Tháng 8 rồi… 🍃
Mong những điều chưa kịp ở tháng cũ sẽ có cơ hội bắt đầu lại.
Mong những nỗ lực không còn lặng im, những cố gắng sẽ được nhìn thấy, và những mong chờ sẽ có câu trả lời.
Không cần một tháng rực rỡ, chỉ mong mỗi ngày đều đáng sống hơn ngày hôm qua.
Chào tháng 8. Chúc cho tất cả chúng ta đủ bình an để mỉm cười, đủ bản lĩnh để bước tiếp và đủ may mắn để gặp đúng người, đúng việc, đúng thời điểm. 🤍✨
#HelloAugust #Tháng8
“Nhàn cư vi bất thiện” mình cũng từng hóng từng drama, soi fb, zalo để tìm hiểu 1 con người rồi chốt lại giống như hiểu người ta dữ lắm, tánh này mình bỏ từ khi fl Dượng năm 2016 đến nay.
Người ta thường khuyên rằng đừng để bản thân bị cuốn theo đám đông. Điều đó đúng nếu đám đông đang chạy theo những điều vô nghĩa. Nhưng cũng có một sự thật khác: có những “làn sóng” mà càng bị cuốn theo, cuộc sống của chúng ta càng tốt lên.
Hãy cuốn theo những người chăm chỉ làm việc. Khi ở cạnh những người luôn hành động, chúng ta sẽ bớt trì hoãn và bớt viện cớ. Thấy họ làm, chúng ta cũng sẽ có xu hướng làm theo. Khi còn trẻ, vào làm ở những cơ quan "làm việc ầm ầm", người trẻ ấy sẽ phát triển nhanh chóng. "Nhàn cư vi bất thiện", con người khi rảnh rỗi cả ngày, hoặc thời gian làm việc ít quá thì sẽ dễ sinh ra cái bất thiện.
Hãy cuốn theo những người thích học. Một người bạn học thêm một ngoại ngữ, một kỹ năng mới hay tìm hiểu một lĩnh vực mới sẽ khiến chúng ta có thêm động lực để phát triển bản thân. Môi trường trường chuyên là môi trường tốt cho 1 đứa trẻ học hành, không phải là kiến thức mới hay thầy cô giỏi, mà là có nhiều người bạn ham học xung quanh, khiến đứa trẻ không thể ham game được.
Hãy cuốn theo những người thích đọc sách. Một cuốn sách hay được giới thiệu có thể thay đổi cách nhìn của chúng ta về cuộc sống. Đọc nhiều giúp suy nghĩ sâu sắc hơn và đưa ra quyết định sáng suốt hơn. Đọc sách sẽ khiến 1 người bình thường trở nên đẳng cấp về mặt trí tuệ hơn.
Hãy cuốn theo những người thích đi. Mỗi chuyến đi là một lần mở rộng tầm mắt, tiếp xúc với những con người, nền văn hóa và cơ hội mới. Đi nhiều không chỉ để ngắm cảnh mà còn để trưởng thành, đầu óc cởi mở để chấp nhận sự khác biệt.
Hãy cuốn theo những người biết cho đi. Cho đi một lời động viên, một sự giúp đỡ vật chất tinh thần, cho đi một chút thời gian đều khiến cuộc sống trở nên tử tế.
Hãy cuốn theo những người chăm tập luyện thân thể. Một người bắt đầu chạy bộ, tập gym hay chơi thể thao thường kéo theo cả nhóm cùng thay đổi. Một cơ thể khỏe mạnh là nền tảng của mọi thứ, khi không có thể lực thì mọi kỹ năng và tài sản đều vô nghĩa. Một XH hăng say tập luyện thì là một XH có tương lai.
Nhiều bạn trẻ thích nói: “Tôi là chính tôi”, “Tôi không cần phải chạy theo ai”, “Tôi không để ai ảnh hưởng đến mình”. Tinh thần độc lập là điều đáng quý. Nhưng độc lập không có nghĩa là khước từ ảnh hưởng tốt từ người khác. Loài người có nguồn gốc gần gũi với loài khỉ, vốn có tập tính bầy đàn. Do vậy, thực tế, không ai sống mà không bị tác động bởi môi trường xung quanh. Nếu không được cuốn theo những người tích cực, rất có thể chúng ta lại bị cuốn theo những điều tiêu cực lúc nào không hay: hết lướt drama này đến tranh cãi kia, hết xem scandal lại lao vào bình luận hơn thua trên mạng xã hội. Ta tưởng mình rất độc lập, nhưng hóa ra vẫn đang bị thuật toán & cảm xúc nhất thời dẫn dắt.
