"Bởi vậy không phải ai cũng biết yêu và được yêu. Trong đời, chỉ một số kẻ may phước được nếm mùi tình yêu, dù tất cả chúng ta đều nếm mùi giao hợp..."
Ý NGHĨA CỦA TÌNH YÊU. BÍ MẬT CỦA HÔN NHÂN
Tình yêu là gì? Tại sao yêu? Đây là những câu hỏi không có câu trả lời hay nói đúng hơn là có muôn vàn câu trả lời. Xưa thế, và tới nay vẫn thế. Thần thoại Hy Lạp cho chúng ta biết một khía cạnh của tình yêu thông qua tích thần ái tình, Eros. Thần ái tình Eros là một nhóc tì, việc của cậu ta là reo rắc, ban phát tình yêu. Công cụ gieo rắc tình yêu của cậu ấy là cây cung nhỏ, cây cung tình yêu bắn ra những mũi tên tình yêu. Ai bị/được bắn trúng, kẻ đó (biết) yêu. Là một nhóc tì nên Eros coi việc của mình như trò chơi, thứ trò chơi trẻ con, đầy tính ngẫu hứng, hồn nhiên, vô mục đích. Và chính vì hồn nhiên, ngẫu hứng, phi mục đích, nên kẻ yêu chỉ biết yêu mà không biết tại sao. Nếu ai hỏi kẻ yêu rằng tại sao yêu, kẻ yêu sẽ trả lời rằng "yêu vì yêu".
Ta không yêu chàng/nàng bởi chàng/nàng thông minh, xinh đẹp, giàu có...vv, ta không yêu vì ta cần nàng, ta cũng không yêu bởi ta nhớ nàng. Và ta không yêu bởi ta được yêu, ngược lại, ta yêu dù chẳng được yêu (chỉ tình yêu Eros mới tồn tại kiểu này: yêu đơn phương). Yêu vì yêu. Ta yêu nàng bởi vì ta yêu nàng. Có vậy thôi đó!
Vậy là tích Eros cho ta biết, rằng yêu là vô tư, là phi mục đích, bên cạnh đó, tích Eros còn cho ta biết thêm vài đặc tính khác của tình yêu. Nhìn hình ảnh ông Eros và để ý chút, ta sẽ thấy, ống đựng tên của Eros chỉ lơ thơ vài mũi, trong khi loài người nhung nhúc như dòi nên Eros chẳng thể chia đều. Cậu ta bắn tên ra một cách ngẫu nhiên. Bởi vậy không phải ai cũng biết yêu và được yêu. Trong đời, chỉ một số kẻ may phước được nếm mùi tình yêu, dù tất cả chúng ta đều nếm mùi giao hợp. Và đây là cơ sở suy lí của các nhà lãng mạn chủ nghĩa, rằng tình dục không phải tình yêu. Quyết liệt hơn nữa, đạo đức Thiên Chúa giáo cho rằng, tình yêu là linh hồn, là thanh tao cao cả còn tình dục là thể xác, là nhơ nhớp thấp hèn.
Eros, cậu bé thần tình yêu là kết quả hợp huyết của nữ thần sắc đẹp Aphrodite và thần chiến tranh Ares. Điều này cho ta biết thêm, rằng tình yêu là mối tương giao của ngọt ngào và cay đắng, là đan xen giữa cái đẹp và sự xấu xa, là quấn quít của thanh sạch và nhớp nhúa, là mặn nồng của phẩm giá và đớn hèn. Là tương hỗ giữa vinh quang và điếm nhục.
Tóm lại, dù có muôn vàn định nghĩa về yêu song ta có thể tự tin khẳng định, yêu là yêu.
Theo các nhà lãng mạn chủ nghĩa thì tình yêu không cần tình dục, theo các nhà Marxist phi max thì tình yêu chân chính phải dẫn tới hôn nhân, còn theo các nhà hiện thực chủ nghĩa thì tình dục quan trọng hơn tình yêu. Hôn nhân không cần tình yêu mà buộc lòng phải có tình dục, còn tình yêu thì không cần cả tình dục lẫn hôn nhân. Có lẽ các nhà hiện thực cũng nhận ra, tình yêu là món quà từ thần thánh, do đó tự thân nó đã vẹn toàn mà chẳng cần thêm bất cứ phụ gia nào.
