân ái đã ngừng đập.
Nếu bạn đã từng 1 lần được tiêm chủng, chích ngừa hay thậm chí ăn cà rốt, uống cà phê, đắp mặt cà chua (trước đó thì người Việt chúng ta chỉ có cà pháo để ăn với mắm tôm, hem có đắp mặt được, kkk) thì hãy biết ơn BS Yersin nhen. Công lao của ông với dân tộc mình, với đất nước mình là không bao giờ kể hết. Các bạn có thể đọc thêm tư liệu về bác sĩ Yersin để thấy những tranh cãi lặt vặt, những suy nghĩ tầm thường đã phí thời gian cuộc đời mình. Sách giáo khoa nên bổ sung nhiều bài học về ông để các thế hệ mãi mãi biết ơn (vì chúng ta chưa tổng hợp tài liệu sau nhiều năm tháng chiến tranh). Lòng biết ơn là thước đo của sự văn minh, ở mỗi cá nhân và cả dân tộc. Các bạn đang đọc những dòng chữ này hãy nhớ là mình sống được đến giờ cũng từ những liều vắc xin của ông. Việt Nam nên khôi phục ngôi nhà cũ của ông để trở thành nhà lưu niệm Yersin. Cho du khách cả thế giới đến tham quan.
Và mỗi người, nếu đọc được những dòng chữ trên thì hãy học tập ông ở tinh thần PHỤNG SỰ, CỐNG HIẾN. Không nhỏ hẹp, vun vén cá nhân, cái xe - cái nhà - miếng đất - bằng cấp - chức vụ - công danh, thẻ xanh, tiền tài mang về cho vợ cho con tầm thường nữa. Mạnh dạn vẫy vùng biển rộng trời cao, dấn thân, xả thân vì MỘT LÝ TƯỞNG SỐNG của riêng mình. Bỏ quê hương đi đến chỗ phồn vinh thì dễ, quay về làm cho nó giàu sang văn minh thì mới khó. Mà khó cỡ nào, mình quyết tâm là làm được hết. Cuối đời, mình tự hào vì đã góp phần vô việc MAKE A BETTER VIETNAM. Phàm làm người, ai càng sớm tìm được lý tưởng sống, thì càng có một cuộc đời ý nghĩa, trọn vẹn, không hối tiếc.
*Hình nhà ông tui chụp từ KS Mường Thanh.
@NguyenT90319972 Dãy số bên trái có trước rồi nên là em theo quy luật. Những dãy trên thôi chị. Lấy tổng sau cộng thêm kết quả phép tính trước đó.
2+5+5
3+6+12
8+11+21.
Hoặc theo quy luật số hạng sau nhân số hạng trước rồi cộng thêm số hạng trước.
4x1+1
5x2+2
…
11x8+8=96
Bốc thăm trúng thưởng cho người hiến máo
Hiến máo là hoạt động cao quý, giúp cộng đồng, xây dựng con thuyền phúc đức của mình (tương tự việc gửi tiền, hiến tạng, giúp người khó khăn, nói lời khen ngợi và nghĩ tốt về người khác). Để khen cư dân thị trấn đã từng hiến máo, nay tui sẽ cho bốc thăm trúng thưởng, phần quà là những tờ tiền tui mang về từ các nước hoặc các boarding pass ở những chuyến bay lạ (chắc ít bé ở đây bay được tới đó, ví dụ các nước châu Mỹ La tinh, Nam Mỹ, châu Phi, Ấn Độ Dương, Thái Bình Dương, Bắc Cực, các nước phức tạp như Trung Đông...).
Các bé điền vô đây nhen. Ai có rồi thì đăng lên X, ai chưa có thì lên kế hoạch mai mốt đi bệnh viện đa khoa tỉnh hoặc chữ thập đỏ hoặc trung tâm truyền máu huyết học mình hiến, xin sổ đỏ để up lên X và điền form, hạn chót đăng ký là tối thứ 3 tuần tới nhen.
Chủ đề tui đưa là "Một giọt máu cho đi, một cuộc đời ở lại". Ai đó sắp mất mạng, nhờ máu của mình mà họ giữ được mạng sống. Mình đã gửi lên vũ trụ những thông điệp tốt, khỏi cúng kính gì. Không có thần linh nào ăn con heo quay hay gà luộc ngậm ớt gì đó để phù hộ cho mình cả xin xỏ gì cả đâu. Thần thánh ma quỷ họ cần thì hồ biến ra để ăn, cần gì mình cúng. Mấy hủ tục tèo leo đó, bỏ.
https://t.co/nB8ZanODEJ