Vấn đề không phải là có bị cuốn theo hay không. Vấn đề là bị cuốn theo điều gì và bởi những ai. Cái này thuộc về nhận thức cá nhân, tự thấy cái gì tốt cho bản thân thì tin và theo. Phản tỉnh, thấy cái người ta đang thảo luận và mình đang tò mò chẳng liên quan gì tới mình thì thoát ra, không nghe - không đọc - không xem - không biết, vì chẳng để làm gì.
*Nay tui lại bận, nhờ 3 con AI viết và sửa giùm, đọc thấy đúng ý mình. Các bé nghĩ là mình BỊ hay ĐƯỢC thị trấn X "nhồi sọ" 6 động từ trên?
Sáng nay lục lại 1 bài viết năm 2014 về 1 căn bệnh nan y của người học ngoại ngữ, chỉnh sửa lại 1 chút cho hợp thời đại AI để share lại cho các bạn đang học ngoại ngữ.
MÌNH THÍCH ĐỌC... NHƯNG LẠI BỊ MẮC DỊCH
Người ta hay nói học ngoại ngữ là hành trình chữa ba căn bệnh nan y: mắc cỡ, mắc dịch và cuối cùng là cà lăm. Mắc cỡ thì ai cũng biết rồi. Đến lượt mình đọc tiếng Anh là mặt đỏ như cà chua chín, tim đập như đang chạy deadline, chân tay tự nhiên dư thừa không biết để đâu. Bệnh này thì bác sĩ cũng chịu, vì thuốc đặc trị duy nhất là... tự làm mình quê đủ nhiều thì tự hết. Còn theo mình, cái gì dính chữ "mắc" thì nên giải quyết càng sớm càng tốt. Ngoại trừ hạt mắc ca. Cái đó cứ mắc cũng được, miễn ngon.
Hồi đi học, mình cứ tưởng kỹ năng Reading của mình yếu vì ít từ vựng. Sau này mới phát hiện không phải. Mình bị mắc dịch. Đọc đúng một câu, gặp đúng một từ không biết là lập tức thắng gấp như gặp cảnh sát giao thông. Mở từ điển. Tra nghĩa. Đọc nghĩa thứ nhất thấy không hợp, kéo xuống nghĩa thứ hai, thứ ba, thứ tư... Đọc thêm ví dụ, đọc luôn từ đồng nghĩa, tiện tay xem luôn phát âm Anh-Anh với Anh-Mỹ khác nhau chỗ nào. Mười lăm phút sau ngẩng đầu lên mới phát hiện... mình vẫn đang ở câu đầu tiên. Cuốn sách chắc cũng sốt ruột: "Ê, đọc tiếp giùm tao cái!"
Ngày xưa còn cực hơn. Muốn học tiếng Anh phải ôm cuốn từ điển giấy dày như cục gạch. Mỗi lần tra từ là tập gym miễn phí cho cổ tay. Có hôm chưa tìm thấy từ thì lại tìm thấy vài tờ 50K giấu trong cuốn từ điển từ thời còn độc thân. Vậy là bỏ luôn tra từ, chạy đi mua khoe bà nhà "hiện tại" & dông thảng ra quán bột chiên, nước mía.
Giờ thì khỏe rồi. Không biết thì hỏi Google. Không biết nữa thì hỏi AI. Nhưng nhiều người vẫn giữ nguyên thói quen cũ: đọc một chút, dừng lại dịch; đọc thêm chút nữa, lại dịch tiếp. Học tiếng Anh mà giống như đang làm nghề phiên dịch không lương cho chính mình. Đọc ba trang sách mà bản dịch tiếng Việt dài hơn nguyên tác.
Đó chính là triệu chứng điển hình của bệnh mắc dịch. Căn bệnh này không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng cực kỳ nguy hiểm đến... động lực học. Vì đọc gì cũng phải dịch, dịch gì cũng phải tra, tra riết thì mệt. Mà mệt thì nghỉ. Nghỉ vài hôm thành vài tuần. Vài tuần thành vài tháng. Cuối cùng cuốn sách nằm trên bàn bụi phủ dày tới mức mở ra còn tưởng mình đang khai quật di tích khảo cổ.
Theo mình, muốn chữa bệnh này thì phải chấp nhận một sự thật hơi đau lòng: đọc không cần hiểu hết. Nghe vô lý nhưng lại rất hợp lý. Trẻ con bên Mỹ có từ nào không biết đâu phải cũng chạy đi mở từ điển. Nó đoán. Đọc tiếp. Đoán sai thì lần sau sửa. Còn mình thì chưa kịp đoán đã vội dịch. Não chưa có cơ hội suy nghĩ thì ngón tay đã mở Google Translate trước rồi.
