Tuần rồi mình có dịp làm việc sâu với một nhà máy chocolate lớn.
Hiện nay, đa số nông sản Việt xuất khẩu vẫn ở dạng xử lý thô (đông lạnh, sấy). Mục tiêu của mình lúc này là tập trung vào sản phẩm giá trị gia tăng cao: kem xoài, khóm, chuối phủ chocolate, viên trái cây bọc chocolate...
Sản lượng có thể ít hơn, nhưng giá trị mang lại cao hơn rất nhiều. Nếu biến các sản phẩm mới nổi này thành trend quốc tế, lượng ngoại tệ thu về sẽ cực kỳ đáng kể.
Anh em nào làm xuất khẩu có thể nghiên cứu thêm ngách này nhé.
Thương gửi Dượng @Tony_Buoi_Sang, Xin chào lớp trưởng @pvantai26,
Không biết khi đọc thấy tên con, Dượng có còn nhớ chút nào hông heng?
Hồi cuối năm 2015, Dượng có trao học bổng trên Đà Lạt cho các bạn đá banh tham gia giải TNBS. Con may mắn là người được chọn để học 1 tháng cùng MES của anh Hiếu. Từ bước ngoặt đó, nó đã mở ra cho con một con đường 10 năm để tiếp cận và theo đuổi ngành xuất khẩu nông sản như bây giờ.
Như bức thư lần đầu con gửi Dượng, những trăn trở về ngành nông sản ở Việt Nam chính là động lực để con học tiếng Anh và apply học bổng của Dượng. Xuất phát điểm của con là con số 4.9 trong học bạ môn tiếng Anh lớp 12. Lên đại học, con cũng tự học nhưng chưa tới nơi tới chốn. Cơ duyên nhận được học bổng của Dượng là bước đi đầu tiên giúp con chinh phục môn học không dễ dàng này. Một tháng ở MES tuy không dài, nhưng nhờ có môi trường tiếng Anh cùng các bạn trẻ nhiệt huyết, con đã có can đảm để nói sai, để tự học và tiến bộ lên từng ngày. Tuy không phải học để lấy chứng chỉ này kia, nhưng nó đã giúp con tự tin giao tiếp với người nước ngoài.
Đến năm 2019, con đi Israel làm thực tập sinh nông nghiệp hơn 1 năm (do dính dịch bệnh). Ở môi trường mà cô giáo dạy nông nghiệp hoàn toàn bằng tiếng Anh, con lại càng học được nhiều hơn. Đôi khi cô trợ giảng còn nhờ con dịch bài học cho các bạn trong giờ. Thời gian ở Israel cũng giúp con có cái nhìn sâu sắc hơn về nông nghiệp công nghệ cao và cách mà người Do Thái họ làm kinh tế từ đất đai.
Hết thời gian ở Israel, con về Việt Nam và cùng hợp tác với 2 bạn đại học để làm trading nông sản. Tụi con cũng làm xuất khẩu, nhưng chủ yếu là cung cấp cho các công ty trading nội địa để họ làm việc trực tiếp với khách nước ngoài; còn tụi con thì làm việc với nhà máy về hàng hóa, chất lượng.
Với nền tảng là 3 sinh viên ngành Công nghệ Hóa học, tụi con phải tự học lại từng thứ một, từ các thuật ngữ chuyên ngành như: cấp đông, sấy dẻo, IQF, BQF, FOB, EXW… cho đến cách đàm phán giá cả với nhà cung cấp, deal với nhà máy sao cho vừa đạt chất lượng vừa có giá tốt.
Tụi con cũng trầy trật trải qua những bài học xương máu: chất lượng yếu phải đền hàng, trễ nải hàng hóa, mùa vụ không thuận, hay việc khách hàng tìm cách trừ tiền khi hàng đã sản xuất xong. Những va vấp đó giúp con cứng cáp hơn trong nghề và hiểu sâu hơn về từng thị trường, từng loại trái cây nông sản của Việt Nam.
Con nhận ra, với lợi thế là vùng nguyên liệu tươi của các mặt hàng trái cây, rau củ quả nhiệt đới mà các nước ôn đới không có, mình hoàn toàn có thể bán giá cao hơn. Nhưng đổi lại, mình phải làm marketing và phát triển sản phẩm nhiều hơn. Nhà máy, nguyên liệu, vùng trồng phải đảm bảo những quy định khó tính của thị trường châu Âu với BRC, hay FDA của Mỹ.
Bên cạnh đó là bài toán "được mùa mất giá", phụ thuộc rất nhiều vào sức mua của thị trường Trung Quốc khiến người làm "cò" như con không thể kiểm soát được khách của khách. Hay bài toán chuỗi liên kết từ bao tiêu đầu ra cho nông dân, cam kết sản lượng tiêu thụ từ đầu khách hàng với giá ổn định quanh năm... Những vấn đề đó luôn khiến con trăn trở rất nhiều.
Năm 2024, vì muốn phát triển mạnh mẽ hơn và đánh trực tiếp vào thị trường thế giới, con quyết định tách ra riêng. Con tự làm profile, website mới và tập trung toàn lực vào marketing quốc tế, làm việc trực tiếp với khách nước ngoài.
Cho đến hiện tại, tuy chưa có thành tựu gì quá lớn lao nhưng con cũng tích lũy được kha khá kinh nghiệm và kiến thức khi chào hàng quốc tế. Con đặt kế hoạch mỗi năm sẽ đi hội chợ quốc tế một lần để giới thiệu những món hàng đặc hữu, giá trị cao mà mình đang hướng tới.
Con apply để tham gia lớp xuất khẩu lần này là để mở rộng vòng kết nối, học hỏi thêm từ những anh chị lâu năm trong ngành và mong giữ được cơ duyên được Dượng hướng dẫn. Bài trên hình là bài viết con viết nay cũng được 10 năm rồi. Tuy có phần ngây ngô, nhưng con tự hào vì mình phần nào đó đã hiện thực hóa được những suy nghĩ mơ mộng ngày còn trẻ măng.
Con cảm ơn Dượng và mọi người đã dành thời gian đọc thư con.
@Aether799 Đông lạnh cũng giữ được vị tự nhiên và hình dạng nhất rồi anh. Nhưng mà khâu bảo quản sẽ tốn kém và bất tiện. Sấy lạnh thì mắc hơn nhưng giữ được form và dễ bảo quản.