Sự khác cơ bản giữa tình yêu và hôn nhân, là tính mục đích. Trong khi yêu chỉ vì yêu thì hôn nhân là i tờ ít đờ ít đít nặng. Hôn nhân là để công khai sự địt, để bảo tồn nòi giống...vv nhiều lí do để trai gái lấy nhau nhưng có một lí do - phải nói là lí do vô cùng vi tế - mà chỉ có Vương Dật chân nhân biết.
Giai tìm vợ là tầm sư, lấy vợ là tụu trường, sống đời vợ chồng là học đạo. Việc này đã nói nhiều rồi không nói nữa. Nay ta xét ở mặt bên kia: gái tìm chồng, lấy chồng.
Gái tìm chồng là tầm đệ tử, lấy chồng là chính thức thâu nhận truyền y bát. Sinh hoạt vợ chồng là để thực hành chuyên môn (thầy giáo).
Chuyện thoạt trông giản đơn - mà nó giản đơn thật - nếu trò ra trò thầy ra thầy. Nhưng chuyện trở nên phức tạp khi trò không ra trò thầy không ra thầy. Thầy dốt chọn trò ngu và ngược lại, hoặc giả như chó ngáp phải ruồi, trò ngu si vớ được thầy giỏi, hay đạp cứt, trò đĩnh ngộ vồ phải thầy ngáo ngơ, thì cũng đều dẫn tới bi kịch dắt nhau ra tòa li dị cả.
Chuyện đời thì éo le lắm chuyện tóc rối tơ vò trăm đường phức tạp song cũng có mẫu số chung. Trên đời đại kị giai bần tiện gái lăng loàn.
Gái - tức thầy - lăng loàn thì đối ẩm rất hay nhưng thọ giáo chung thân thì học trò chỉ còn nước bốc cứt ăn vã mà thôi. Đặc điểm chung của thầy lăng loàn là mắt lúng liếng tròng đen đảo như rang lạc tốc độ đảo vừa đạt ngưỡng duyên nồng tình đượm. Dù trong bối cảnh đồng không mông quạnh cả người lẫn vật tuyệt đối chả có cái đéo gì để nhìn, để liếc, thì mắt gái lăng loàn cũng không quên đảo tít, liếc xiên ngó xẹo, do đó lúc nào cũng ướt. Ướt nhoèn ra. Là mắt ướt, là ướt mi dù ngoài hiên mưa không rơi nhé, còn thứ kia thì ướt là chuyện dĩ nhiên. Vậy thì trai hãy nhớ, tầm sư trước hết dè chừng bọn ướt tránh cho xa lũ lăng loàn.
Gái thời hãy nhớ, trò ngu thế nào cũng có thể dạy, trắc nết ra sao cũng có thể sửa, song keo kiệt ki bo bần tiện thì đéo thể sửa được đâu. Có mang về dạy cố thì sớm muộn cũng phải đuổi (học) nó thôi. Trò bỏ học là bình thường còn thầy đuổi trò thì đau lòng lắm. Nó đẹp trai cao to, nó chỉn chu nghiêm cẩn, nó sạch sẽ trang nghiêm, không gái gú ngoại tình, chưa kể nó lại có tài, biết oánh trống thổi kèn..vv cơ man là ưu điểm, nhưng rồi gái cũng phải đuổi thôi, vì chả có ưu điểm đéo nào bù lại được cho sự bần tiện bẩn tính tới độ nghiêm trang dị mọ. Đau đớn thay!
Vậy nên gái tìm đệ tử thì nhớ tránh xa bọn keo kiệt bần tiện (bọn này răng sít sịt, nói không há mồm, cười không hé môi. Đo sợi tăm chỉ đếm lưỡi dao cạo râu, đi đái xong phải rửa đầu bằng lai boi mới chịu).
Mình từng viết những sấm ngôn khủng khiếp, tiện đây xin trích: "Xứ này trai thì xinh gái thì thông minh", hoặc "Mọi xấu xa của đàn ông đều có thể tha thứ ngoại trừ tính keo kiệt. Mọi nhược điểm của đàn bà đều có thể bỏ qua ngoại trừ thói lăng loàn".
