Có những lúc trong đời, em sẽ thấy mình mệt đến mức không còn muốn giải thích với ai nữa.
Không phải vì không có chuyện để nói, mà là có quá nhiều thứ chất chồng trong lòng đến mức chính em cũng không biết nên bắt đầu từ đâu.
Mọi thứ vẫn diễn ra như bình thường. Em vẫn thức dậy mỗi sáng, vẫn làm những việc cần làm,
vẫn trả lời tin nhắn, vẫn cười khi cần. Nhưng chỉ có em mới biết để đi qua một ngày như thế, em đã phải gồng mình đến mức nào.
Có những ngày, em không buồn. Nhưng cũng chẳng vui.
Chỉ là một trạng thái lưng chừng như thể cảm xúc đã mòn đi sau quá nhiều lần chịu đựng.
Em bắt đầu quen với việc im lặng. Quen với việc tự mình nuốt lại những điều muốn nói. Quen với việc không trông chờ ai đó sẽ hiểu mình.
Và rồi, em nghĩ có lẽ mình phải mạnh mẽ hơn một chút nữa. Nhưng em đâu biết rằng, có những lúc cái gọi là “mạnh mẽ” chỉ là cách em đang cố chịu đựng thêm mà thôi.
Nếu hiện tại em thấy quá mệt thì cũng không sao. Bởi không phải lúc nào em cũng cần phải ổn. Không phải lúc nào em cũng phải biết mình đang đi đúng hay sai. Không phải lúc nào em cũng phải tỏ ra rằng mình kiểm soát được mọi thứ.
Có những giai đoạn trong đời, việc duy nhất em làm được chỉ là đi tiếp.
Cuộc đời này có thể làm em chênh vênh, có thể có những ngày mọi thứ dường như quay lưng lại với em công việc không như ý, gia đình không đủ thấu hiểu, tình cảm thì khiến em mệt nhiều hơn là được chữa lành.
Và rồi em bắt đầu nghi ngờ chính mình. Không biết mình đã sai ở đâu. Không biết mình có đang đi đúng hướng không. Không biết liệu mình có đủ tốt để giữ lại những điều mình muốn hay không.
Chỉ là mong rằng em không vì những tổn thương mà em đã trải qua, mà quên mất mình từng là ai.
Đừng vì những lần không được thấu hiểu, mà thu mình lại đến mức không còn nhận ra chính mình nữa.
Và cũng đừng vì những lần thất vọng, mà nghĩ rằng bản thân mình không xứng đáng với những điều tốt đẹp hơn.
Em có thể mệt. Có thể chậm lại. Có thể có những ngày chẳng làm được gì ra hồn.
Nhưng xin em, đừng vì thế mà phủ nhận hết tất cả những gì em đã cố gắng. Vì có thể chính em cũng không nhận ra rằng em đã đi được một quãng đường rất dài rồi.
Dài hơn những gì em nghĩ. Và khó hơn rất nhiều so với những gì người khác nhìn thấy. Nên nếu có lúc em muốn dừng lại một chút thì cứ dừng.
Không phải để bỏ cuộc, mà chỉ là để thở lại. Để nhắc mình rằng mình vẫn còn ở đây.
Và dù mọi thứ có thể làm em chênh vênh, có thể khiến em nghi ngờ, có thể làm em mệt đến mức chẳng còn tin vào điều gì nữa thì mong là, sau tất cả, em vẫn giữ lại được một phần rất thật của mình.
Một phần không hoàn hảo. Không mạnh mẽ mọi lúc. Nhưng là chính em.
Vì đôi khi đi qua được những ngày tệ nhất, mà vẫn không đánh mất mình đã là một dạng can đảm rất đẹp rồi.
Và nếu có một điều để giữ lại sau tất cả thì mong em nhớ rằng:
Dù cuộc đời có làm em chênh vênh đến đâu, dù có những lúc em thấy mình lạc lõng giữa chính thế giới này chỉ cần em vẫn còn là em thì em chưa từng thật sự mất đi điều gì cả.
| Người bán hoa cúc dại |
#dalat
Cũng là mưa những mỗi lần ngồi dưới cơn mưa của DaLat lại luôn đem lại cho mình một cảm giác hoài niệm về những ký ức xưa, buồn có vui có ,nhưng lại đem lại cảm giác rất thoải mái..
#dalat#dalattrip#goccuadalat
Có những người sống bằng lý trí.
Nhưng cũng có những người sống bằng trái tim.
Bạn là kiểu người như vậy.
Bạn có thể vui rất lâu chỉ vì một lời quan tâm rất nhỏ,
nhưng cũng có thể buồn rất sâu chỉ vì một ánh mắt vô tình.
Bạn nhớ rất lâu một câu nói tử tế, nhưng cũng mang theo rất lâu những lời làm mình tổn thương.
Mọi thứ đi qua bạn không chỉ là “đi qua”.
Nó ở lại.
Ở lại trong cách bạn nghĩ, trong cách bạn nhìn mọi thứ, trong cả những khoảng lặng mà không ai thấy.
Sống quá cảm xúc khiến bạn dễ đồng cảm. Bạn hiểu được những nỗi đau mà người khác không nói ra. Bạn nhìn thấy những điều rất nhỏ, những thay đổi rất nhẹ trong người khác mà không phải ai cũng nhận ra.
Nhưng cũng chính vì vậy bạn dễ tổn thương hơn.
Bạn hiểu người khác rất rõ, nhưng lại ít ai thật sự hiểu bạn.
Bạn lắng nghe rất nhiều, nhưng khi đến lượt mình lại không biết phải bắt đầu từ đâu.
Không phải vì bạn không có chuyện để nói, mà vì bạn đã quen với việc tự mình giữ lại.
Người ta thường nghĩ những người sống bằng cảm xúc là yếu đuối.
Nhưng thật ra không phải.
Họ không cố ý yếu đuối. Họ chỉ là những người cảm nhận cuộc đời sâu hơn một chút. Họ vui cũng sâu. Mà đau cũng sâu.
Và có những thứ, khi đã chạm vào rồi,
thì không dễ gì quên đi được.
Nhưng cũng chính vì vậy, họ biết trân trọng nhiều hơn, biết yêu thương một cách rất thật, và khi đã ở lại với ai đó thì là bằng tất cả những gì mình có.
Chỉ là mong một ngày nào đó, sẽ có một người đủ tinh tế để hiểu rằng một người sống nhiều cảm xúc như bạn,
không cần điều gì quá lớn lao.
Chỉ cần được đối xử nhẹ nhàng một chút thôi là đã đủ để ở lại rất lâu rồi.
| Người bán hoa cúc dại |
#dalatbuon #tamsu