Anh em của Odin cho Odin hỏi khó? 🙂
Đứa trẻ ấy là nạn nhân của ai?
Của số phận? Của hệ thống?
Dưới cái nắng gắt như đổ lửa, giữa lớp bụi xi măng mù mịt của một công trình đang xây dở, một người thợ hồ địu trên lưng là Báu Vật của anh ta.
Lưng anh cong xuống theo từng viên gạch. Mồ hôi chảy thành dòng trên khuôn mặt sạm nắng.
Sau lưng anh, một đứa bé đỏ hỏn được buộc tạm bằng chiếc khăn cũ, ngủ say theo từng nhịp chuyển động của người cha.
Không tiếng than vãn. Không một khoảnh khắc dừng lại quá lâu.
Chỉ có lao động. Và sự sống.
Odin tự hỏi: liệu người đàn ông ấy có lựa chọn khác không?
Có thể có.
Nhưng trong rất nhiều câu chuyện ngoài kia, lựa chọn luôn bị thu hẹp bởi cơm áo, bởi tiền thuê nhà, bởi thuốc men, bởi học phí, bởi những hóa đơn không bao giờ chờ đợi.
Người ta thường nói về động lực, về nỗ lực, về ý chí.
Nhưng đôi khi, thứ đẩy một con người tiến về phía trước không phải là ước mơ, mà là trách nhiệm không cho phép họ dừng lại.
Và đứa trẻ kia…
Em đâu chọn được nơi mình sinh ra.
Em đâu chọn được việc mình bắt đầu cuộc đời giữa tiếng búa, bụi gạch và nắng cháy da.
Hay đơn giản là của một thế giới nơi khoảng cách giữa “đủ sống” và “kiệt sức” vẫn còn quá mong manh?
LeOdin
#EchoOfTruthVn #Vietnamhelp
Ninh Bình,phường Châu Sơn.
-Một giống loài lạ. Có gen duy truyền ở Ba Đình đã xuất hiện.
Trí tuệ dân tộc này nằm ở giữa 2 chân
*Thấy cô gái xinh đẹp 1 tí là gù địt miễn phí!
Giống y cái thằng ở Ba Đình
=>Cái kết: Nhục quá.Đánh thằng bạn trai đi nhập viện
CÁI NGHÈO ĐÁNG SỢ NHƯ THẾ NÀO
- Anh trai tôi lên tám tuổi bị bệnh sốt xuất huyết, bệnh viện yêu cầu truyền dịch gấp. Mẹ tôi không có tiền nên phải chạy bộ rất xa để vay bác ruột nhưng bác lại không cho vay mặc dù nhà rất giàu. Mẹ tôi lại chạy bộ rất xa nữa để vay người khác. Có tiền rồi, mẹ cố chạy thật nhanh để đến bệnh viện thì anh tôi cũng trút hơi thở cuối cùng…
- Hồi xưa, nhà không có tivi nên phải sang nhà hàng xóm xem ké. Vậy mà, họ lại chê nhà nghèo, bẩn thỉu nên đóng cửa lại không cho xem…
- Tết không có tiền mua thịt, mẹ tôi phải bán mái tóc của mình để mua. Đi học về thấy có nồi thịt kho nhưng tóc mẹ lại ngắn tôi chỉ biết chết lặng trong nước mắt!…
- Lúc nhỏ, thấy người ta uống sữa xong vứt cái hộp đi, tôi chạy lại nhặt lên uống. Sau đó, quay sang nói với mẹ: “Mẹ ơi! Người ta hút hết chả còn tí gì!”…
- Hồi xưa, nhà tôi nghèo lắm! Có lần, bà hàng xóm cho đồ ăn mà toàn đồ cũ ôi thiu. Vậy mà, cả nhà tôi ăn ngon đến lạ…
- Ngày đó, mẹ đi làm đồng về mua cho một gói mì ăn trưa, mẹ bảo: “Con nhớ pha nhiều nước. Con ăn mì còn nước để lại mẹ chan cơm”…
- Nhớ lúc năm tuổi, đi lại nhà cậu chơi ngay lúc cả nhà chuẩn bị ăn nui. Mợ thấy tôi đến, mợ bưng đồ ăn để hết vô kẹt tủ gạc - măng - rê…
- Hồi nhỏ, gần nhà tôi có một bãi rác nhưng nó lại là kho đồ chơi của tôi. Cứ chiều đi học về là lượn ra bới tìm đồ chơi, đến giờ còn nhiều thứ đồ chơi tôi vẫn còn giữ vì đó là cả tuổi thơ…
- Lúc nhỏ, nhà tôi rất xập xệ! Mỗi lần mưa bão là ra trước cửa đứng, sợ nhà sập không chạy kịp những đêm ướt mèm đó chắc không bao giờ quên được…
- Lúc trước, ba bị bệnh. Mẹ đã phải đi mượn từ người thân để chữa bệnh cho ba. Năm ấy, mẹ đi chúc tết thì bị người ta nói là “thiếu nợ mà cũng bày đặt đi chơi”…
- Đêm giao thừa của năm mười tuổi. Tôi lén theo mẹ đi chợ, mẹ không cho theo cứ tò tò đi sau tưởng mẹ mua gì ngon mà giấu. Tôi đâu có ngờ, mẹ đi mót trái cây héo của người ta bỏ…
Từ: Alex Nguyễn
(Sưu tầm)
Miếng trầu là đầu câu chuyện. Mời anh em một miếng trầu lấy may đầu tuần. Chúc tất cả anh em một tuần mới nhiều sức khỏe, công việc thuận lợi, thành công rực rỡ và gặp nhiều may mắn! 🍀
🌙 Đêm xuống là lúc cơ thể nghỉ ngơi và tâm hồn được chữa lành. Chúc mọi người một giấc ngủ thật ngon, nạp đầy năng lượng để ngày mai tiếp tục chinh phục những mục tiêu mới. Ngủ ngon nhé! ✨
Tui khuyên bạn nên xem video này cho sảng khoái tinh thần, thư giãn rồi ngủ! Nhớ xem phải bật tiếng lên nghe nhé!
Tui giờ cứ nghĩ tới là nó thấm tui cười không chịu được! 😂