Bần tiện, lăng loàn, là thiên tính. Chả ai muốn mình là kẻ bần tiện, lăng loàn. Nếu họ biết họ là kẻ ki bo bần tiện lăng loàn, mình tin, họ sẽ sửa. Hệt như lũ ngu không biết chúng ngu. Nếu chúng biết, hẳn xã hội sẽ bớt đi nhiều huyên náo. Nhưng đời không như là mơ, nó luôn oái oăm, lũ bần tiện lại luôn nghĩ chúng hào sảng còn bọn lăng loàn luôn nghĩ chúng là kẻ công dung ngôn luận tam tòng tứ sắc.
Tới đây thì bí mật hôn nhân đã được bật mí. Các giai bảo trọng. Dẫu sao thì tầm sư bội phần quan trọng hơn tầm đệ tử. Tầm phải thầy đểu nếu may mắn thì li dị êm xuôi, bằng không sống chả bằng chết. Còn gái thì nhẹ bẫng, tầm đệ tử chưa bao giờ là quá quan trọng. Thầy nào chả cả mớ học trò. Vớ phải trò ngu thì bà tống cút, không dạy mày bà dạy thằng khác, lũ đần xếp hàng cả dãy kia kìa.
"Đàn ông chinh phục. Đàn bà thống trị" ~ Vương Dật tiên sinh, hiền nhân.
Kẻ chinh phục bị thống trị nghe như có gì sai sai? Chẳng có gì sai trái ở đây cả. Đó là một nghịch lý. Mà nghịch lý thì biết rồi, nó chính là chân lí được thể hiện dưới dáng vẻ quyến rũ duyên dáng nhất.
Chân lí thẳng tưng thường nhạt nhẽo nhưng chân lí lại thể hiện nó như là một nghịch lý thì chân lí sẽ tinh khôi quyến rũ hơn.
Dựa vào lập luận logic, phép phản chứng (reductio ad absurdum) chứng minh những điều đúng nhưng bị (định kiến, thói quen nghĩ...) hiểu sai là đúng. Ví dụ, phép phản chứng sẽ dùng một loạt logic để chứng minh rằng cứt thơm. Nhưng với điều kiện cứt thật sự thơm (chứ không phải cứt thối do định kiến, hiểu lầm...). Nếu cứt là thối mà phép phản chứng chứng minh rằng nó thơm, thì cho dù lập luận thuyết phục, phép phản chứng không còn là phép phản chứng nữa mà trở thành phép ngụy biện.
Thực tế thì chân lí chẳng cần tới phép phản chứng trong trường hợp chân lí muốn làm duyên bằng cách trình bày bản thân như là nghịch lý.
“Tao đang làm duyên nhá, đứa nào không hiểu thì cút, tao chỉ cần người hiểu vỗ đùi đắc ý là được”, chân lí nói thế.
Trở lại với quotes của hiền nhân Vương Dật tiên sinh.
Sau khi tán tỉnh thành công, chàng (từ trai lóc chóc cho tới già điềm đạm) chẳng là gì khác ngoài con chó cún của nàng. Cách ngày hay cách khác.
Kẻ chinh phục bị thống trị còn có tên gọi khác là “đồng hóa ngược”. Chàng thể hiện phong cách (văn hóa, tri thức, bản sắc, cá tính) của mình để chinh phục. Kết cuộc muôn thủa: chàng sống theo phong cách của nàng. Nàng là thực tế mãi xanh tươi còn chàng chỉ là lí thuyết muôn đời xám ngoét.
Cuối cùng, đứa nào chinh phục cứ tiếp tục chinh phục, đứa nào thống trị xin mời tiếp tục thống trị. Chẳng có mâu thuẫn nào ở đây cả. Ngoài ra còn phải tính thêm phụ lục, đứa chinh phục tiếp tục đi chinh phục những đối tượng khác còn đứa thống trị vẫn thống trị đối tượng đó.
Vì vậy, muôn đời đàn bà nguyền rủa đàn ông, và nỗi thống khoái bất tận của bọn vợ là sểnh ra nói xấu đám chồng.
Hehe khâm thử.
"Đàn ông yêu ai thì giao hợp với nhiều ai khác nữa. Đàn bà yêu ai thì giao hợp với người đó và nghĩ về nhiều ai khác nữa..." ~ Vương Dật tiên sinh.
Có đúng không các quý anh chị?
TẢN MẠN GÁI GIAI
Có hai người đàn bà tối quan trọng trong đời một thằng đàn ông. Một là mẹ, hai là vợ. Khi chưa có vợ đàn ông nhớ mẹ. Khi có vợ đàn ông nhớ bồ.