Đọc tiếng Anh cũng giống như coi phim Hàn không có phụ đề. Mười phút đầu chẳng hiểu ai với ai. Hai tập sau tự nhiên biết ông kia là cha vợ, bà kia là mẹ kế, anh đẹp trai chắc chắn không sống quá tập mười. Não con người có khả năng tự ghép dữ liệu rất ghê, miễn là mình chịu cho nó làm việc thay vì bắt nó đứng chờ từ điển.
Cho nên, đừng bắt đầu bằng sách chuyên ngành hay tài liệu học thuật. Hãy đọc cái mình thích trước. Truyện ngắn, truyện thiếu nhi, truyện tranh, tin tức ngắn... miễn sao mình còn muốn lật sang trang tiếp theo. Đừng ngại đọc truyện con nít. Nếu nói thật lòng thì trình độ tiếng Anh của nhiều người lớn mới học cũng chỉ ngang học sinh tiểu học ở mấy nước nói tiếng Anh. Khác cái là mình biết đóng thuế, biết trả tiền điện và biết đau lưng mỗi sáng.
Một kỹ năng cực kỳ quan trọng trong Reading là đoán. Đoán nghĩa của từ, đoán nội dung, đoán nhân vật sắp làm gì. Reading luôn đi với comprehension, chứ không phải translation. Nếu đọc mười từ mà hiểu được tám từ thì cứ mạnh dạn đi tiếp. Hai từ còn lại cứ để dành. Có khi đọc đến cuối bài tự nhiên hiểu luôn mà chẳng cần tra.
Mỗi ngày, bên cạnh 5 phút Writing, các bạn nên dành thêm 5 phút Reading mỗi ngày. Các bạn chỉ cần đọc xong rồi tóm tắt ý chính bằng vài gạch đầu dòng. Mình sẽ hướng dẫn cách đọc lướt (skimming), cách đoán nghĩa bằng ngữ cảnh và đặc biệt là cách cai nghiện Google Translate. Cai thuốc lá khó thế nào mình biết biết, và cai thói quen dịch từng chữ chắc cũng ngang ngang vậy.
À quên, còn một căn bệnh nữa là mắc cỡ. Đừng để nó cản mình hỏi. Không hiểu thì cứ hỏi. Người hỏi một phút thì ngại một phút. Người không hỏi thì ngại... mấy năm.
Bonus cho bạn nào đọc tới dòng cuối. Hoa mắc cỡ trong tiếng Anh tên là Mimosa pudica, còn gọi là Sensitive Plant. Cây này chỉ cần chạm nhẹ là cụp lá. Còn người học tiếng Anh thì chỉ cần cô giáo gọi đọc bài là... muốn cụp luôn cả người.
Năm 2024 con có thai, quyết định sinh ở bệnh viện công nên theo 1 BS trưởng khoa ở đó và đi khám ở phòng khám tư, tuy nhiên phải dừng lại ở mốc 16 tuần và vị BS đó đến chỉ xin lỗi vì khám không cẩn thận ở lần khám gần nhất. Cơ địa con khó có con, nên lần tiếp theo con theo BV công khác đến mốc 14 tuần, con quay xe đi khám ở BV tư chi phí khá đắc dù thai kì khá bất ổn nhưng vẫn đón được 1 thiên thần ở tuần 34.
Chúc mừng sinh nhật em 🎂🎂🎉🎉, biết e hơn năm nay và luôn theo dõi e, cũng đã thấy những thay đổi nơi e tuy nhiên C chọn không hỏi, nay C đã đọc hết những dòng tâm sự của e. Chỉ mong em thật cố gắng và vững vàng trên đường đi sắp tới. Cứ inbox C những gì đang bán nhé, chỉ cần thấy e chào hàng là c mua dù ở nền tảng nào. 💪💪
Tháng 6 khép lại như một trang sách cũ.
Có những điều đã đạt được, có những điều vẫn còn dang dở. Có những niềm vui khiến ta mỉm cười, cũng có những nỗi buồn âm thầm dạy ta cách trưởng thành.
Cảm ơn tháng 6 vì đã cho mình thêm những trải nghiệm, thêm những bài học và thêm một phiên bản mạnh mẽ hơn của chính mình.
Tạm biệt tháng 6, mình không tiếc nuối, chỉ biết ơn. Bởi mỗi điều đã qua đều là hành trang để bước vào những ngày mới với trái tim bình yên hơn, tích cực hơn.
Chào tháng 7! Mong cho nửa năm còn lại sẽ có thật nhiều sức khỏe, bình an và đủ dũng khí để theo đuổi những điều mình mong muốn. 🌿✨
#TamBietThang6 #ChaoThang7 #SongTichCuc #BinhYenVaTruongThanh
@Tony_Buoi_Sang Từ lúc con đọc sách của D là con bỏ hẳn cái tính tò mò chuyện người khác, có nghe thì từ tai bên này qua bên kia rồi k nhớ gì nữa nó nhẹ người lắm D.