Đàn ông yêu, hắn nghĩ về một người và giao cấu với nhiều người. Đàn bà giao cấu với một người, rồi yêu, rồi nghĩ về nhiều người. Kết cuộc đàn ông muốn bỏ vợ nhưng không dám còn đàn bà dám bỏ chồng nhưng không muốn.
Đàn ông và đàn bà nói chuyện với nhau giống như ông bương nói chuyện với bà mán. Thằng hâm đối thoại con hấp. Gã dẩm giao lưu mụ dở. Nhìn chung, các cặp giai gái chả có chuyện gì để nói với nhau ngoài chuyện ấy, song chuyện ấy không đòi hỏi ngôn từ mà chỉ đòi hỏi hành động. Đặc điểm này khiến mâu thuẫn vợ chồng hay mâu thuẫn các cặp gái giai luôn, và chỉ có thể, giải quyết theo cách vô ngôn.
Đàn ông đòi tự do từ ông trời. Đàn bà đòi tự do từ đàn ông. Ông trời trao cho đàn ông tự do để hắn lấy vợ. Đàn ông trao cho đàn bà tự do để nàng chửi ông trời. Rốt cuộc, dù không có tự do đàn ông vẫn đâm đầu vào đít đàn bà và đàn bà trở thành triết gia sau khi bị đâm đít.
Đàn bà lấy chồng để dựa dẫm nên đàn bà khôn ngoan sẽ lấy chồng. Đàn ông lấy vợ để địt nên những gã ma mãnh không lấy vợ. Kết cuộc, hạnh phúc của đàn bà là nói xấu, và chửi chồng. Nhưng không chỉ chửi chồng mình, các mợ còn chửi chồng người khác.
Có chị nhà văn hay nhà báo gì đó, nói: "Tất cả các thằng chồng đều khốn nạn". Chị ấy nói đúng. Đàn ông đâu có khốn nạn, chỉ có các thằng chồng khốn nạn.
Vợ là người mẹ hiền. Vợ ta nuôi ta dạy dỗ ta nên người. Lấy vợ là đi học. Kết quả của đi học là tốt nghiệp, ra trường, tức bỏ vợ. Chúng ta cần lấy vợ nhưng bỏ vợ còn cần hơn. Trai tráng đương nhiên cần lấy vợ còn người trưởng thành lịch duyệt dĩ nhiên phải bỏ vợ. Con người ưu tú nhất thế gian là Đức Cồ Đàm, ngài bỏ vợ từ rất sớm.
Bỏ vợ là tốt nghiệp, tuy nhiên có những thằng lấy vợ tái hồi năm lần bảy lượt. Trường hợp này dân gian kêu: chữ thầy trả thầy. Già còn ngu!
LUẬN ĐỀ VỀ TÌNH CÁC LOẠI
1) Tình yêu
Khởi đầu của tình yêu là yêu bản thân. Kẻ không yêu bản thân thì không thể yêu ai. Giống như bạn chỉ biết tôn trọng khi bạn biết tự trọng, chỉ khi biết yêu bản thân bạn mới có thể yêu người khác. Bởi vì yêu là buông. Yêu là tự do. Yêu là không sở hữu..., những điều này tôi cũng chỉ mới hiểu ra. Hiểu, và cảm nhận thật sự. Hiểu cách thấu suốt còn cảm nhận thì sống động.
Tình yêu thông thường luôn đòi hỏi đền đáp, và đây chính là điểm mấu chốt khiến tình yêu thất bại. Nếu bạn yêu mà không đòi hỏi, tình yêu của bạn sẽ vĩnh cửu. Người bạn yêu không để ý tới bạn, không sao cả, đó là việc của cô ấy, việc của bạn là yêu cô ta. Yêu, bạn vui cùng niềm vui của người bạn yêu, ngay cả niềm vui của cô ấy lúc này là đang ở bên người khác.
“Tôi tin rằng tình yêu là thứ nhiên liệu không thể thiếu để chúng ta tiếp tục sống. Một ngày nào đó tình yêu có thể kết thúc. Hoặc nó có thể không bao giờ dẫn tới bất cứ điều gì. Nhưng ngay cả khi tình yêu mất dần, ngay cả khi nó không được đáp lại, bạn vẫn có thể giữ được ký ức về việc yêu một người, về một người mình đã yêu. Và đó là một nguồn năng lượng ấm áp, đầy giá trị. Nếu không có nguồn năng lượng đó, trái tim của con người sẽ biến thành một vùng đất hoang lạnh lẽo và cằn cỗi. Nơi không một tia nắng rọi xuống, nơi những bông hoa của sự bình yên, những cái cây của niềm hy vọng, sẽ không có cơ hội phát triển..." [*]
Nếu để ý một chút thôi ta sẽ nhận ra rằng thứ mà người đời thường gọi là tình yêu không phải tình yêu, hoặc nói cách khác, đó là tình yêu vị kỉ. Ta lên đời con xe, ta sắm những bộ cách điệu đà, ta tạo dáng tạo hình, ta thể hiện... v.v là vì ta, là vị kỉ. Ta làm vậy để đối tượng yêu ta. Ta quyến rũ. Sự quyến rũ nào cũng có muôn vàn mục đích ngoại trừ mục đích tự thân: tình yêu. Tình yêu vị kỉ luôn thất bại. Nó thất bại ngay tại thời điểm sự quyến rũ đạt mục đích.
Tình yêu luôn luôn đẹp. Trong phạm trù thẩm mỹ, tình yêu là cái đẹp. Tình yêu còn là năng lượng sống. Tình yêu là "bông hoa của bình yên", là "cái cây của hy vọng"... với điều kiện: bạn yêu. Và chỉ yêu thôi.
2) Tình đi.t
Đôi khi trong cuộc mây mưa hốc bánh đếm xèng, tình cảm cũng phát sinh. Một chút thương hại, một tẹo vào hùa, một tý cảm thông, một tỵ thương mến...vv nhưng không có, dù chỉ một chút liên quan tới thứ tình yêu ta vừa nói tới. Nó hoàn toàn xa lạ với tình yêu. Và vì cứu cánh của tình loại này là đi.t, dĩ nhiên rồi, cả tiền nữa. Bởi vậy ta không gọi đó là tình yêu mà gọi nó là tình đi.t.
Nó, tình đi.t hài lòng với danh xưng người đời gán cho. Nó chẳng nặng lòng. Nó không ảo tưởng, không né tránh, cũng chẳng ngụy trang.
3) Tình đít.
Khác với tình đi.t, tình đít luôn ảo tưởng. Nó vồ ngấu vồ nghiến lấy danh xưng tình yêu dù nội hàm của nó rặt đít là đít. Khác tình đi.t, tình đít luôn luôn ngụy trang, giả trá. Tình đít chính là thứ mà ở phần 1, tôi gọi nó bằng cái tên ôn hòa nhã nhặn nhất: "tình yêu thông thường"
Tới đây ta hiểu tại sao. Tới đây ta có câu trả lời cho câu hỏi muôn vàn người hỏi: tại sao tình yêu thất bại?
Nó thất bại, bởi nó đâu phải tình yêu! Nó là tình đít, vậy nên câu hỏi đúng phải là, tại sao tình đít thất bại?
Việc tình đít thất bại, vô tình tiếp năng lượng cho đời sống kẻ duy mỹ, rằng sự xấu xa, giả trá, chung cuộc đều thất bại. Như thể câu chuyện muôn đời ta thắng địch thua vậy.
Tiếc rằng, ngập tràn thế gian ngày nay là tình đít.
4) Tội phạm tình yêu
Trong một mối quan hệ giai gái đực cái, vai phản diện luôn thuộc về đàn ông. Đàn bà không có tiền, đó là người đàn bà nghèo. Nghèo không phải tội lỗi. Phụ nữ nghèo, tội lỗi thuộc về xã hội, đàn ông không có tiền, đó là gã tội phạm. Không có đàn ông nghèo, chỉ có lũ tội phạm.
Đàn ông chọn sống độc thân chủ yếu bởi họ không có tiền. Đàn bà cũng vậy, họ độc thân bởi đàn ông không có tiền. Nguyên nhân chủ yếu của mọi cuộc chia tay, hoặc li hôn, chủ yếu tới từ việc đàn ông không có tiền. Nhìn chung, mọi hệ, hậu quả xấu của một mối quan hệ giai gái, đều tại đàn ông không có tiền. Gia đình là tế bào xã hội. Kết đôi khó khăn dự báo tế bào ẩm ương. Chung cuộc của đời sống lứa đôi hầu như thất bại do tế bào ẩm ương. Sự thất bại của lứa đôi làm xã hội yếu sinh lí và phát sinh lắm nan đề.
Nhìn chung, mọi vấn đề từ gia đình tới xã hội đều có nguyên nhân từ việc đàn ông không có tiền. "Không có đàn ông nghèo, chỉ có tên tội phạm" là một chân lí. Thứ chân lí phẳng. Hiển nhiên. Dễ hiểu. Oscar Wilde bảo, chẳng có cái tội tình đéo gì trên đời ngoài tội ngu, còn bvv thì bảo, đàn ông có thể là mọi thứ, là người hùng người hục, là kẻ mạnh kẻ yếu, là gã thất học thừa học, là thằng khốn thằng khôn...vv, nhưng đàn ông không thể "là" thằng không có tiền. Vào đúng cái thời khắc đàn ông không có tiền, tên tội phạm xuất hiện và gã đàn ông biến mất.
Có tội phải chịu sự trừng phạt của luật pháp. Ăn cứt, là hình phạt dành cho tội phạm không có tiền. Ngoài ra cần nhớ dân gian nói rằng "ngu thì ăn cứt"
Chẳng có ai phiền trách cái chân lí phẳng kia, ngoại trừ bọn tâm thần mộng mơ thiếu lí tính nhưng thừa lãng mạn. Chẳng ai thấy đời cay đắng về cái điều hiển nhiên, bởi họ đều biết, cái gọi là tình yêu trên thế gian này thực ra chỉ là tình đít.
TẢN MẠN GÁI GIAI
Có hai người đàn bà tối quan trọng trong đời một thằng đàn ông. Một là mẹ, hai là vợ. Khi chưa có vợ đàn ông nhớ mẹ. Khi có vợ đàn ông nhớ bồ.
Đàn ông yêu, hắn nghĩ về một người và giao cấu với nhiều người. Đàn bà giao cấu với một người, rồi yêu, rồi nghĩ về nhiều người. Kết cuộc đàn ông muốn bỏ vợ nhưng không dám còn đàn bà dám bỏ chồng nhưng không muốn.
Đàn ông và đàn bà nói chuyện với nhau giống như ông bương nói chuyện với bà mán. Thằng hâm đối thoại con hấp. Gã dẩm giao lưu mụ dở. Nhìn chung, các cặp giai gái chả có chuyện gì để nói với nhau ngoài chuyện ấy, song chuyện ấy không đòi hỏi ngôn từ mà chỉ đòi hỏi hành động. Đặc điểm này khiến mâu thuẫn vợ chồng hay mâu thuẫn các cặp gái giai luôn, và chỉ có thể, giải quyết theo cách vô ngôn.
Đàn ông đòi tự do từ ông trời. Đàn bà đòi tự do từ đàn ông. Ông trời trao cho đàn ông tự do để hắn lấy vợ. Đàn ông trao cho đàn bà tự do để nàng chửi ông trời. Rốt cuộc, dù không có tự do đàn ông vẫn đâm đầu vào đít đàn bà và đàn bà trở thành triết gia sau khi bị đâm đít.
Đàn bà lấy chồng để dựa dẫm nên đàn bà khôn ngoan sẽ lấy chồng. Đàn ông lấy vợ để địt nên những gã ma mãnh không lấy vợ. Kết cuộc, hạnh phúc của đàn bà là nói xấu, và chửi chồng. Nhưng không chỉ chửi chồng mình, các mợ còn chửi chồng người khác.
Có chị nhà văn hay nhà báo gì đó, nói: "Tất cả các thằng chồng đều khốn nạn". Chị ấy nói đúng. Đàn ông đâu có khốn nạn, chỉ có các thằng chồng khốn nạn.
Vợ là người mẹ hiền. Vợ ta nuôi ta dạy dỗ ta nên người. Lấy vợ là đi học. Kết quả của đi học là tốt nghiệp, ra trường, tức bỏ vợ. Chúng ta cần lấy vợ nhưng bỏ vợ còn cần hơn. Trai tráng đương nhiên cần lấy vợ còn người trưởng thành lịch duyệt dĩ nhiên phải bỏ vợ. Con người ưu tú nhất thế gian là Đức Cồ Đàm, ngài bỏ vợ từ rất sớm.
Bỏ vợ là tốt nghiệp, tuy nhiên có những thằng lấy vợ tái hồi năm lần bảy lượt. Trường hợp này dân gian kêu: chữ thầy trả thầy. Già còn ngu!